HBĐT) - Đêm qua, mùa hạ trước khi bịn rịn dời đi đã choàng lên người tôi tấm chăn mỏng. Cuộn tròn trong sự ấm áp vừa vặn, tôi say ngủ cho đến khi những chú chim sâu ríu rít trên mấy cành cây xoà gần vào ban công và lũ gà con trong sân sau nhà hàng xóm chiêm chiếp đánh thức. Dụi mắt nhìn ra thấy trời trong veo và mát rượi. Giấc ngủ thôi không níu kéo, tấm chăn thôi không gọi mời vì có thứ là lạ đến bâng khuâng, ru rót vào tâm hồn tôi từ mấy giọt thanh âm lóng lánh ngoài kia mãnh liệt hơn bao giờ hết.

 

Tôi rất thích chạy xe thật chậm mỗi sáng mùa thu, kệ cho dòng người tấp nập ngược xuôi và tôi thành ra lạc lõng. Còi xe không inh ỏi, bụi đường không mờ mịt như hôm qua và tôi cũng thôi không thấy cần phải vội vàng. Xe tôi chạy chậm qua một quán quà sáng, khói bốc lên từ nồi nước dùng thơm ngậy. Cô hàng bún hồng tươi đôi má không thấy đưa tay quẹt mồ hôi vì khuôn mặt cô chỉ rịn hơi nước, nụ cười vì thế trọn vẹn dành cho các vị khách ghé vào ăn vội. Bên này đường, từ trong ngõ nhỏ, người phụ nữ luống tuổi dắt chiếc xe đạp cũ chở một xảo rau. Thoạt trông đã biết đây không phải là người trồng rau chuyên nghiệp. Mỗi thứ chỉ vài ba mớ nhưng xanh non mướt mát. Bên đường, thứ quà được bày bán nhiều nhất là những trái ổi, xanh lục hoặc vàng ươm, ngọt lịm và thơm lừng... Ký ức tuổi thơ tôi bỗng hiện về trong trẻo. Cây ổi cha tôi trồng rìa ao, cứ nhạt nắng hè là vàng quả chín như thể ổi gom nắng của mùa hạ cho vàng giòn, chín ngọt. Trước khi mẹ tôi giặt mấy cái áo tự tay mẹ khâu chuẩn bị cho chị em tôi tới trường là tôi và mấy đứa bạn trưa nào cũng đu mình trên cành ổi. Không bứt là quả chín rụng vàng mặt ao. Cành ổi dai, bọn trẻ chúng tôi tha hồ bám chỉ một tay rồi thả mình đu đưa, tay kia với bứt đút đầy túi quần, túi áo. Miệng đứa nào đứa nấy nhồm nhoàm, còn ném nhau bùm bụp, nô đùa át cả tiếng cha tôi luôn miệng nhắc cẩn thận kẻo ngã.

 

Chiếc cầu bắc qua con sông rộng ngày nào tôi cũng đi qua đôi bận. Cái gì quá quen thường dễ bị lãng quên bởi cứ tưởng mình đã nhớ rõ. Chiếc cầu ấy hôm nay làm tôi bất giác giật mình. Uốn cong mình chở dòng người xe tấp nập, chiếc cầu hôm nay không giống một cánh cung oai phong của chàng dũng sĩ khổng lồ vươn cao đôi tay với khuôn ngực trần vạm vỡ, dầm đôi chân vững chãi giữa dòng nước lớn, cũng không giống dải lụa mềm mại thắt lưng thon của thiếu nữ tuổi đôi mươi. Đầu cầu bên này là mùa thu se lạnh. Mặt nước và bầu trời giao hoà bởi những làn sương mai mỏng mảnh. Những chú chuồn chuồn chăm chỉ dậy sớm cũng chưa dám chạm đuôi xuống nước nô đùa, chầm chậm mà đi tưởng mình luồn dưới mây bồng bềnh để sang bên kia lại đã thấy nắng hửng lên như mùa hạ vẫn còn hiện hữu... Chút chút cho lòng vương vấn. Chút chút cho dạ thao thiết một nỗi niềm. Thời khắc giao mùa, bốn mùa nhắc con người ta những điều mà cuộc sống bộn bề lo toan thường khiến người ta quên mất: thời gian không ngừng trôi... và tôi càng có lý do để chầm chậm chạy xe giữa dòng người tấp nập. Thời gian vận động theo quy luật của nó. Cuộc sống cũng vần xoay theo quy luật của nó, không có gì là bất biến. Cả những khoảnh khắc cực kỳ trong trẻo của buổi sáng chớm thu này cũng chẳng hề giống nhau. Có thể vẫn là tôi, vẫn là cô hàng bún có đôi má hồng, người phụ nữ với chiếc xe đạp cũ và những cọng rau rung rung xanh mướt... nhưng sợi nắng còn sót lại cuối hè kia thu sau có vàng như thế? Làn gió đầu mùa thu sau có mơn man như thế? Sương có mong manh như thế? Mây liệu có bồng bềnh cao thấp trong thủa thu sau?...

 

Ngày mai thu đã không còn giống hôm nay vậy sao kỳ vọng mọi mùa thu đều giống nhau với vài ba tín hiệu. Tôi chậm lại để lưu giữ khoảnh khắc trong trẻo của mùa thu, trong trẻo của tâm hồn, lưu giữ lại cho tôi và cả mùa thu rằng, đã có một ngày thu trong veo như hôm nay.

                                   Tản văn của Lê Thanh Hồng

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Những cơn mưa mùa hạ


(HBĐT) - Cả buổi sáng chỉ dọn dẹp hai tầng ngôi nhà nhỏ xíu với hai phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn, gian bếp, vậy mà mãi đến non trưa mới xong. Nằm ngả lưng xuống giường thì nghe vọng xa xa tiếng sấm. Nhìn quầng sáng hắt bên ngoài cửa kính chợt nghĩ: nắng to vậy sao mưa được.

Ngoại ô xưa

(HBĐT) - Ở thành phố này bấy nhiêu năm, sau bao bận xách va li tới những miền đất lạ, tôi mới nhớ ra ngay kề thành phố mình còn một khu ngoại ô lạ lẫm. Mùa đông, rồi mùa hạ, có bao thứ rau củ xuất hiện trên chiếc đĩa sứ tráng men sáng bóng, những gam màu sinh tố trong li thủy tinh nhưng đã mấy ai biết được mảnh đất ngoại ô nhỏ bé đã phôi thai những sắc màu ấy như thế nào.

Viết cho mùa rực nắng

(HBĐT) - Tháng 5, nắng chói chang đã ngự trị khắp nơi. Bầu trời cao xanh ngắt, ánh sáng trên tán phượng thêm đỏ rực rỡ. Loài hoa gần gũi, thân yêu với tuổi học trò. Hoa chứng kiến giờ phút luyến lưu của bao thế hệ học trò lúc chia tay. Có cuộc chia ly từ khi tóc xanh đến khi có cơ hội gặp nhau tóc đã điểm màu sương.

Chuyện đời thường: Nghe lời mẹ chồng

(HBĐT) - Bà cụ Thiện đang trò chuyện với mấy người thân trong nhà thì chị bán hàng rong buổi sáng cứ thập thò, vẫy cụ ra ngoài cửa. Cụ Thiện bước ra ngoài với thái độ hơi bực, khó chịu: - Lúc nãy mua hàng của chị, tôi đã trả tiền đầy đủ rồi lại còn chuyện gì nữa đây? Chị bán hàng rong sẽ sàng:

Mùa kỷ niệm

(HBĐT) - Tắm xong cơn mưa đầu hè, áo đứa nào cũng lướt thướt, cười ngặt nghẽo vì những trò đùa, rồi đứa nào đứa ấy mất hút vào từng lối mòn, ngôi nhà vắng. Cơn mưa, cơn sốt níu chân tôi với chiếc giường. Một sớm thức dậy nghe bố bảo: “Trường nghỉ học rồi, hôm con ốm là buổi học cuối năm”. Tôi chạy lên đồi, cỏ xanh đã mọc tràn lối đi. Tôi lên sân trường, bao nhiêu hang dế mèn đã xới tung những vạch vôi trắng. Những mái lá lặng thinh trong nắng. 3 tháng nghỉ hè mênh mông, tôi thả hồn vào tiếng ve, thi thoảng nhớ quá lại lên thăm trường gianh tre trên đồi, lục lọi từng ngăn bàn, tìm một thứ gì là dấu ấn của ngày còn đến lớp như: thước kẻ gãy, ngòi bút, mẩu phấn…

Sức hấp dẫn văn hóa người Dao bản Phủ

(HBĐT) - Tàu sắt trọng tải 25 tấn chở chúng tôi cập bến bản Phủ, xã Toàn Sơn (Đà Bắc). Bà con người Dao ào ra bến đón chúng tôi, đông nhất là trẻ nhỏ. Các cháu bồng bế, dắt díu nhau cứ sàn sàn như trứng gà, trứng vịt. Cụ Triệu Văn Đờn, 75 tuổi mái đầu bạc phơ nhưng còn rất khỏe. Nắm tay tôi, cụ bảo: “Vào nhà đi”.