Gác lại mọi lo toan thường nhật, tắt mọi thiết bị kết nối với thế giới, lẳng lặng dắt xe ra khỏi nhà. áo khoác mỏng, không khẩu trang, không găng tay, không kính mắt... đủ để giao hoà với thiên nhiên trọn vẹn bằng các giác quan trời cho cộng thêm giác quan thứ sáu vốn trứ danh là hay suy luận, liên tưởng....

 

Giêng hai, vạn vật bừng thức sau một giấc ngủ đông dài. Mùa đông năm ngoái nhiều nắng, cây không chịu trút lá, lá cứ khắc khoải đợi xuân về, vàng lịm, đỏ ối chơi vơi trong khung trời bàng bạc. Thì mùa xuân vẫn luôn đúng hẹn. Đông vừa bước xuống sau chuyến hành trình với khuôn mặt còn đượm cảm xúc, trao chiếc chìa khoá cho xuân bằng nụ cười tan chảy của sương đêm, hưng hửng của nắng sớm. Dù sao xuân cũng phải giữ vai trò của xuân. Dù biết đông còn ngậm ngùi, vài thứ nấn ná hay lười biếng ru ri tiếc nuối. Giêng hai vẫn phải đem xuân về trọn vẹn. Một cơn gió nhẹ đủ để lá vàng lá đỏ thôi không còn khắc khoải, một làn mưa bay bay đủ để lá non bật mình, chồi xanh khoe búp nõn. Và giêng hai choán vị. Tiết xuân ngập tràn.

 

Chỗ này đủ để cả sáu giác quan thu nhận và xử lý các tín hiệu của giêng hai. Cùng lúc mà không rợn ngợp. Bởi tất cả đều biêng biếc, nồng nàn, ngăn ngắt...Đôi tay không thể nắm giữ, mắt nhìn không thể ôm trọn, hít hà đến căng tràn lồng ngực mà hương vẫn còn lang bang quanh đây, da thịt mơn man như chạm vòng tay ôm của người yêu dấu và gió và mây và nắng và... vô vàn điều kỳ diệu va chạm bằng những thanh âm rất riêng. Khi cảm xúc thăng hoa, những bổng trầm bỗng trở nên khó đoán định. Vi vút lảnh lót đấy mà thăm thẳm trầm lắng đến lạ kỳ.

 

Giêng hai khoác áo mới cho dòng sông chiếc voan mỏng màu trắng đã lấp lánh ánh hồng. Thuyền câu nhàn hạ buông lơi mái chèo, thong dong giữa khói sóng. Giêng hai khoác áo mới cho cánh đồng. Kia nhấp nhô nón trắng, kia ngúng nguẩy eo thon xuống đồng khai xuân. Một chốc nhìn lại đã thấy màu nâu non được thay bằng màu xanh nõn nà của mạ mới... Tuyệt diệu!

 

Nếu chỉ nhìn bằng mắt, nghe bằng tai... có lẽ sẽ không có một giêng hai tuyệt vời đến vậy. Ta bước đi bằng đôi chân của mẹ cha cho, ta cảm nhận bằng những giác quan ta có. Nhưng sự tương tác kỳ diệu của giêng hai với mỗi người là có thật. Dù vừa xong lòng có chút ưu tư cũng vừa xong giêng hai thì thầm “không sao cả”. Giêng hai khe khẽ chạm vào những rung động của ta, truyền cho ta một thứ ánh sáng kỳ diệu lung linh như ánh mặt trời, ấm áp như hơi thở, dịu ngọt như vị yêu thương, hạnh phúc. Giêng hai cho ta niềm tin lấp lánh như thiều quang và ấp ủ niềm tin ấy bằng chồi xanh búp nõn. Giêng hai đưa ta về phía ánh sáng của ngày. Nồng nàn.

 

Giêng hai vẫn còn giữ mùa xuân ở lại cho xanh sông, xanh đồng, xanh cỏ, xanh cây trước khi trao chìa khoá chuyển giao chuyến đi theo hành trình phía trước. Ta không đứng lại để níu giữ những khoảnh khắc tuyệt vời của giêng hai vì nó đã âm thầm thấm vào ta từng phút giây mỗi ngày mới. Ta phải trở về thường nhật. Ta phải trở về và kết nối với thế giới. Những ấm nồng mà giêng hai thấm vào ta bỗng không còn nguyên vẹn dù tưởng chừng đã ngấm rất sâu, cất rất kỹ. Giác quan thứ sáu vốn trứ danh hay suy luận, liên tưởng... khéo nói thế nào mà cả năm giác quan trời cho của ta bỗng trở nên dễ dãi... chia gió, chia nắng, chia mây, chia cả nồng nàn, biêng biếc..., chia hết cả mơn man dịu ngọt vị của hạnh phúc yêu thương.

 

Trải lòng ta bởi một giêng hai không của riêng ai.

                                                   Tản văn của Lê Thanh Hồng

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Thương chiếc đèn lồng thủ công

(HBĐT) - Một mùa Trung thu nữa lại về. Bước ra phố trong đêm, tôi choáng ngợp vì ánh sáng lung linh của những chiếc đèn lồng. Hai bên vỉa hè, người người bày biện gian hàng bánh Trung thu nhan nhản. Trẻ con thành thị tụm năm, tụm bảy xách đèn lồng điện tử nói cười nhốn nháo. Không khí Trung thu cũng như thuở nào nhưng sao nó nhạt nhẽo, hững hờ quá đỗi!

Yêu thương bình dị

(HBĐT) - Sáng thức giấc gặp dòng sông và mặt trời trước mặt, dãy núi và vầng trăng sau lưng. Chiều ngoảnh mặt lại gặp mặt trời, dãy núi, dòng sông và ánh trăng. Mấy mươi năm như vậy tưởng như đã quá quen thân, tưởng như không còn gì mới mẻ để ngắm nghía và trầm trồ. ấy vậy mà không dễ để khỏi thốt ra lời yêu thương bởi lẽ yêu thương được nuôi dưỡng từ những điều quen thân tưởng như đã trở thành bình dị ấy.

Vẫn còn những mùa gió

(HBĐT) - Đang yên đang lành thì được lệnh của bác trưởng họ: "Về có việc gấp. Nhà bác có biến”. Tức tốc về. Nhà yên ắng, chẳng có việc gì. Hàng tre bên chái nhà vẫn rì rào khúc hát ngàn năm: bình yên như chưa bao giờ giông gió, nắng mưa. Chỉ lạ là vợ chồng con trưởng bác không ở nhà. Anh Thiều đi vắng đã đành, đằng này, chị Len cũng không có mặt.

Nỗi đau mang tên chất độc da cam dioxin

(HBĐT) - Sinh ra trong một gia đình thuần nông, ông bà đến với nhau sau cuộc chiến tranh chống Mỹ. Ngày ấy ông là lính chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Khi rời quân ngũ ông trở về với một cánh tay đã mất. Bà là cô thôn nữ liền đem lòng yêu anh lính. Tình yêu của họ cũng đơn sơ, giản dị, mộc mạc như cái tên của ông bà. Ông Binh, bà Nết.