(HBĐT) - Tháng 7 chạm ngõ bằng cơn mưa bay nhè nhẹ báo thu sang. Cái nắng gay gắt của chiều hè đã dần dịu. Những đóa sen cuối mùa, những nụ hồng trắng... được nâng niu chuẩn bị cho đại lễ Vu Lan báo hiếu. Tháng 7 không chỉ là tháng ngâu và nhiều người quan niệm là tháng cô hồn mang đến những điều đen đủi mà đáng trọng hơn đó là khoảng thời gian lắng đọng nhất trong một năm để con cái hướng về cha mẹ với tất cả sự biết ơn và lòng hiếu thuận.

 

Nghi lễ tụng kinh cầu siêu phả độ chư vong linh trong Đại lễ Vu Lan.

 

Trò chuyện với chúng tôi về ý nghĩa của ngày lễ Vu Lan, Đại đức Thích Đức Nguyên, Trưởng Ban trị sự giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh, trụ trì chùa Hòa Bình Phật Quang cho biết: Lễ Vu Lan được bắt nguồn từ một bản kinh ngắn của Phật giáo Đại thừa. Kinh Vu Lan kể rằng: sau khi đắc quả A La Hán, đạt được tâm bất sinh, Bồ tát Mục Kiều Liên đã dùng phép thần thông để tìm kiếm mẫu thân thì thấy bà đang ở cõi ngạ quỷ vô cùng đói khổ. Ngài đem cơm đến dâng mẹ nhưng mẹ ngài khi được cơm thì lòng tham nổi lên, sợ người khác trông thấy mà đến giành giật nên bà một tay che bát cơm lại, một tay bốc ăn. Bởi lòng tham độc ác trong tiền kiếp nổi lên nên cơm đưa vào miệng liền biến thành than hồng không ăn được. Ngài vô cùng thương xót mà không biết làm sao cứu nên quay trở về thưa với Phật, xin ngài từ bi chỉ dạy phương pháp cứu độ mẹ. Phật dạy rằng vào ngày trăng tròn tháng bảy, hãy sắm lễ vật và thỉnh chúng tăng để cúng dường, nhờ sự chú nguyện của chúng tăng thì mẹ ngài sẽ được giải thoát. Ngài Mục Kiều Liên tuân theo lời Phật dạy, thỉnh chúng tăng chú nguyện và nhờ đó mẹ ngài đã được về trời. Từ đó, lễ Vu Lan trở thành một lễ hội văn hóa tâm linh với ý nghĩa ca ngợi và nhắc nhở về tình mẫu tử, phụ tử thiêng liêng. Đây còn là lễ hội của lòng tri ân, báo ân đối với đấng sinh thành, phát huy truyền thống tốt đẹp “Uống nước, nhớ nguồn” của dân tộc ta.

 

Với tinh thần báo hiếu thấm đẫm giá trị nhân bản, nhân văn sâu sắc, mùa Vu Lan đã vượt ra ngoài một lễ hội tôn giáo để trở thành nền tảng đạo đức, nét sinh hoạt văn hoá tín ngưỡng cao đẹp của cả dân tộc. Đại lễ Vu Lan báo hiếu năm nay được chùa Phật Quang Hòa Bình tổ chức cùng với lễ ra hè, lễ hành đạo kéo dài trong 3 ngày (từ ngày 8-10/7 năm Bính Thân, tức 10 - 12/8/2016). Chương trình đại lễ sẽ diễn ra với các nội dung truyền thống và ý nghĩa như: khóa lễ sám nguyên; kinh Mục Liên sám pháp tụng kinh dược sư; cúng Phật, thánh; lễ ra hè; lễ tiếp triệu chư vong linh; lễ thỉnh Phật quy vong; tụng kinh cầu siêu phả độ chư vong linh và đặc biệt là lễ cài hoa hồng tưởng niệm.

 

Một điểm độc đáo, đặc biệt trong đại lễ Vu Lan đó là nghi lễ cài hoa hồng tưởng niệm. Chia sẻ về ý nghĩa nghi lễ này, Đại đức Thích Đức Nguyên cho biết: Hoa hồng là loài hoa được nhiều người yêu thích, tinh khiết và biểu hiện cho tình yêu thương của con người. Nếu ai còn mẹ sẽ được cài một bông hồng màu hồng trên áo và tự hào là mình vẫn còn mẹ. Nếu ai đã mất mẹ sẽ được cài lên ngực một bông hồng trắng như màu khăn tang xót đau của người con mất mẹ. Riêng với các bậc Chư Tôn Đức tăng ni thì sẽ được cài đóa hồng vàng, màu truyền thống của Phật giáo. Nghi lễ cài hoa hồng luôn được diễn ra trong không khí vô cùng trang trọng và xúc động, nhắc nhở con người về công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ, về tình mẫu tử thiêng liêng.

 

Ngoài ra, với tinh thần từ bi cứu nạn của nhà Phật nói riêng, văn hóa Việt Nam nói chung, vào đúng ngày rằm tháng bảy, ngoài việc cử hành lễ Vu Lan, dân gian còn diễn ra một nghi lễ nữa đó là cúng cô hồn. Với quan niệm đây là ngày mở cửa địa ngục nên người trần chuẩn bị cháo hoa, vàng mã, bỏng gạo... cúng tế thức ăn cho những vong hồn chưa được siêu thoát, không nơi nương tựa, không có người thờ cúng. Đây cũng là dịp để mỗi người chúng ta có những việc  làm ý nghĩa như phát tâm công đức, giúp đỡ người nghèo đói, tật nguyền và giáo dục con cháu biết hiếu thảo với ông bà, cha mẹ, biết thờ cúng tổ tiên và làm nhiều việc thiện vào dịp lễ Vu Lan.

 

Tiếng chuông chùa vang lên trong mùa Vu Lan là hồi chuông đánh thức sự hiếu thuận trong mỗi con người. Ai còn có mẹ, có cha thì hãy mau chóng trở về và yêu thương, chăm sóc bằng tất cả tấm lòng để mỗi tháng 7 trôi qua lại là một mùa Vu Lan ấm áp.

 

 

                                                            Dương Liễu

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Những cơn mưa mùa hạ


(HBĐT) - Cả buổi sáng chỉ dọn dẹp hai tầng ngôi nhà nhỏ xíu với hai phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn, gian bếp, vậy mà mãi đến non trưa mới xong. Nằm ngả lưng xuống giường thì nghe vọng xa xa tiếng sấm. Nhìn quầng sáng hắt bên ngoài cửa kính chợt nghĩ: nắng to vậy sao mưa được.

Ngoại ô xưa

(HBĐT) - Ở thành phố này bấy nhiêu năm, sau bao bận xách va li tới những miền đất lạ, tôi mới nhớ ra ngay kề thành phố mình còn một khu ngoại ô lạ lẫm. Mùa đông, rồi mùa hạ, có bao thứ rau củ xuất hiện trên chiếc đĩa sứ tráng men sáng bóng, những gam màu sinh tố trong li thủy tinh nhưng đã mấy ai biết được mảnh đất ngoại ô nhỏ bé đã phôi thai những sắc màu ấy như thế nào.

Viết cho mùa rực nắng

(HBĐT) - Tháng 5, nắng chói chang đã ngự trị khắp nơi. Bầu trời cao xanh ngắt, ánh sáng trên tán phượng thêm đỏ rực rỡ. Loài hoa gần gũi, thân yêu với tuổi học trò. Hoa chứng kiến giờ phút luyến lưu của bao thế hệ học trò lúc chia tay. Có cuộc chia ly từ khi tóc xanh đến khi có cơ hội gặp nhau tóc đã điểm màu sương.

Chuyện đời thường: Nghe lời mẹ chồng

(HBĐT) - Bà cụ Thiện đang trò chuyện với mấy người thân trong nhà thì chị bán hàng rong buổi sáng cứ thập thò, vẫy cụ ra ngoài cửa. Cụ Thiện bước ra ngoài với thái độ hơi bực, khó chịu: - Lúc nãy mua hàng của chị, tôi đã trả tiền đầy đủ rồi lại còn chuyện gì nữa đây? Chị bán hàng rong sẽ sàng:

Mùa kỷ niệm

(HBĐT) - Tắm xong cơn mưa đầu hè, áo đứa nào cũng lướt thướt, cười ngặt nghẽo vì những trò đùa, rồi đứa nào đứa ấy mất hút vào từng lối mòn, ngôi nhà vắng. Cơn mưa, cơn sốt níu chân tôi với chiếc giường. Một sớm thức dậy nghe bố bảo: “Trường nghỉ học rồi, hôm con ốm là buổi học cuối năm”. Tôi chạy lên đồi, cỏ xanh đã mọc tràn lối đi. Tôi lên sân trường, bao nhiêu hang dế mèn đã xới tung những vạch vôi trắng. Những mái lá lặng thinh trong nắng. 3 tháng nghỉ hè mênh mông, tôi thả hồn vào tiếng ve, thi thoảng nhớ quá lại lên thăm trường gianh tre trên đồi, lục lọi từng ngăn bàn, tìm một thứ gì là dấu ấn của ngày còn đến lớp như: thước kẻ gãy, ngòi bút, mẩu phấn…

Sức hấp dẫn văn hóa người Dao bản Phủ

(HBĐT) - Tàu sắt trọng tải 25 tấn chở chúng tôi cập bến bản Phủ, xã Toàn Sơn (Đà Bắc). Bà con người Dao ào ra bến đón chúng tôi, đông nhất là trẻ nhỏ. Các cháu bồng bế, dắt díu nhau cứ sàn sàn như trứng gà, trứng vịt. Cụ Triệu Văn Đờn, 75 tuổi mái đầu bạc phơ nhưng còn rất khỏe. Nắm tay tôi, cụ bảo: “Vào nhà đi”.