Gác lại mọi lo toan thường nhật, tắt mọi thiết bị kết nối với thế giới, lẳng lặng dắt xe ra khỏi nhà. áo khoác mỏng, không khẩu trang, không găng tay, không kính mắt... đủ để giao hoà với thiên nhiên trọn vẹn bằng các giác quan trời cho cộng thêm giác quan thứ sáu vốn trứ danh là hay suy luận, liên tưởng....

 

Giêng hai, vạn vật bừng thức sau một giấc ngủ đông dài. Mùa đông năm ngoái nhiều nắng, cây không chịu trút lá, lá cứ khắc khoải đợi xuân về, vàng lịm, đỏ ối chơi vơi trong khung trời bàng bạc. Thì mùa xuân vẫn luôn đúng hẹn. Đông vừa bước xuống sau chuyến hành trình với khuôn mặt còn đượm cảm xúc, trao chiếc chìa khoá cho xuân bằng nụ cười tan chảy của sương đêm, hưng hửng của nắng sớm. Dù sao xuân cũng phải giữ vai trò của xuân. Dù biết đông còn ngậm ngùi, vài thứ nấn ná hay lười biếng ru ri tiếc nuối. Giêng hai vẫn phải đem xuân về trọn vẹn. Một cơn gió nhẹ đủ để lá vàng lá đỏ thôi không còn khắc khoải, một làn mưa bay bay đủ để lá non bật mình, chồi xanh khoe búp nõn. Và giêng hai choán vị. Tiết xuân ngập tràn.

 

Chỗ này đủ để cả sáu giác quan thu nhận và xử lý các tín hiệu của giêng hai. Cùng lúc mà không rợn ngợp. Bởi tất cả đều biêng biếc, nồng nàn, ngăn ngắt...Đôi tay không thể nắm giữ, mắt nhìn không thể ôm trọn, hít hà đến căng tràn lồng ngực mà hương vẫn còn lang bang quanh đây, da thịt mơn man như chạm vòng tay ôm của người yêu dấu và gió và mây và nắng và... vô vàn điều kỳ diệu va chạm bằng những thanh âm rất riêng. Khi cảm xúc thăng hoa, những bổng trầm bỗng trở nên khó đoán định. Vi vút lảnh lót đấy mà thăm thẳm trầm lắng đến lạ kỳ.

 

Giêng hai khoác áo mới cho dòng sông chiếc voan mỏng màu trắng đã lấp lánh ánh hồng. Thuyền câu nhàn hạ buông lơi mái chèo, thong dong giữa khói sóng. Giêng hai khoác áo mới cho cánh đồng. Kia nhấp nhô nón trắng, kia ngúng nguẩy eo thon xuống đồng khai xuân. Một chốc nhìn lại đã thấy màu nâu non được thay bằng màu xanh nõn nà của mạ mới... Tuyệt diệu!

 

Nếu chỉ nhìn bằng mắt, nghe bằng tai... có lẽ sẽ không có một giêng hai tuyệt vời đến vậy. Ta bước đi bằng đôi chân của mẹ cha cho, ta cảm nhận bằng những giác quan ta có. Nhưng sự tương tác kỳ diệu của giêng hai với mỗi người là có thật. Dù vừa xong lòng có chút ưu tư cũng vừa xong giêng hai thì thầm “không sao cả”. Giêng hai khe khẽ chạm vào những rung động của ta, truyền cho ta một thứ ánh sáng kỳ diệu lung linh như ánh mặt trời, ấm áp như hơi thở, dịu ngọt như vị yêu thương, hạnh phúc. Giêng hai cho ta niềm tin lấp lánh như thiều quang và ấp ủ niềm tin ấy bằng chồi xanh búp nõn. Giêng hai đưa ta về phía ánh sáng của ngày. Nồng nàn.

 

Giêng hai vẫn còn giữ mùa xuân ở lại cho xanh sông, xanh đồng, xanh cỏ, xanh cây trước khi trao chìa khoá chuyển giao chuyến đi theo hành trình phía trước. Ta không đứng lại để níu giữ những khoảnh khắc tuyệt vời của giêng hai vì nó đã âm thầm thấm vào ta từng phút giây mỗi ngày mới. Ta phải trở về thường nhật. Ta phải trở về và kết nối với thế giới. Những ấm nồng mà giêng hai thấm vào ta bỗng không còn nguyên vẹn dù tưởng chừng đã ngấm rất sâu, cất rất kỹ. Giác quan thứ sáu vốn trứ danh hay suy luận, liên tưởng... khéo nói thế nào mà cả năm giác quan trời cho của ta bỗng trở nên dễ dãi... chia gió, chia nắng, chia mây, chia cả nồng nàn, biêng biếc..., chia hết cả mơn man dịu ngọt vị của hạnh phúc yêu thương.

 

Trải lòng ta bởi một giêng hai không của riêng ai.

                                                   Tản văn của Lê Thanh Hồng

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Viết cho mùa rực nắng

(HBĐT) - Tháng 5, nắng chói chang đã ngự trị khắp nơi. Bầu trời cao xanh ngắt, ánh sáng trên tán phượng thêm đỏ rực rỡ. Loài hoa gần gũi, thân yêu với tuổi học trò. Hoa chứng kiến giờ phút luyến lưu của bao thế hệ học trò lúc chia tay. Có cuộc chia ly từ khi tóc xanh đến khi có cơ hội gặp nhau tóc đã điểm màu sương.

Chuyện đời thường: Nghe lời mẹ chồng

(HBĐT) - Bà cụ Thiện đang trò chuyện với mấy người thân trong nhà thì chị bán hàng rong buổi sáng cứ thập thò, vẫy cụ ra ngoài cửa. Cụ Thiện bước ra ngoài với thái độ hơi bực, khó chịu: - Lúc nãy mua hàng của chị, tôi đã trả tiền đầy đủ rồi lại còn chuyện gì nữa đây? Chị bán hàng rong sẽ sàng:

Mùa kỷ niệm

(HBĐT) - Tắm xong cơn mưa đầu hè, áo đứa nào cũng lướt thướt, cười ngặt nghẽo vì những trò đùa, rồi đứa nào đứa ấy mất hút vào từng lối mòn, ngôi nhà vắng. Cơn mưa, cơn sốt níu chân tôi với chiếc giường. Một sớm thức dậy nghe bố bảo: “Trường nghỉ học rồi, hôm con ốm là buổi học cuối năm”. Tôi chạy lên đồi, cỏ xanh đã mọc tràn lối đi. Tôi lên sân trường, bao nhiêu hang dế mèn đã xới tung những vạch vôi trắng. Những mái lá lặng thinh trong nắng. 3 tháng nghỉ hè mênh mông, tôi thả hồn vào tiếng ve, thi thoảng nhớ quá lại lên thăm trường gianh tre trên đồi, lục lọi từng ngăn bàn, tìm một thứ gì là dấu ấn của ngày còn đến lớp như: thước kẻ gãy, ngòi bút, mẩu phấn…

Sức hấp dẫn văn hóa người Dao bản Phủ

(HBĐT) - Tàu sắt trọng tải 25 tấn chở chúng tôi cập bến bản Phủ, xã Toàn Sơn (Đà Bắc). Bà con người Dao ào ra bến đón chúng tôi, đông nhất là trẻ nhỏ. Các cháu bồng bế, dắt díu nhau cứ sàn sàn như trứng gà, trứng vịt. Cụ Triệu Văn Đờn, 75 tuổi mái đầu bạc phơ nhưng còn rất khỏe. Nắm tay tôi, cụ bảo: “Vào nhà đi”.

Nỗi niềm mùa vụ

(HBĐT) - Nền văn minh lúa nước, mùa vụ, canh tác… là những thuật ngữ trong sách vở giúp tôi hiểu về nông thôn. Thuở bé, giữa nếp nhà giữa miền non cao, đèo dốc, trong gió rừng mát rượi, nghe lời ru của bà, tôi vẫn mơ mơ hồ hồ về quê hương đồng bằng có gốc gác cha ông. Thế là phải đến khi thành một chàng trai, tôi mới khăn gói về đồng bằng, cảm nhận mộc mạc mà sâu lắng của ngàn đời tổ tiên cấy hái, kháng cự và dung hòa với nắng, mưa, trời, đất. Hơi đất ấm phả vào gan bàn chân giúp bước những bước đi tự tin hơn.

Chị em họ

(HBĐT) - Tôi xóa tên Hạnh khỏi danh bạ điện thoại. Em đã có người yêu, em gọi là bạn trai, người em chọn, em cảm thấy được che chở. Thế là 091234… dễ nhớ rồi cũng cần phải quên. Hình ảnh thùng rác hiện lên rồi biến mất. Mọi thứ không muốn nghĩ đến đều bay vào biểu tượng đó mà tôi không biết nó nằm ở đâu trong các thư mục.