(HBĐT) - Mấy chậu cây cảnh ở ban công đã nảy lộc. Mưa nhè nhẹ giăng man mác khắp trời; một vài tia nắng sớm hắt lên phía ban công dẫy nhà phía trước…

Đâu đó, phát ra những âm thanh thánh thót của một bản nhạc không lời, chậm rãi nhưng như thôi thúc, náo nức. Ờ, tháng chạp rồi. Những câu chữ trong "Thương nhớ mười hai” của nhà văn Vũ Bằng vang lên trong tiềm thức. Chị bỗng thở dài khi nhìn vào trong nhà. Nơi đó, lúc nãy, chồng chị vừa hút thuốc lào vừa hằn gắt chuyện chia bôi đất đai của mấy anh em. Rõ ràng chị đã nói rõ: Ông bà nội chia cho bao nhiêu, hưởng bấy nhiêu, vợ chồng mình không nên đòi hỏi. Vả lại, nhà mình đây cũng có nhà, có cửa rồi; đâu phải lang thang cơ nhỡ. Nhưng anh ấy vẫn cương quyết: Công bằng, mười ngón tay, mười có máu; em không biết chứ, đất quê mình đang lên như diều đấy à. Chỗ đó, quy hoạch đô thị vùng ven thị trấn… Đang có giá… Rồi đùng đùng bỏ đi. Có thể là trà đá ngoài phố rồi đánh cờ, có thể ra bờ sông uống bia một mình say rồi về. Hâm, số sướng thế đấy, 2 đứa con lớn vật vưỡng mà chưa bao giờ biết mặt cô giáo chủ nhiệm chúng nó là ai. Còn chị, đủ việc, nội ngoại, phố xóm… Đã thế còn công việc làm ăn, kinh doanh. Mọi thứ cứ tăm tắp. Mấy ông bạn của chồng từng thốt lên: "Ông là được nhờ vợ đấy, cứ nằm khểnh mà hưởng”. Nói thế thôi, "của chồng công vợ” và ngược lại... Chị cũng chưa bao giờ làm mất thể diện của chồng. Ừ, đáng lẽ câu chuyện đất đai không nên nói ra ở thời điểm này…
Tiếng chuông cửa vang lên… Chị mở cửa… Đầu tiên là nụ cười trắng lóa trên khuôn mặt đen giòn, cùng tiếng nói như muốn hô vang:
- Chị Diệu Hân…
Ôi, đúng cậu em Đức Thái rồi, khuôn mặt đen đen, mái tóc xoăn ngắn cùng nụ cười tươi… Chị xúc động:
- Em về hôm nào? Sao không nói trước để chị ra bến xe đón…
- Em muốn chị bất ngờ, gặp chị… để em đưa món quà biển của mọi người cho chị, sau đó em còn đến thăm người bạn ở ngoại vi thành phố…
Đến lúc này, lòng chị như quên hết mọi chuyện, chỉ vang vọng trong ký ức câu chuyện của 1 năm về trước, nơi có tiếng sóng vỗ, biển cả cùng các chiến sĩ trên 1 hòn đảo tiền tiêu ở miền Trung. Chuyến thăm tặng quà của tập đoàn X. mà chị là thành viên thật là một kỷ niệm đẹp. Món quà mà đơn vị chuẩn bị cho chị đã được biến thành hàng, thành sản vật dành cho các chiến sĩ dịp Tết. Còn chị và nhóm ca khúc "Quê hương” lại còn dành cho đơn vị một chương trình có nhiều bài hát dân ca của 3 miền. Cho nên, lúc đầu, các chiến sĩ ở đảo cứ tưởng chị là một ca sĩ chứ không phải một nữ doanh nhân thành đạt vì chị có giọng hát trong, cao, giàu chất tự sự, nhất là khả năng "ăn” đèn sân khấu, cùng sự biểu diễn hết mình của chị nữa. Nửa ngày lênh đênh trên biển, gần trưa tàu cập cầu tàu. Say sóng lử đử, mệt vì nôn thốc nôn tháo, nhưng khi nhìn thấy hình ảnh các chiến sĩ trẻ ùa ra đón, khuân đồ, dìu các chị, các em ngược đảo, chị và các thành viên thấy khỏe luôn. 
Lần đầu đến với đảo và chiến sĩ hải quân thật có nhiều cảm xúc. Trong hàng chục chiến sĩ trẻ, Đức Thái gây ấn tượng với chị bởi khuôn mặt lanh lợi và nụ cười sáng, nhất là sau đôi ba câu chuyện biết lại là đồng hương. Tất nhiên, địa chỉ, số nhà được trao đi, gửi lại. Chiều đó, trong khi các nam thành viên chuẩn bị sân khấu cho đêm diễn thì các thành viên nữ đi tới các khu ở của chiến sĩ. Tại đây, chị chép cho Đức Thái những bài hát về quê hương, biển đảo, cùng những bài dân ca… Đêm đó, tiết mục song ca ngẫu hứng của 2 chị em hóa ra lại là tiết mục "đinh” của chương trình… Một bài hát về thành phố biển quê hương, mang âm hưởng dân ca. Không biết có phải thấy quá tin cậy không mà Đức Thái bộc bạch những ước mơ, hoài bão như sau này ra quân sẽ đi học đại học một chuyên ngành mà cậu ấp ủ từ lâu; cùng đó là câu chuyện tình mới nhen với người bạn học thời THPT… Đêm ở đảo, một đêm thật dài, thật nhiều lời ca, tiếng hát. Chẳng ai muốn ngủ cả… Miền đất mới, lần đầu đến mà sao thấy gắn bó. Phải chăng bằng chính tình cảm, nhiệt huyết của những chiến sĩ trẻ, đã làm đảo "trẻ” lại, sôi động và đáng nhớ. Ngày chia tay, dù được biết đến là "nữ doanh nhân giàu lý trí” nhưng khi tàu rời cầu tàu, nhìn các chiến sĩ, cùng câu gửi gắm của các chiến sĩ: "Hẹn gặp lại…chị Diệu Hân”, chị đã bật khóc…
Cả tuần sau đó, không biết có phải say sóng hay nhớ đảo mà chị bần thần như xa cách điều gì thiêng liêng. Lúc đó, chị chỉ biết mở điện thoại và lướt từng bức ảnh một, lòng thầm nhắc: Chắc chắn sẽ trở lại hòn đảo đó, nơi được phủ viền bởi làn nước xanh, nơi những con sóng lao xao như biết chia sẻ cùng người đi biển. Và nay, khi Đức Thái trở lại… chị thấy mình thư thái và phấn chấn như ngày đó. 
- Chị à… Mấy đứa cùng tiểu đội em viết chung một bức thư gửi chị… Mỗi đứa một khúc… Biết em được về phép, bọn nó lùng được cho chị con ốc biển khủng mà đẹp…
Đức Thái còn nói nhiều điều nữa, về những cơn gió chướng trên đảo chị chưa từng trải qua; tâm tư, tình cảm mấy cậu lính trẻ mới xa nhà… Cầm trên tay con ốc biển và đưa lên tai, chị như nghe thấy tiếng sóng, tiếng gió vi vu trong đó, thật kỳ thú. Cũng lúc đó, chồng chị trở về, khi nghe chị giới thiệu, anh à lên và vỗ vai cậu lính trẻ:
- Suốt một năm nay, anh toàn được nghe chị nói nhiều về các em, về đảo, nay mới gặp được… Nay ở lại uống với anh chén rượu nhé…
Giọng nói của anh đã khác, hồ hởi, không giống như lúc sáng nữa. Khi nghe nói, Đức Thái còn phải ra phía ngoại vị gặp bạn, cùng thời gian được nghỉ trong dịp này, anh chốt:
- Thôi để anh đưa đi… đang rảnh. Mà nhớ nhé…Tết này phải đến anh chơi để uống chén rượu xuân đấy…
Không thấy Đức Thái hứa hẹn điều gì cụ thể, nhưng với chị, đang cảm thấy một điều gì đẹp đẽ hiện lên trong lòng: Mỗi chuyến đi, mỗi vùng đất đã qua đều cho ta gặp những con người, những điều kỳ diệu của cuộc sống. Chắc chắn chị sẽ trở lại đảo. Nơi đó, chị sắp thực hiện một dự án trồng cây xanh, rau củ quả theo tiêu chuẩn VietGAP…

Truyện ngắn của Bùi Huy


Các tin khác


Hoa gạo tháng Ba

(HBĐT) - "Cây gạo đỏ hoa bên vệ đường làng/ Tiễn con về nhà chồng một ngày áo thắm". Tháng Ba, mạ đã bén hơi đồng đất, như người con gái đã về nhà chồng, chỉ đợi cơn mưa đầu mùa lên để mướt xanh, yên lòng đôi mắt mế trong Mường đã đục màu sương khói.

Hoa ngũ sắc

(HBĐT) - Xuân ơi nhà có khách! - Dạ vâng! Con xuống ngay đây mẹ! Lia nốt những giọt nước cuối cùng trong bình tưới cho khóm hoa ngũ sắc, Xuân bước lẹ về phía trái nhà rửa tay, chỉnh trang lại trang phục và chuẩn bị sẵn nụ cười tươi để đón khách.

Món quà

(HBĐT) - Cứ vào dịp những tháng cuối năm và đầu năm, nhà bác Thơm lại đông người đến người lui. Có lúc bí quá, bác hay gọi mẹ tôi là em dâu và các cháu, trong đó có tôi lên giúp cơm nước để tiếp khách. Lạ thật, mình làm người bốc thuốc gia truyền, họ đến, họ phải quà cáp, lễ lạt chiều chuộng mình, thế mà bác lại làm ngược lại.

“Chiến sĩ áo trắng”… những ngày đáng nhớ

(HBĐT) - Vậy là cuộc hành trình giao mùa của năm Canh Tý - Tân Sửu và kỳ nghỉ Tết cổ truyền của dân tộc đã qua. Những ngày qua…, khi mọi người đều hướng về Tết, những nhân viên ngành Y tế tiếp tục là chiến sỹ tiên phong, gồng mình chống dịch để bảo vệ sức khỏe Nhân dân, không ngại gian khổ, hy sinh để ngăn ngừa, kiểm soát "làn sóng thứ 3” dịch Covid-19. 

Tháng giêng

(HBĐT) - Tháng giêng, con đường mòn dẫn lên nhà Thắng cỏ xanh mướt. Ngày còn bé, chẳng đứa bạn nào chịu lên nhà Thắng chơi, dẫu những cây táo, cây ổi, cây na vẫn không quên sai quả. "Đã xa lại còn dốc, có đàn chó dữ” - ừ, cũng đúng. Thế mà cũng có một lần, Thắng nắm tay được một bạn gái lên đến gần tới cửa nhà. Cô bé có đôi mắt trong veo, lúc nào cũng ngỡ ngàng không biết thế nào lại bẽn lẽn nhìn xuống. Mà nhìn xuống thì thấy tay Thắng đang nắm tay cô, từ từ đỏ mặt, bẽn lẽn gỡ tay mình ra khỏi tay bạn rồi vụt chạy về nhà. Cho đến tận bây giờ, lắm khi ngồi bệt xuống lối mòn ấy, Thắng cứ tiếc mãi...

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục