(HBĐT) - Từ ngày Thạch Sanh bị buộc thôi việc, trở về vùng rừng xanh, núi đỏ, gia cảnh ngày càng trở nên túng bấn, cả nhà lúc nào cũng rối như tơ vò.

 

Sau nhiều lần thăm dò, nhiều đêm trăn trở, vợ chồng Thạch Sanh quyết định mở nghề mới: trông giữ trẻ bởi nghe những lời Thạch phu nhân lập luận cũng có lý: “Các trường mầm non ở quê mình từ chối không nhận trẻ từ 3 - 17 tháng tuổi mà lứa tuổi này đâu có hiếm, nhiều nhà muốn gửi mà có ai dám nhận đâu. Chàng chỉ việc hái củi, ra chợ sắm ít xô, chậu, nồi xoong, bát, đĩa, dăm, bảy chiếc chăn, chiếu, khăn mặt, mấy thứ đồ chơi rẻ tiền, vài ba bức tranh hoa, quả xanh, đỏ, tím, vàng..., còn lại em lo tất,  nuôi một đàn con nhà mình, em đầy kinh nghiệm rồi”.

 

Sau vài ngày lau dọn nhà cửa, bếp núc, sắm sanh mấy thứ đồ đùng, căn nhà chật hẹp, không sân chơi và ánh sáng lờ mờ của vợ chồng Thạch Sanh đã trở thành nơi trông giữ trẻ duy nhất trong vùng với biển hiệu rõ oách “Nhà trẻ tư thục Họa Mi - nhận trông giữ trẻ từ 3 - 17 tháng tuổi”.

 

Phát kiến mở nhà trẻ tư thục của vợ chồng Thạch Sanh dường như là cứu cánh cho nhiều gia đình có trẻ nhỏ ở vùng rừng xanh, núi đỏ. Hàng chục ông bố, bà mẹ trẻ đưa con đến gửi mà không cần biết quy chế, quy định về chăm sóc, giáo dục trẻ, cũng không cần hồ sơ, hợp đồng và đồ dùng dạy học, đồ chơi phục vụ cho việc chăm sóc giáo dục trẻ ra sao. Đương nhiên “cô giáo Thạch” cũng không có khái niệm sạch, đẹp, an toàn và chưa bao giờ có sự phối hợp với gia đình trong việc nuôi dưỡng, chăm sóc giáo dục trẻ, thậm chí dùng 1 chiếc khăn mặt chung cho 3 trẻ cùng lúc. Hôm nào quá bận hay thực phẩm khan hiếm còn bớt khẩu phần ăn của trẻ. Trẻ có tập lẫy, tập bò cũng mặc. “Cô giáo Thạch” còn để tóc lòa xòa xuống mặt khi bế trẻ, móng tay để dài, cáu bẩn, nhiều lần làm xước da của các cháu, quần áo thì mặc chẳng khác gì đi làm nương...

 

“Có chỗ gửi còn hơn không”, nhiều gia đình nghĩ vậy nên “tặc lưỡi” bỏ qua. Những tưởng mọi việc suôn sẻ nhưng dạo đầu năm thời tiết rét đậm, rét hại kéo dài mà lũ trẻ ở nhà trẻ tư thục Họa Mi vẫn phải chơi, phải nằm trên chiếu rải dưới nền nhà, lúc ngủ thì đắp bằng chiếc chăn chiên mỏng dính, khi rửa ráy thì chỉ có nước múc từ giếng lên lạnh như kem... Vậy là trẻ đến lớp cứ vắng dần vì hết cháu này viêm phổi, đến cháu kia viêm họng, ho sốt, sổ mũi, nhức đầu, tiêu chảy. Mấy người hàng xóm rỗi rãi sang chơi thấy nhà trẻ tư thục Họa Mi vắng tanh buột miệng hỏi: “Sao dạo này im lìm thế, không có trẻ bi bô cũng đìu hiu nhỉ?”. “Cô giáo Thạch” buồn rầu phân bua: “Những đứa ốm thì bố mẹ cho đi bệnh viện, những đứa khác thì bố mẹ gửi hết bà nội, bà ngoại rồi”.

 

Chưa đầy một năm Nhà trẻ tư thục Họa Mi của vợ chồng Thạch Sanh đã tự đóng cửa vì chẳng có trẻ nào. Xoong, chậu, bát, đĩa, tranh, ảnh, đồ chơi mua sắm ngày nào giờ xếp đầy gậm giường mà nhà nghèo vẫn hoàn nghèo.

 

 

                                                                                   Đại Quang

 

Các tin khác

Cán bộ phòng Cảnh sát PCCC&CH, CN (Công an tỉnh) kiểm tra công tác đảm bảo an toàn PCCC tại chung cư Dạ Hợp, phường Tân Thịnh (TP Hòa Bình.
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

“Lì xì”

(HBĐT) - Năm hết, Tết đến, gia đình Thạch phò mã cùng con đàn, cháu đống dắt díu nhau tạm rời xa nhà tranh, vách đất nơi rừng xanh, núi đỏ để về đón một cái Tết đoàn viên bên vua cha. Những câu chuyện khóc giở, mếu giở cũng bắt đầu từ đấy.

“Trồng cây gây rừng”

(HBĐT) - Sau thời gian tập tành kinh doanh “mua đắt, bán rẻ”, Thạch Sanh lại trở về với cuộc sống nông điền nơi rừng xanh, núi đỏ. Thương con, xót rể, vua cha đành phải sắp xếp cho phò mã một chức quan nhỏ trông coi việc nông nghiệp ở địa phương. Thời gian đầu, Thạch Sanh tỏ ra một ông quan mẫn cán lắm.

“Gậy ông đập lưng ông”

(HBĐT) - Sau chuyến đi lên phố huyện mở mang đầu óc cùng anh Lý, tiền đã hẻo lại bị giao thông thổi phạt, lòng Thạch buồn lắm. Nhưng sẵn tư chất hơn người, Thạch phò mã nghĩ ngay tới mô hình kinh doanh làm đầu mối chuyên cung cấp chim trời, cá nước tự nhiên cho thị dân trên phố. Nghĩ là làm, đêm đó, Thạch bàn với Quỳnh Nga phu nhân mở đại lý chuyên cung cấp đặc sản miền sơn cước.

“Dịch vụ trọn gói”

Sau những vụ bê bối, bị buộc thôi việc, Thạch Sanh phải trở về nghề cũ với bẫy, nỏ, cung, rìu khiến cuộc sống gia đình ngày càng thêm nheo nhóc, thiếu thốn. Vì quá thương con gái lam lũ và lũ cháu lít nhít, vua cha đành muối mặt xin cho Công chúa vào làm ở Bệnh viện Đa khoa vùng rừng xanh, núi đỏ. Sau một khóa đào tạo “cấp tốc”, Thạch phu nhân được điều về làm nữ hộ sinh tại Khoa sản.