(HBĐT) - Vậy là đã bốn mươi hai năm đi qua kể từ ngày Sài Gòn giải phóng. Năm nay kỷ niệm bốn mươi lăm năm bọn bạn cùng làng, cùng trang lứa lên đường nhập ngũ. Giữa cái nắng mùa hè 1972, sau chiến thắng Quảng Trị, bọn bạn Điền, Vang lại xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ.

 

Rất nhiều năm qua vì nhớ đồng đội, nhớ chiến trường xưa mà anh bạn Trần Trọng Điền nhiều lần hứa với bạn bè sẽ sắp xếp vào thăm Sài Gòn, thăm thành phố Hồ Chí Minh một chuyến. Bao kỷ niệm, bao ký ức cứ dào dạt trong lòng Điền. ấy vậy mà đến tận bây giờ, đã trên sáu mươi tuổi ước mơ ấy Điền vẫn chưa thực hiện được. Điền và Vang ở cùng một đơn vị tại chiến trường miền Đông Nam Bộ. Sau ngày giải phóng, bạn nhất định xin phục viên về quê hương với bố mẹ. Điền nói vui:

 

- Sau chiến tranh còn giữ được cái “gáo” là còn tất cả. Bây giờ tiếng gọi quê hương là số 1 với mình. Cha mẹ sinh ra đã đặt cho mình cái tên Trọng Điền gắn với ruộng đồng, quý ruộng đồng rồi.

 

Nghĩ như vậy và bạn quyết  lên xe đò với chiếc ba lô sờn lép kẹp với chiếc khung xe đạp xách theo nhờ dành dụm tiền phụ cấp mua được.

 

Từ đó, năm nào trước 30/4, bạn bè lại gọi mời nhưng lần nào bạn cũng có lý do hết con nhỏ, bố mẹ già rồi lại vết thương tái phát, cho đến bây giờ, bố mẹ ban đã quy tiên, ba đứa con bạn trưởng thành có việc   làm tử tế. Cách đây không lâu bạn hồ hởi:

 

- 30/4 năm nay kỷ niệm 45 năm ngày nhập ngũ, mình sẽ vào Sài Gòn gặp các bạn. Cả hội bạn lính ở Sài Gòn rất vui chờ đón. Nhưng đến giữa tháng 4, gia đình bạn bảo bạn đang nằm viện do di chứng của chiến tranh nên hai mắt bị biến chứng như không nhìn thấy. ôi, thế là ước mơ của bạn không biết đến bao giờ mới thực hiện được.

 

Vang lại buồn nói với bạn:

 

- Ngày xưa chiến tranh bom đạn ác liệt thế mà băng rừng, lội suối cùng đến chiến trường, nay cũng đoạn đường dài ấy với đủ các phương tiện giao thông để thực hiện ước mơ một lần mà bạn mất mấy chục năm vẫn chưa thể đến được.

 

                                                                 

                                                           Văn song (T.T.V)

 

 

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Nghĩ về người thầy với sự nghiệp trồng người

(HBĐT) - Người thầy, nét nghĩa đầu tiên của danh từ này dành chỉ người được đào tạo có năng lực sư phạm. Đời của mỗi người ai cũng có thầy, số lượng thầy phản ánh sự học của ta.

Vì bà con vùng mưa lũ...

Hơn nửa tháng nay, câu chuyện mưa lũ, sạt lở, chết người, nhà trôi luôn là chủ đề được bà con phố X. quan tâm. Câu chuyện bên bàn trà hay bên bàn bóng, sân dưỡng sinh, sàn "đăng - sing”… gì cũng quay lại chuyện thời sự: điểm A., điểm B. đã lấy được thi thể các nạn nhân hay chưa. Chú phóng viên trẻ kia bị lũ cuốn đã tìm được xác. Thương quá. Chính phủ đang làm các thủ tục truy tặng bằng khen.

Những cơn mưa đi vắng

(HBĐT) - Giàn mướp nhà tôi năm nay khá sai quả. Nhờ nắng, nhờ gió đất ngoại ô hào phóng mà màu xanh cứ từng ngày lan tỏa rồi dệt kín giàn tre khô khốc mà mát rượi một khoảng sân nhà. Đâu cũng được vài bữa canh cua nấu mướp, rau đay nhưng thích nhất là khoảng râm mát để những giò phong lan bung nở. Hoa quyện vào hương trà, nhập vào từng con chữ, mơ hồ xa xăm trong tiếng chim họa mi… chỉ còn thiếu "miếng” mưa là đủ cho một bức tranh tâm trạng.

Trung thu năm ấy

(HBĐT) - Trung thu năm ấy trùng với ngày nghỉ cuối tuần. Bố bảo Trang: Ngày mai bố đưa mấy mẹ con về ngoại, cho các con đón một cái Tết Trung thu ở quê. Lâu lắm rồi mình cũng không về bà.