(HBĐT) - Những năm gần đây, hoạt động liên hoan tất niên khu phố, tất niên xóm khá phổ biến tại các khu dân cư trên địa bàn TP Hòa Bình. Không chỉ là dịp gặp gỡ, tụ họp cuối năm, liên hoan khu phố còn giúp gắn kết cộng đồng, thắt chặt tình cảm láng giếng, góp phần xây dựng đời sống văn hóa ở mỗi khu dân cư.

 

Có xóm mổ lợn, mổ chó làm cỗ có xóm thì đặt cỗ, qua đó tình làng, nghĩa xóm được nhân lên. Trẻ con vui đùa vì Tết đang đến gần. Người già phấn khởi, thêm tuổi mới. Mọi người đều hồ hởi, tham gia liên hoan tất niên làm không khí Tết trong mỗi gia đình, khu phố thêm nhộn nhịp.

 

Chị Đào Thị Hiền, đường Lê Lợi, phường Phương Lâm cho biết: “Năm nào khu phố tôi cũng tổ chức liên hoan, có năm thì tự nấu, có năm đặt cỗ, mỗi người góp một tay, một chân rất vui và hào hứng. Quanh năm đi làm vất vả, gặp gỡ hàng xóm làng giềng cũng ít nên tất niên chính là cơ hội để mọi người trong khu phố có dịp gặp gỡ, hàn huyên, chia sẻ với nhau những niềm vui, nỗi buồn trong cả năm”.

 

Ông Lê Hữu Ái, trưởng khu phố đường Lê Lợi chia sẻ: “Người dân trong khu phố đều tự nguyện tham gia tất niên. Ngoài đóng góp kinh phí, mọi người còn phân công công việc cụ thể nên buổi liên hoan năm nào cũng diễn ra rất vui vẻ, tạo không khí sôi nổi chào đón năm mới. Chúng tôi

thấy đây là một nét đẹp văn hóa rất cần được khuyến khích và phát huy”.

 

Không riêng khu phố đường Lê Lợi mà nhiều khu phố khác như khu Thủy Sản, khu đường đê Đà Giang…, những khung rạp được bắc lên, tiếng loa, đài rồi tiếng mời gọi, chúc tụng, tiếng hát trên sân khấu, những chén rượu chúc tụng của mọi người làm không khí Tết càng gần.

 

Bên mâm cơm tất niên, qua những câu chuyện được hàn huyên, chia sẻ, mọi người nhắc nhở nhau việc giữ gìn an ninh trật  tự, giữ vệ sinh chung, chia sẻ khó khăn với những gia đình nghèo, neo đơn. Qua đó, mỗi gia đình cảm thấy có bổn phận và trách nhiệm hơn trong việc xây dựng khu dân cư đoàn kết, xây dựng đời sống văn hóa, đậm đà tình làng, nghĩa xóm.

 

 

                                                                                        Lê Nhung

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Vùng đất một thời oanh liệt

 (HBĐT) - Tôi có người anh tham gia quân đội năm 1968, hy sinh trong cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, mấy chục năm qua, ngoài tấm bằng "Tổ quốc ghi công”, gia đình chỉ còn lưu giữ duy nhất tờ giấy báo tử mang tên Nguyễn Văn Luyện, sinh năm 1937, quê quán xóm Đá Bạc, xã Liên Sơn, Lương Sơn, Hòa Bình, đơn vị: "Tiểu đoàn bộ 8 - KB”, hy sinh "tại mặt trận phía Nam”. Chị tôi cùng các cháu đã cất công tìm kiếm khắp nơi, kể cả đường tâm linh, ngoại cảm nhưng tất cả đều vô vọng.

Quê hương đổi mới

(HBĐT) - Quê tôi là vùng đồng chiêm trũng nghèo, người dân chịu thương, chịu khó, lam lũ quanh năm nhưng cuộc sống thiếu trước, hụt sau. Mỗi lần về quê, trong tôi đều có những cảm nhận khác nhau và lần này cũng vậy. Đến đầu làng, tâm hồn tôi đã dâng trào cảm xúc, hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, cảm giác thật hạnh phúc. Đó là cảm nhận của đứa con xa nhà lâu ngày mới trở về bên mái ấm gia đình, được sà vào vòng tay yêu thương của cha mẹ.

Bức tranh mùa vàng

(HBĐT) - Chiều hè, tôi muốn được đứng trên bờ đê chạy theo con sông hiền hòa quê tôi để hóng gió. Những cơn gió mát rượi từ dưới lòng sông thổi lên quyện với hương thơm nồng của cánh đồng lúa chín.

Một thời phượng vỹ

(HBĐT) - Không biết tự bao giờ sân trường tôi đã có hàng phượng vĩ. Những gốc phượng khẳng khiu lạc giữa cơ man nào là bê tông, cốt thép, cửa kính tường vôi… cứ lầm lũi như thế suốt những tháng ngày đông giá. Trong nắng tháng tư hanh vàng, nắng tháng 6 đổ lửa xuống sân trường, tán phượng đơn sơ chỉ đủ làm nên chút bóng mát đơn sơ. Nhìn lên tán cây đang đơm đầy nụ hoa, bác lao công dừng tay chổi:

Những cơn mưa mùa hạ


(HBĐT) - Cả buổi sáng chỉ dọn dẹp hai tầng ngôi nhà nhỏ xíu với hai phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn, gian bếp, vậy mà mãi đến non trưa mới xong. Nằm ngả lưng xuống giường thì nghe vọng xa xa tiếng sấm. Nhìn quầng sáng hắt bên ngoài cửa kính chợt nghĩ: nắng to vậy sao mưa được.

Ngoại ô xưa

(HBĐT) - Ở thành phố này bấy nhiêu năm, sau bao bận xách va li tới những miền đất lạ, tôi mới nhớ ra ngay kề thành phố mình còn một khu ngoại ô lạ lẫm. Mùa đông, rồi mùa hạ, có bao thứ rau củ xuất hiện trên chiếc đĩa sứ tráng men sáng bóng, những gam màu sinh tố trong li thủy tinh nhưng đã mấy ai biết được mảnh đất ngoại ô nhỏ bé đã phôi thai những sắc màu ấy như thế nào.