Anh về thiếu mất một bên tay

Mẹ khóc.

Cô hàng xóm rưng rưng nước mắt

Không hỏi vì sao mà chỉ gượng cười,

Xa xót bởi chiến tranh.

Bà con đến thăm

Nhộn nhịp bước chân dệt bậc cầu thang nỗi nhớ

Chia sẻ buồn vui.

Nước chan hòa moộc chạn(1), 

khói len lỏi màn thang

Nhành lan góc cuối vườn  tỉnh giấc.

Thằng cu tí mân mê ống vải thừa thắc mắc

Tay cha đâu rồi?

Thơm lên má con mà ngực anh đau tức

Tại quân thù.

Nhưng con mình vẫn còn thơ ngây quá.

Không cần phải biết sẽ là hơn.

Đêm về, vợ dúi đầu vào cùi tay cụt

Dành để bên lành phần ấy của bé con

Thương vợ anh quay sang… thằng bé lại một  mình.

 Nhưng hãy đừng lo con yêu nhé

Sống với một tay dẫu có nhọc nhằn gấp bội

Nhưng ở cha còn có tình thương

Và hơn nữa là nghị lực

của người lính Trường Sơn.

Cùng bà con làng bản.

Rồi mai này lớn lên con sẽ hiểu

Chiến tranh.

Vội quờ sang phía bên thằng cu tí

ôm chặt nó vào lòng

Anh thấy cả quê hương sau ngàn ngày xa cách.

(1) Ang hoặc ống bương đựng nước rửa chân trước khi lên cầu thang nhà sàn dân tộc Mường

 

Hoàng Nghĩa

(Hội Văn học - Nghệ thuật tỉnh)

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh