(HBĐT) - Những tia nắng tháng tư đã đổ xuống cánh đồng quê nứt nẻ. Ngày nắng tháng tư ùa về trong tiếc nhớ xa xôi, đám trẻ quê lại rong ruổi trên những cánh đồng, gieo mình xuống dòng sông xanh mát, cùng nhau trèo cây hái trái… Tất cả đã làm nên những ngày tháng tư diệu kỳ trong tôi.

Tháng tư về, tôi buông bỏ hết những dặm dài tiếc nuối, thu lại lòng mình với những ngày tháng tuổi thơ hồn hậu bên xóm nhỏ yên bình nằm nép mình sau rặng tre già kẽo kẹt. Dưới bóng mát của lũy tre già, tôi và lũ bạn đã gửi bao ước mơ của mình trên nền trên xanh biêng biếc, tô vẽ nên những ngày tháng tuổi thơ hồn nhiên và đầy ngây dại. Con cào cào lá tre ngày nào cũng câu nói còn dang dở của cậu bạn ngày nào cũng đã trôi về miền xa ngái. Chỉ còn lại những kỷ niệm trôi cùng với thời gian đắp đổi lên mình những chiều nhớ nhung. Cho những phút yếu lòng, tôi lại tìm về an yên một cõi…

Tháng tư về khi đám trẻ ngày xưa đã rời quê lên phố. Tôi đành giữ lại bên lòng mình những dấu yêu mà ở nơi đó nỗi nhớ được cất lên thành tiếng, thành kỷ niệm bên lòng vỗ về năm tháng. Ngang qua cánh đồng, cỏ dại bên đường luôn biết khiêm nhường và dâng hiến. Có những loài hoa mãi mãi vẫn cứ âm thầm cùng xóm nghèo heo hút, nương theo những đám cây thấp lè tè mà vắt kiệt mình để nở hoa. Nhìn đám trẻ quê chạy trên cánh đồng quê ngày ấy, khóe mắt lại cay cay, tôi ngỡ mình gặp lại tuổi thơ mình trong những bước chân của các em. Giá có thể tôi được một lần bé lại, được cùng đôi chân trần chạy khắp chốn quê hương. Ngọn khói đốt đồng vẫn mải miết tìm nhau, riêng chỉ tôi thấy mình lẻ loi đứng trên triền đê nhìn về phía chiều quá vãng.

Mái tranh quê suốt bốn mùa khó nhọc vẫn lặng lẽ đứng bên đời, vẫn cùng tôi qua chớp bể mưa nguồn, vẫn bao dung trước những lần tôi trở về. Bên hiên nhà, dáng mẹ vẫn lầm lũi khâu lại những vết thời gian bôi xóa, cha nằm đọc truyện Lục Vân Tiên bằng giọng đọc của những ngày xưa tôi bé dại. Tôi lặng im nghe từng âm thanh quen thuộc để quên đi một thời tôi chỉ biết bám víu mỗi tình yêu. Vòng tay ôm mẹ từ phía sau, áp mặt mình vào vai mẹ, tôi muốn ngủ vùi trên đôi vai ấy, hít thật sâu mùi hương thân thuộc, tưởng như mình đâu đã bỏ tất cả để rời đi. Xổ tóc mẹ ra giữa chiều chênh vênh nắng, từng sợi tóc bạc cứ chen nhau bay bay trong gió trắng cả một góc trời… Tôi bao lần khóc ngất khi mình tóc mẹ là bấy nhiều lần mẹ mỉm cười an nhiên nhìn đứa con gái khờ vẫn mãi còn bé dại. ánh mắt ấy đã theo tôi suốt những tháng ngày buông bỏ làng quê…

Tháng tư về trong dọc ngang chờ đợi. Bến sông quê lững lờ con nước, từng giề lục bình trôi chở mùa thiên di đi mất. Tôi đứng bên này sông trông về nơi xa vắng với những bóng người chìm khuất sau dấu chân mình. Mỗi chuyến đò cập bến, tôi như buộc thêm một nỗi buồn vào lòng mình. Những cánh cò trắng cõng những tia nắng còn sót lại qua sông và mang theo ánh nhìn của người ở lại. Bến sông buồn hiu hắt. Chạng vạng những dáng người đã thành dĩ vãng.

Câu hát ru con phía nhà ai nghe buồn đến lạ. Người lái đò đã dừng lại rất lâu nơi bến sông quê chỉ để lặng nhìn một người ôm nỗi nhớ bao năm mà chưa chịu thả vào sông. Nắng tháng tư vẫn cứ nồng nàn, có một người vừa bước lên chuyến đò cuối ngày về lại với quê…


                                       Huỳnh Thị Kim Cương 

(Bưu điện Văn hóa xã Thuận Hòa, huyện An Minh, tỉnh Kiên Giang)


Các tin khác


Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Lời mẹ

(HBĐT) - Mẹ trở thành người thiên cổ đã 45 năm rồi. Mẹ không biết chữ dù mẹ là con ông đồ. Không biết chữ nhưng mẹ biết đường ăn, lối ở. Suốt những năm các con đi học ở trọ trên huyện, trên tỉnh, mẹ vẫn chăm lo cho các con chu đáo. Thứ bảy, chủ nhật các con về rồi lên trường mẹ gói đùm cho bát gạo, gói cá nướng, chai tương. Mẹ cởi bao thắt lưng đưa cho con mấy đồng bạc lẻ không quên dặn dò:

Mùa thu về, đón ánh trăng rằm

(HBĐT) - Mùa thu về, từng giọt nắng óng ả sang mùa, đậm đà hương sắc. Vẻ đẹp của nắng thu tĩnh lặng đọng trong ánh mắt mọi người.

Ký ức

(HBĐT) - Ông Tân giật mình tỉnh dậy, người đẫm mồ hôi. Ông lặng lẽ bước xuống giường đi ra ngoài cửa. Ngồi tựa lưng vào hiên, ông đưa bàn tay nhăn nheo nổi đầy những đường gân xanh lần nắn từ đầu gối xuống ống chân. Vừa nắn vừa đấm nhẹ nhẹ. Ông ngửa mặt nhìn những ngôi sao đêm có vẻ chăm chú lắm nên khi bà Thành ra ngồi bên, ông vẫn không hề hay biết. Bà cất tiếng nhè nhẹ:

Chuyện về chiếc mũ cối

(HBĐT) - Ông Dũng ngồi dưới gốc cây trứng gà, nhấp ngụm trà xanh, trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng đám trẻ con trong xóm rủ nhau chạy đến bên ông, tranh nhau nói:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục