(HBĐT) - Tôi xóa tên Hạnh khỏi danh bạ điện thoại. Em đã có người yêu, em gọi là bạn trai, người em chọn, em cảm thấy được che chở. Thế là 091234… dễ nhớ rồi cũng cần phải quên. Hình ảnh thùng rác hiện lên rồi biến mất. Mọi thứ không muốn nghĩ đến đều bay vào biểu tượng đó mà tôi không biết nó nằm ở đâu trong các thư mục.

 

Tôi đã có số của Hương, một dãy số dài mà khi gọi không gợi ấn tượng gì nhưng đó là số của người đẹp. Hai tuần, ba ngày, mười lăm giờ, bốn mươi hai phút sau khi nhìn thấy nàng tôi mới có được.

 

Hương thật sự là cô bé gây cho tôi những bất ngờ nho nhỏ. Cái cách mà em gọi tên những gì phiền phức là điều mà nàng công chúa trong phim hoạt hình thường hay nói khi giẫm lên một ngọn cỏ: “Oai, tiếc quá!”. Nhưng Hương còn có một đôi mắt rất lạ. Nhìn vào đó, tôi càng muốn quên Hạnh không phải vì Hương làm tôi yêu sớm hơn dự định hai tuần lễ.

 

Mới sáu giờ rưỡi chiều mà đường sá đã lem nhem tối. Tôi lách xe qua một chị công chức về muộn, một bà buôn ve chai có tay lái rất sành thì đứng khựng lại trước một đám ùn tắc trước khi đến ngã tư tháp truyền hình chừng mươi mét. Bỗng một chiếc Attila màu trắng phóng qua vũng nước làm bắn nước bẩn lên quần tôi ướt nhem nhép. Chưa kịp nhìn ra gã kia đã chạy nhưng không vượt được. Lại có một xe 4 chỗ đang quay đầu. Tôi vẫn cách gã một quãng như lần tôi bám theo Hạnh để biết nhà nàng ở đâu. Lần này, tôi muốn gã nhìn thấy tôi trước nhưng không thấy gã quay lại. Một thân hình tròn trịa, thả tóc, kiểu tóc ép phổ biến đang ghé vào tai lão nói gì đó. Có người đẹp đi sau, gã chạy xe như điên vậy. Tôi bấm máy gọi Hương, một câu trả lời ngắn và bình thản: “Em đang đi siêu thị với bạn, tối về em gọi cho anh nhá”.

 

Cô gái có cái eo lẳn kia cũng vừa đút điện thoại vào túi, vẫn kịp lọt vào tai tôi âm thanh phát ra từ chiếc cân di động phía trước: “Hoan nghênh đo tầm cao cân nặng, thử sức kéo…” thì đó là Hương chứ sao cũng chẳng việc gì cả. Em có thể nói vậy nếu em cần và tối nay chúng tôi lại gặp nhau. Người ta nói phụ nữ không thích đàn ông dõi theo họ suốt 24 giờ. Họ cần thời gian riêng làm một số việc khiến họ đẹp hơn. Tôi tin tuyệt đối vào những bài báo về tâm lý tuổi yêu mà ông thợ cắt tóc về hưu sớm 5 năm luôn úp mặt ngủ khi vắng khách. Nhưng tôi vẫn thấy nóng mặt.

 

Sao nàng không nói thẳng ra là thế nhỉ. Sự lừa dối nhau đôi khi cũng là sự thường tình trong cuộc sống nếu cả hai đều biết. Thứ hai tuần trước, Duyên nói với tôi: “Em không tin Hương là của anh”. Tôi đã mỉa mai nhìn đôi mắt trong veo của Duyên mà nhếch mép. Nụ cười của kẻ đã từng trải và biết đọc ra từng giả dối của những cô nàng mới lớn nhìn một con thỏ non đang lo lắng cho gã thợ săn. Tôi gọi một tách cà phê đen với con số chơi vơi:

 

- Dạ, anh uống đen đá số mấy ạ?

- Số tù.

 

Tối nay, tôi sẽ giam mình trong ly cà phê để nhìn những thứ đang cố ẩn náu tôi trong bóng tối. Hai cái tên đều có một chữ H tôi đã tô đi tô lại bằng chút hơi nước ẩm trên mặt bàn kính. Có lẽ 101 lần đợi Hạnh đi học tối về và một lần sau khi được Hương cho số điện thoại. Lần đó, tôi đảo đầu ngón tay khéo hơn để tạo ra một chữ H khác.

 

Hạnh gọi tôi bằng một số điện thoại đã chết, tôi đã xóa chiều nay:

 

- Anh yêu con bé Hương à, nó còn nhỏ nên tính khí thất thường .

- Giống em.

 

Tôi nói nhanh như không nghĩ.

 

- Em không nghĩ anh khác Hoàng cũng thích em và thích kiếm chác ở nó.

- Hoàng là cái thằng điên nào mà cô bảo nó giống tôi. Bồ mới à?

- Đồ điên.

- Ai điên?

- Anh. Hoàng vừa mới yêu tôi là đã muốn cặp kè với nó. Đàn ông giống nhau cả thôi, thích một khuôn mặt đẹp nhưng không kìm chế được chuyện ấy với một đứa con gái bốc lửa sau lưng tôi.

 

Tôi vớ cốc nước lọc, uống như để thoát ra khỏi vị đậm đặc của cà phê:

 

- Nhưng sao em lại là chị Hương? Anh không thấy Hương kể bao giờ.

- Anh không nhận ra khi ngắm hai chị em tôi à? Cũng như nhau cả thôi nếu cơ thể nó mang khuôn mặt tôi. Chị em họ mà.

- Nhưng anh yêu Hương, anh mới nhìn thấy cô ấy đi với ai đó lúc chiều. Anh không nghĩ Hương lại nói dối…

- Nói dối ai? Cũng như nhau cả thôi, anh hay Hoàng đều vậy. Nhưng chị em tôi thì khác.

 

Tôi đi lặng lẽ bên hàng dài xe máy đang rúc đầu vào mái hiên di dộng. Quán giờ đã đông những cặp đôi như vừa được tạo ra từ lò bánh mì, hầm hập sức nóng. Họ ôm eo, nắm tay, thì thầm vào tai nhau những câu gì đó. Tôi không nghe và cố nghĩ về mấy câu nói rối mù của Hạnh.

 

Hết 6h17’ liên mạng Vinaphone gọi Mobifone. Như nhau cả thôi. Chị em họ mà. Hình như hôm nay cả hai nhà mạng ấy đều có khuyến mãi.

 

 

                                                                                         B.V.P

                                                              (Tổ 4, P. Thịnh Lang, TP Hòa Bình)

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Những cơn mưa mùa hạ


(HBĐT) - Cả buổi sáng chỉ dọn dẹp hai tầng ngôi nhà nhỏ xíu với hai phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn, gian bếp, vậy mà mãi đến non trưa mới xong. Nằm ngả lưng xuống giường thì nghe vọng xa xa tiếng sấm. Nhìn quầng sáng hắt bên ngoài cửa kính chợt nghĩ: nắng to vậy sao mưa được.

Ngoại ô xưa

(HBĐT) - Ở thành phố này bấy nhiêu năm, sau bao bận xách va li tới những miền đất lạ, tôi mới nhớ ra ngay kề thành phố mình còn một khu ngoại ô lạ lẫm. Mùa đông, rồi mùa hạ, có bao thứ rau củ xuất hiện trên chiếc đĩa sứ tráng men sáng bóng, những gam màu sinh tố trong li thủy tinh nhưng đã mấy ai biết được mảnh đất ngoại ô nhỏ bé đã phôi thai những sắc màu ấy như thế nào.

Viết cho mùa rực nắng

(HBĐT) - Tháng 5, nắng chói chang đã ngự trị khắp nơi. Bầu trời cao xanh ngắt, ánh sáng trên tán phượng thêm đỏ rực rỡ. Loài hoa gần gũi, thân yêu với tuổi học trò. Hoa chứng kiến giờ phút luyến lưu của bao thế hệ học trò lúc chia tay. Có cuộc chia ly từ khi tóc xanh đến khi có cơ hội gặp nhau tóc đã điểm màu sương.

Chuyện đời thường: Nghe lời mẹ chồng

(HBĐT) - Bà cụ Thiện đang trò chuyện với mấy người thân trong nhà thì chị bán hàng rong buổi sáng cứ thập thò, vẫy cụ ra ngoài cửa. Cụ Thiện bước ra ngoài với thái độ hơi bực, khó chịu: - Lúc nãy mua hàng của chị, tôi đã trả tiền đầy đủ rồi lại còn chuyện gì nữa đây? Chị bán hàng rong sẽ sàng:

Mùa kỷ niệm

(HBĐT) - Tắm xong cơn mưa đầu hè, áo đứa nào cũng lướt thướt, cười ngặt nghẽo vì những trò đùa, rồi đứa nào đứa ấy mất hút vào từng lối mòn, ngôi nhà vắng. Cơn mưa, cơn sốt níu chân tôi với chiếc giường. Một sớm thức dậy nghe bố bảo: “Trường nghỉ học rồi, hôm con ốm là buổi học cuối năm”. Tôi chạy lên đồi, cỏ xanh đã mọc tràn lối đi. Tôi lên sân trường, bao nhiêu hang dế mèn đã xới tung những vạch vôi trắng. Những mái lá lặng thinh trong nắng. 3 tháng nghỉ hè mênh mông, tôi thả hồn vào tiếng ve, thi thoảng nhớ quá lại lên thăm trường gianh tre trên đồi, lục lọi từng ngăn bàn, tìm một thứ gì là dấu ấn của ngày còn đến lớp như: thước kẻ gãy, ngòi bút, mẩu phấn…

Sức hấp dẫn văn hóa người Dao bản Phủ

(HBĐT) - Tàu sắt trọng tải 25 tấn chở chúng tôi cập bến bản Phủ, xã Toàn Sơn (Đà Bắc). Bà con người Dao ào ra bến đón chúng tôi, đông nhất là trẻ nhỏ. Các cháu bồng bế, dắt díu nhau cứ sàn sàn như trứng gà, trứng vịt. Cụ Triệu Văn Đờn, 75 tuổi mái đầu bạc phơ nhưng còn rất khỏe. Nắm tay tôi, cụ bảo: “Vào nhà đi”.