(HBĐT) - Mùa thu vẫn còn những cơn bão bất ngờ ập tới. Mưa rừng, suối lũ làm sạt lở những bản làng, con đường vốn đẹp thơ mộng. Như một cô gái đỏng đảnh, mùa thu vẫn có những ngày nắng dịu.

Chọn một ngày nắng đẹp, cái nắng chỉ dịu vàng như mật ong, chúng tôi lại ngược đèo lên với miền Tây Bắc. Giờ đây, tuy không còn nhiều vạt rừng xanh đậm nhưng những cánh đồng vụ mùa lúa đang vàng óng. Đâu đó là ngô, khoai bên dòng sông Đà đang vào mùa nước biếc. Anh bạn tôi bảo, phải theo dõi dự báo thời tiết rồi hỏi người trên đó mới chọn được ngày đẹp chứ vào đúng dịp mưa bão, nhất là vào những xã vùng cao, chỉ có ăn dầm, nằm dề ở nhà mà uống rượu núi ngắm mưa thôi.

Xe chúng tôi lên đến cửa ngõ Hòa Bình đã thấy khung cảnh miền núi hiện ra rõ nét. Nếu lên đây vào đúng dịp 2/9 hàng năm, bạn sẽ không còn ấn tượng về sự trầm lắng của mùa thu mà chỉ thấy không khí náo nức của ngày Tết độc lập. ở đây, các dân tộc đều có ngày tết riêng, cách ăn tết riêng nhưng ngày quốc khánh như thêm một lần được sinh ra, những dân tộc anh em cùng yêu nước, yêu bản, làng không bao giờ quên ngày trọng đại đó. Giờ nhịp sống đã trở lại, trước khi cái rét cắt da, cắt thịt của miền Tây Bắc ùa về, một khoảng trời thu mênh mông với bóng núi đồi dịu mát, sương giăng trên những cánh đồng lúa, sớm nay vẫn còn vấn vít, chưa chịu tan đi.

Thế rồi nắng thu vàng như mật ong rừng rải trên những cánh đồng lúa vàng trên con đường vắng như một bức tranh diệu kỳ mở ra trước mắt. Ghé chân lại dưới mái nhà sàn, tránh cái nắng trưa, đón từ tay mế bát nước cây bổ máu có vị núi rừng mà rất mát ruột. Chẳng biết từ bao giờ, những bữa cơm ở đây rất đơn sơ mà độc đáo. Nào là những rau đắng đồ chấm món lòng cá suối, mấy quả lặc lày, bát canh măng chua quyện hương hạt dổi… Bữa cơm nhẹ nhàng tiễn chân chúng tôi trở lại hành trình ngược lên miền Tây Bắc. Xe đã lăn bánh mà ngoảnh lại sau lưng vẫn thấy bóng mế bên cửa voóng ngóng theo mình, đành hẹn một ngày trở lại.

Lúc này, mặt trời đã đứng bóng. Dừng xe trên đỉnh dốc Cun, nơi đã từng là ranh giới giữa vùng Mường và đất Bất Bạt xưa, nhìn cả một vùng cửa ngõ miền Tây Bắc mùa heo may. Những ngọn lau trắng phơ phất, mùa này, không còn cảm giác cỏ cây xum xuê như ngày hè mà nhìn có chút gì hanh hao, cứng cỏi. Dọc từ đỉnh dốc về dưới thung lũng, một cơn gió thổi, cây lá nhất loạt lao xao như tiếng gọi mùa thu. Một cô thôn nữ đang đi nương, làn gió thơm hương núi rừng thổi bay lọn tóc. Khuôn mặt người con gái thanh tú, sáng trong như mùa thu nơi miền rừng núi này.

Men theo con đường uốn lượn quanh những đỉnh núi cao, ngoảnh lại có thể ngắm được đoạn cua vòng mình đã qua, miên man với đất trời, thoắt cái, nắng đã tắt phía bên này sườn núi. Cái lạnh của miền Tây Bắc thực sự đã lan tỏa, trên những thảo nguyên xanh, mây trắng và trời xanh mênh mông. Giờ đây, mùa thu đang ngự trị nhưng cái lạnh đã bắt đầu len lỏi và xâm chiếm. Thật khó lòng tìm ra ranh giới mong manh giữa giá lạnh và dịu dàng của mùa thu. Mùa thu nơi đây là chút gì đó rất mong manh như những ngọn cỏ may trên đồng cỏ, màu nắng mật ong trên cánh đồng,  ngọn khói lượn bay trên mái bếp nhà sàn… Tất cả đều hội tụ ở nụ cười, ánh mắt và những cảm xúc khi ta gặp những người dân nơi đây. Mùa nào Tây Bắc cũng là điểm hẹn, dù chỉ là những cánh rừng, ruộng lúa, con đường hay nền trời xanh trong cũng đủ gợi bao cảm hứng là mời gọi du khách trên mọi miền đất nước. 

 

                                          Tản văn của  Bùi Việt Phương

                                   (Tổ 4,  phường Thịnh Lang, TP Hòa Bình)

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Vùng đất một thời oanh liệt

 (HBĐT) - Tôi có người anh tham gia quân đội năm 1968, hy sinh trong cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, mấy chục năm qua, ngoài tấm bằng "Tổ quốc ghi công”, gia đình chỉ còn lưu giữ duy nhất tờ giấy báo tử mang tên Nguyễn Văn Luyện, sinh năm 1937, quê quán xóm Đá Bạc, xã Liên Sơn, Lương Sơn, Hòa Bình, đơn vị: "Tiểu đoàn bộ 8 - KB”, hy sinh "tại mặt trận phía Nam”. Chị tôi cùng các cháu đã cất công tìm kiếm khắp nơi, kể cả đường tâm linh, ngoại cảm nhưng tất cả đều vô vọng.

Quê hương đổi mới

(HBĐT) - Quê tôi là vùng đồng chiêm trũng nghèo, người dân chịu thương, chịu khó, lam lũ quanh năm nhưng cuộc sống thiếu trước, hụt sau. Mỗi lần về quê, trong tôi đều có những cảm nhận khác nhau và lần này cũng vậy. Đến đầu làng, tâm hồn tôi đã dâng trào cảm xúc, hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, cảm giác thật hạnh phúc. Đó là cảm nhận của đứa con xa nhà lâu ngày mới trở về bên mái ấm gia đình, được sà vào vòng tay yêu thương của cha mẹ.

Bức tranh mùa vàng

(HBĐT) - Chiều hè, tôi muốn được đứng trên bờ đê chạy theo con sông hiền hòa quê tôi để hóng gió. Những cơn gió mát rượi từ dưới lòng sông thổi lên quyện với hương thơm nồng của cánh đồng lúa chín.

Một thời phượng vỹ

(HBĐT) - Không biết tự bao giờ sân trường tôi đã có hàng phượng vĩ. Những gốc phượng khẳng khiu lạc giữa cơ man nào là bê tông, cốt thép, cửa kính tường vôi… cứ lầm lũi như thế suốt những tháng ngày đông giá. Trong nắng tháng tư hanh vàng, nắng tháng 6 đổ lửa xuống sân trường, tán phượng đơn sơ chỉ đủ làm nên chút bóng mát đơn sơ. Nhìn lên tán cây đang đơm đầy nụ hoa, bác lao công dừng tay chổi:

Những cơn mưa mùa hạ


(HBĐT) - Cả buổi sáng chỉ dọn dẹp hai tầng ngôi nhà nhỏ xíu với hai phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn, gian bếp, vậy mà mãi đến non trưa mới xong. Nằm ngả lưng xuống giường thì nghe vọng xa xa tiếng sấm. Nhìn quầng sáng hắt bên ngoài cửa kính chợt nghĩ: nắng to vậy sao mưa được.

Ngoại ô xưa

(HBĐT) - Ở thành phố này bấy nhiêu năm, sau bao bận xách va li tới những miền đất lạ, tôi mới nhớ ra ngay kề thành phố mình còn một khu ngoại ô lạ lẫm. Mùa đông, rồi mùa hạ, có bao thứ rau củ xuất hiện trên chiếc đĩa sứ tráng men sáng bóng, những gam màu sinh tố trong li thủy tinh nhưng đã mấy ai biết được mảnh đất ngoại ô nhỏ bé đã phôi thai những sắc màu ấy như thế nào.