(HBĐT) - Sau những tội lỗi tày đình của Thạch phò mã, dù rất thương công chúa nhưng cực chẳng đã vua cha đành “nghiến răng” hạ bút phê chuẩn Quyết định buộc thôi việc đối với chàng rể quý. Vậy là chàng tiều phu lại bìu ríu vợ con trở về vùng rừng xanh, núi đỏ. Đúng vào dịp triều đình ra lệnh đóng cửa rừng nên cung, rìu, búa, nỏ cũng chỉ để Thạch Sanh làm những đồ vật kỷ niệm cho đỡ nhớ một thời oanh liệt.

 

Ngày ngày, chàng tiều phu cùng vợ con lội đầm, lội ruộng, mò cua, bắt ốc kiếm kế sinh nhai nhưng vào thời buổi đâu đâu cũng nhìn thấy hóa chất nên kiếm con tôm, con cá cũng hết sức nhọc nhằn.

 

Hôm ấy, ngán ngẩm với cảnh “mưa dầm, gió bấc”, Thạnh Sanh đành giải sầu với chai rượu nút lá chuối và vài hạt lạc quắn queo thì bỗng ông anh kết nghĩa đột ngột xuất hiện, giọng đầy thương xót: “Chú làm gì mà ủ rũ thế”. Rồi ghé sát vào tai chàng tiều phu thầm thì: “Anh sẽ bày cho chú một chiêu, vừa nhàn hạ, vừa kiếm tiền như chơi, chắc  chắn sẽ chẳng phải lo bữa cơm, bữa cháo nữa”. Vốn đã từng không ít lần “sa cơ, lỡ vận” vì mưu lược của ông anh kết nghĩa, Thạch Sanh tỏ ra rất cảnh giác: “Thôi, xin bác, em chịu khó lặn lội kiếm bữa qua ngày cho đầu óc thanh thản”. Tợp một ngụm rượu, Lý Thông trịnh trọng: “Chú yên tâm, cứ nghe lời anh, rồi chú thấy mọi chuyện đâu sẽ vào đấy”.

 

Chẳng biết hai anh em họ to nhỏ những gì, chỉ biết ông anh kết nghĩa “phân tích” đến đâu, ánh mắt Thạch Sanh rạng ngời đến đó. Ngay ngày hôm sau Thanh Sanh triệu tập 5-7 trai bản từng có “tiền án, tiền sự” đến phân công nhiệm vụ để triển khai nghề mới với hy vọng sớm đổi đời.

 

Vậy là từ hôm ấy, hễ nghe tin ở đâu có dịch cúm gia cầm hay lở mồm, long móng là Thạch Sanh cùng lũ tiểu yêu xuất hiện. Những hộ có đàn gia súc, gia cầm mắc dịch gặp anh em Thạnh Sanh chẳng khác nào “chết đuối vớ được cọc”, vì theo quy định, gia súc, gia cầm mắc bệnh đều phải tiêu huỷ để tránh lây lan. Đằng này lại được Thạch Sanh cùng đàn em thu gom, rồi còn “hỗ trợ” một phần kinh phí.

 

Gom hàng trăm, hàng nghìn con vịt, con gà, con lợn, rồi cả những con trâu, còn bò, con dê đang ủ rũ về vùng rừng xanh, núi đỏ. Thạch Sanh cùng lũ đàn em mua các loại hóa chất về để chế biến thành “Đặc sản”. Dưới sự chỉ đạo của Thạch Sanh, những  món ẩm thực nổi tiếng được tung ra thị trường. Nào là lạp sườn; thịt trâu, bò, lợn gác bếp; gà hấp muối, gà chiên nước mắm; lườn vịt nướng giòn; vịt quay Bắc Kinh; lợn cắp nách quay; vịt nấu giả cầy... giá cả hợp lý và hấp dẫn hơn là còn được khuyến mại cả “Chẩm chéo”, loại đồ chấm ấn tượng chỉ vùng rừng xanh, núi đỏ mới có. Với những thực khách quen thuộc còn thường xuyên được chiêu đãi những chảo thắng cố nóng hôi hổi.

 

Vốn ít, lãi nhiều khiến Thạch Sanh và lũ đàn em càng thêm ham. Đặc biệt, những ngày cuối năm tổng kết, liên hoan, hội nghị khách hàng, cưới xin lu bù nên guồng máy “Đặc sản” của Thạch Sanh lúc nào cũng chạy hết công suất mà không đáp ứng hết nhu cầu của khách hàng.

 

Những tưởng mọi chuyện cứ “Xuôi chèo, mát mái”. Hôm ấy, Công ty nọ tổ chức hội nghị khách hàng, sau tiệc chiêu đãi với món thắng cố cùng  với gà hấp muối, gà chiên nước nước mắm; lườn vịt nướng giòn, cả trăm người phải nhập viện với những triệu chứng bất thường. Cơ quan chúc năng vào cuộc, truy nguồn gốc thực phẩm thì tất cả đều từ lò “Đặc sản” của Thạch Sanh mà ra. Ngay lập tức, liên ngành đến kiểm tra, với “nhân chứng, vật chứng” rành rành, Thạch Sanh và lũ đàn em đành cúi đầu ký vào biên bản và chịu sự phán xét của pháp luật ngay trong những ngày Tết đã cận kề.

 

                                                      Đức Phượng

 

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Viết cho mùa rực nắng

(HBĐT) - Tháng 5, nắng chói chang đã ngự trị khắp nơi. Bầu trời cao xanh ngắt, ánh sáng trên tán phượng thêm đỏ rực rỡ. Loài hoa gần gũi, thân yêu với tuổi học trò. Hoa chứng kiến giờ phút luyến lưu của bao thế hệ học trò lúc chia tay. Có cuộc chia ly từ khi tóc xanh đến khi có cơ hội gặp nhau tóc đã điểm màu sương.

Chuyện đời thường: Nghe lời mẹ chồng

(HBĐT) - Bà cụ Thiện đang trò chuyện với mấy người thân trong nhà thì chị bán hàng rong buổi sáng cứ thập thò, vẫy cụ ra ngoài cửa. Cụ Thiện bước ra ngoài với thái độ hơi bực, khó chịu: - Lúc nãy mua hàng của chị, tôi đã trả tiền đầy đủ rồi lại còn chuyện gì nữa đây? Chị bán hàng rong sẽ sàng:

Mùa kỷ niệm

(HBĐT) - Tắm xong cơn mưa đầu hè, áo đứa nào cũng lướt thướt, cười ngặt nghẽo vì những trò đùa, rồi đứa nào đứa ấy mất hút vào từng lối mòn, ngôi nhà vắng. Cơn mưa, cơn sốt níu chân tôi với chiếc giường. Một sớm thức dậy nghe bố bảo: “Trường nghỉ học rồi, hôm con ốm là buổi học cuối năm”. Tôi chạy lên đồi, cỏ xanh đã mọc tràn lối đi. Tôi lên sân trường, bao nhiêu hang dế mèn đã xới tung những vạch vôi trắng. Những mái lá lặng thinh trong nắng. 3 tháng nghỉ hè mênh mông, tôi thả hồn vào tiếng ve, thi thoảng nhớ quá lại lên thăm trường gianh tre trên đồi, lục lọi từng ngăn bàn, tìm một thứ gì là dấu ấn của ngày còn đến lớp như: thước kẻ gãy, ngòi bút, mẩu phấn…

Sức hấp dẫn văn hóa người Dao bản Phủ

(HBĐT) - Tàu sắt trọng tải 25 tấn chở chúng tôi cập bến bản Phủ, xã Toàn Sơn (Đà Bắc). Bà con người Dao ào ra bến đón chúng tôi, đông nhất là trẻ nhỏ. Các cháu bồng bế, dắt díu nhau cứ sàn sàn như trứng gà, trứng vịt. Cụ Triệu Văn Đờn, 75 tuổi mái đầu bạc phơ nhưng còn rất khỏe. Nắm tay tôi, cụ bảo: “Vào nhà đi”.

Nỗi niềm mùa vụ

(HBĐT) - Nền văn minh lúa nước, mùa vụ, canh tác… là những thuật ngữ trong sách vở giúp tôi hiểu về nông thôn. Thuở bé, giữa nếp nhà giữa miền non cao, đèo dốc, trong gió rừng mát rượi, nghe lời ru của bà, tôi vẫn mơ mơ hồ hồ về quê hương đồng bằng có gốc gác cha ông. Thế là phải đến khi thành một chàng trai, tôi mới khăn gói về đồng bằng, cảm nhận mộc mạc mà sâu lắng của ngàn đời tổ tiên cấy hái, kháng cự và dung hòa với nắng, mưa, trời, đất. Hơi đất ấm phả vào gan bàn chân giúp bước những bước đi tự tin hơn.

Chị em họ

(HBĐT) - Tôi xóa tên Hạnh khỏi danh bạ điện thoại. Em đã có người yêu, em gọi là bạn trai, người em chọn, em cảm thấy được che chở. Thế là 091234… dễ nhớ rồi cũng cần phải quên. Hình ảnh thùng rác hiện lên rồi biến mất. Mọi thứ không muốn nghĩ đến đều bay vào biểu tượng đó mà tôi không biết nó nằm ở đâu trong các thư mục.