(HBĐT) - Bà cụ Thiện đang trò chuyện với mấy người thân trong nhà thì chị bán hàng rong buổi sáng cứ thập thò, vẫy cụ ra ngoài cửa. Cụ Thiện bước ra ngoài với thái độ hơi bực, khó chịu: - Lúc nãy mua hàng của chị, tôi đã trả tiền đầy đủ rồi lại còn chuyện gì nữa đây? Chị bán hàng rong sẽ sàng:

- Vâng! Đúng là cụ trả con đầy đủ nhưng cụ đã trả nhầm tiền cho con cụ ạ! Đáng lẽ cụ trả cho con tờ 20.000 đồng thôi nhưng cụ lại đưa nhầm cho con tờ 500.000 đồng. Hai tờ giấy bạc này màu sắc giống nhau quá, lúc nãy ngồi bán hàng đầu phố, con đếm lại mớiư phát hiện ra vội vàng mang trả lại cụ đây. Con không dám trả cụ trước mặt người nhà cụ vì con ngại con cháụ lại trách móc cụ thôi, cụ ạ!

 

Cụ Thiện sững sờ cảm động nắm lấy bàn tay chị:

- Tôi cám ơn chị, chị là người thật thà, đáng quý. Nếu gặp phải kẻ tham lam, tôi đã mất tiền rồi. Từ nay hàng sáng, chị đi bán rong, tôi chỉ mua hàng của chị thôi.

 

Người phụ nữ vẻ ngoài lam lũ, nhọc nhằn nhưng đầy phúc hậu đáp:

- Mẹ chồng con dạy rằng: “Việc buôn bán ngoài đời con phải giữ lấy chữ tín, thật thà hơn cha quỷ quái, thật thà là gốc con ạ. Con không được bán thiếu, lấy thừa của người ta làm được như thế là con đã để phúc cho các con, các cháu sau này đấy”. Con luôn thực hiện lời mẹ chồng dạy con thôi cụ ạ.

Cụ Thiện trìu mến nhìn người phụ nữ lao động tảo tần lại gánh hàng rong ruổi theo dọc con phố.

 

                                                                              Văn Song (TTV)

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Chuyện đầu làng-cuối phố: Muôn nẻo... nghề nghiệp

(HBĐT) - Quán nước chè đầu khu phố X. dạo này đang râm ran chuyện cháu A. con nhà chú X. đi học nghề sửa xe ô tô ở Bắc Ninh. Chuyện lạ… vì trước đây, khu này, các cháu đều lần lượt vào hết đại học, cùng lắm là cao đẳng chứ mấy ai lại chủ động đi học nghề. Gì cũng phải trượt đại học mấy bận mới đi học kiểu đó. ông Miễn, hiện đang có 2 con sắp tốt nghiệp đại học là người lên tiếng trước. Phả khói thuốc lào ra đằng mũi một cách điệu nghệ, ông phán:

Thương chiếc đèn lồng thủ công

(HBĐT) - Một mùa Trung thu nữa lại về. Bước ra phố trong đêm, tôi choáng ngợp vì ánh sáng lung linh của những chiếc đèn lồng. Hai bên vỉa hè, người người bày biện gian hàng bánh Trung thu nhan nhản. Trẻ con thành thị tụm năm, tụm bảy xách đèn lồng điện tử nói cười nhốn nháo. Không khí Trung thu cũng như thuở nào nhưng sao nó nhạt nhẽo, hững hờ quá đỗi!

Yêu thương bình dị

(HBĐT) - Sáng thức giấc gặp dòng sông và mặt trời trước mặt, dãy núi và vầng trăng sau lưng. Chiều ngoảnh mặt lại gặp mặt trời, dãy núi, dòng sông và ánh trăng. Mấy mươi năm như vậy tưởng như đã quá quen thân, tưởng như không còn gì mới mẻ để ngắm nghía và trầm trồ. ấy vậy mà không dễ để khỏi thốt ra lời yêu thương bởi lẽ yêu thương được nuôi dưỡng từ những điều quen thân tưởng như đã trở thành bình dị ấy.

Vẫn còn những mùa gió

(HBĐT) - Đang yên đang lành thì được lệnh của bác trưởng họ: "Về có việc gấp. Nhà bác có biến”. Tức tốc về. Nhà yên ắng, chẳng có việc gì. Hàng tre bên chái nhà vẫn rì rào khúc hát ngàn năm: bình yên như chưa bao giờ giông gió, nắng mưa. Chỉ lạ là vợ chồng con trưởng bác không ở nhà. Anh Thiều đi vắng đã đành, đằng này, chị Len cũng không có mặt.