(HBĐT) - Bà cụ Thiện đang trò chuyện với mấy người thân trong nhà thì chị bán hàng rong buổi sáng cứ thập thò, vẫy cụ ra ngoài cửa. Cụ Thiện bước ra ngoài với thái độ hơi bực, khó chịu: - Lúc nãy mua hàng của chị, tôi đã trả tiền đầy đủ rồi lại còn chuyện gì nữa đây? Chị bán hàng rong sẽ sàng:

- Vâng! Đúng là cụ trả con đầy đủ nhưng cụ đã trả nhầm tiền cho con cụ ạ! Đáng lẽ cụ trả cho con tờ 20.000 đồng thôi nhưng cụ lại đưa nhầm cho con tờ 500.000 đồng. Hai tờ giấy bạc này màu sắc giống nhau quá, lúc nãy ngồi bán hàng đầu phố, con đếm lại mớiư phát hiện ra vội vàng mang trả lại cụ đây. Con không dám trả cụ trước mặt người nhà cụ vì con ngại con cháụ lại trách móc cụ thôi, cụ ạ!

 

Cụ Thiện sững sờ cảm động nắm lấy bàn tay chị:

- Tôi cám ơn chị, chị là người thật thà, đáng quý. Nếu gặp phải kẻ tham lam, tôi đã mất tiền rồi. Từ nay hàng sáng, chị đi bán rong, tôi chỉ mua hàng của chị thôi.

 

Người phụ nữ vẻ ngoài lam lũ, nhọc nhằn nhưng đầy phúc hậu đáp:

- Mẹ chồng con dạy rằng: “Việc buôn bán ngoài đời con phải giữ lấy chữ tín, thật thà hơn cha quỷ quái, thật thà là gốc con ạ. Con không được bán thiếu, lấy thừa của người ta làm được như thế là con đã để phúc cho các con, các cháu sau này đấy”. Con luôn thực hiện lời mẹ chồng dạy con thôi cụ ạ.

Cụ Thiện trìu mến nhìn người phụ nữ lao động tảo tần lại gánh hàng rong ruổi theo dọc con phố.

 

                                                                              Văn Song (TTV)

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Vùng đất một thời oanh liệt

 (HBĐT) - Tôi có người anh tham gia quân đội năm 1968, hy sinh trong cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, mấy chục năm qua, ngoài tấm bằng "Tổ quốc ghi công”, gia đình chỉ còn lưu giữ duy nhất tờ giấy báo tử mang tên Nguyễn Văn Luyện, sinh năm 1937, quê quán xóm Đá Bạc, xã Liên Sơn, Lương Sơn, Hòa Bình, đơn vị: "Tiểu đoàn bộ 8 - KB”, hy sinh "tại mặt trận phía Nam”. Chị tôi cùng các cháu đã cất công tìm kiếm khắp nơi, kể cả đường tâm linh, ngoại cảm nhưng tất cả đều vô vọng.

Quê hương đổi mới

(HBĐT) - Quê tôi là vùng đồng chiêm trũng nghèo, người dân chịu thương, chịu khó, lam lũ quanh năm nhưng cuộc sống thiếu trước, hụt sau. Mỗi lần về quê, trong tôi đều có những cảm nhận khác nhau và lần này cũng vậy. Đến đầu làng, tâm hồn tôi đã dâng trào cảm xúc, hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, cảm giác thật hạnh phúc. Đó là cảm nhận của đứa con xa nhà lâu ngày mới trở về bên mái ấm gia đình, được sà vào vòng tay yêu thương của cha mẹ.

Bức tranh mùa vàng

(HBĐT) - Chiều hè, tôi muốn được đứng trên bờ đê chạy theo con sông hiền hòa quê tôi để hóng gió. Những cơn gió mát rượi từ dưới lòng sông thổi lên quyện với hương thơm nồng của cánh đồng lúa chín.

Một thời phượng vỹ

(HBĐT) - Không biết tự bao giờ sân trường tôi đã có hàng phượng vĩ. Những gốc phượng khẳng khiu lạc giữa cơ man nào là bê tông, cốt thép, cửa kính tường vôi… cứ lầm lũi như thế suốt những tháng ngày đông giá. Trong nắng tháng tư hanh vàng, nắng tháng 6 đổ lửa xuống sân trường, tán phượng đơn sơ chỉ đủ làm nên chút bóng mát đơn sơ. Nhìn lên tán cây đang đơm đầy nụ hoa, bác lao công dừng tay chổi:

Những cơn mưa mùa hạ


(HBĐT) - Cả buổi sáng chỉ dọn dẹp hai tầng ngôi nhà nhỏ xíu với hai phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn, gian bếp, vậy mà mãi đến non trưa mới xong. Nằm ngả lưng xuống giường thì nghe vọng xa xa tiếng sấm. Nhìn quầng sáng hắt bên ngoài cửa kính chợt nghĩ: nắng to vậy sao mưa được.

Ngoại ô xưa

(HBĐT) - Ở thành phố này bấy nhiêu năm, sau bao bận xách va li tới những miền đất lạ, tôi mới nhớ ra ngay kề thành phố mình còn một khu ngoại ô lạ lẫm. Mùa đông, rồi mùa hạ, có bao thứ rau củ xuất hiện trên chiếc đĩa sứ tráng men sáng bóng, những gam màu sinh tố trong li thủy tinh nhưng đã mấy ai biết được mảnh đất ngoại ô nhỏ bé đã phôi thai những sắc màu ấy như thế nào.