(HBĐT) - Bữa cơm tất niên cuối năm, cả nhà chị Loan quây quần bên mâm cơm. Chị vui vì mọi thành viên trong nhà đều có mặt đông đủ, cùng chia sẻ một cái Tết thật đầm ấm, hạnh phúc.

Thường ngày, nhà chị có 4 người, Tuấn đang học ở đại học Bách khoa Hà Nội, mỗi tháng về “lĩnh lương” một lần.  Chị vẫn thường khuyên con chú tâm vào học tập cho nên người, không phải lo  cho mẹ. Còn thằng út năm nay đang học tiểu học, chị nộp tiền cho con ăn bán trú tại trường. Chỉ có mình chị ở nhà trông nom nhà cửa và chăm sóc mảnh vườn sau nhà, nhặt nhạnh từng mớ rau, hoa trái vườn nhà bán kiếm tiền phụ thêm tiền học cho các con.

 

Anh Toàn, chồng chị là kỹ sư xây dựng, phải đi theo công trình hết ra Bắc lại vào Nam, anh thường xuyên vắng nhà,  có khi cả mấy tháng mới về thăm mẹ con chị một lần. Về đến nhà, có khi gặp bạn cũ rủ nhau khi thì cà phê, lúc bia bọt…đôi khi chị cũng thấy chán nản. Nhiều bữa, thấy chồng về mua sắm tí thức ăn tươm tất nhưng vẫn một mình chờ cơm, không thấy chồng về, chị lại ngậm ngùi ăn một mình cho xong bữa. Có lần chị tâm sự với anh:

 

- Vợ chồng anh Minh hàng xóm họ đều là công nhân lại hoá hay. Bữa cơm của họ còn đạm bạc nhưng vợ chồng, con cái lúc nào cũng xúm xít bên nhau ríu ra ríu rít, thật hạnh phúc.

 

Nghe chị phàn nàn, anh hiểu phần nào điều xa xôi mà vợ mình muốn nói. Trong bữa cơm tất niên hôm nay, nhìn chị vui vẻ, anh cảm thấy mình có lỗi với chị vì lâu nay anh cố gắng làm việc, những mong đem lại cuộc sống đủ đầy cho vợ con mà quên đi sự chia sẻ những điều rất thường trong cuộc sống hàng ngày với  chị. Ngay cả hôm nay, anh mới nhận ra trên mái tóc chị đã điểm sợi bạc. Anh ân hận và tự nhắc mình sẽ cố gắng  “làm giàu cho bữa cơm gia đình” bằng cách sắp xếp thời gian để thường xuyên có mặt trong bữa cơm cùng vợ con.

 

Anh chợt nhận ra rằng, hạnh phúc gia đình đâu có gì cao xa. Nó là bữa cơm đầm ấm “râu tôm nấu với ruột bầu, chồng chan, vợ húp gật đầu khen ngon”. Nó là ánh mắt chan chứa tình yêu thương và lòng tự hào khi nói về nhau, về sự thành đạt của con cái. Nó là sự quan tâm, chia sẻ những nỗi buồn vui trong cuộc sống. Và nó cũng là mái nhà ấm áp mỗi khi ta đi xa ai cũng mong mỏi nhanh chóng quay về.

 

 

                                                                                  Bích Di

Các tin khác

Cán bộ phòng Cảnh sát PCCC&CH, CN (Công an tỉnh) kiểm tra công tác đảm bảo an toàn PCCC tại chung cư Dạ Hợp, phường Tân Thịnh (TP Hòa Bình.
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

“Lì xì”

(HBĐT) - Năm hết, Tết đến, gia đình Thạch phò mã cùng con đàn, cháu đống dắt díu nhau tạm rời xa nhà tranh, vách đất nơi rừng xanh, núi đỏ để về đón một cái Tết đoàn viên bên vua cha. Những câu chuyện khóc giở, mếu giở cũng bắt đầu từ đấy.

“Trồng cây gây rừng”

(HBĐT) - Sau thời gian tập tành kinh doanh “mua đắt, bán rẻ”, Thạch Sanh lại trở về với cuộc sống nông điền nơi rừng xanh, núi đỏ. Thương con, xót rể, vua cha đành phải sắp xếp cho phò mã một chức quan nhỏ trông coi việc nông nghiệp ở địa phương. Thời gian đầu, Thạch Sanh tỏ ra một ông quan mẫn cán lắm.

“Gậy ông đập lưng ông”

(HBĐT) - Sau chuyến đi lên phố huyện mở mang đầu óc cùng anh Lý, tiền đã hẻo lại bị giao thông thổi phạt, lòng Thạch buồn lắm. Nhưng sẵn tư chất hơn người, Thạch phò mã nghĩ ngay tới mô hình kinh doanh làm đầu mối chuyên cung cấp chim trời, cá nước tự nhiên cho thị dân trên phố. Nghĩ là làm, đêm đó, Thạch bàn với Quỳnh Nga phu nhân mở đại lý chuyên cung cấp đặc sản miền sơn cước.

“Dịch vụ trọn gói”

Sau những vụ bê bối, bị buộc thôi việc, Thạch Sanh phải trở về nghề cũ với bẫy, nỏ, cung, rìu khiến cuộc sống gia đình ngày càng thêm nheo nhóc, thiếu thốn. Vì quá thương con gái lam lũ và lũ cháu lít nhít, vua cha đành muối mặt xin cho Công chúa vào làm ở Bệnh viện Đa khoa vùng rừng xanh, núi đỏ. Sau một khóa đào tạo “cấp tốc”, Thạch phu nhân được điều về làm nữ hộ sinh tại Khoa sản.