Ông Khẩn ngồi phệt xuống nền xi măng màu đen láng bóng. Bên mâm cơm đạm bạc, vài bìa đậu phụ đặt lên chiếc đĩa Hải Dương, đĩa rau muống luộc, đĩa lạc rang, bát nước mắm dằm ớt, bát cà muối. ông rót rượu ra chén, tay cho lạc vào miệng, vừa nhai, vừa nói lẩm bẩm một mình. Đời ông sao mà khổ thế, bố mẹ mất sớm, nhà nghèo chỉ học hết lớp 3 đi làm phu hồ, dần dà tay nghề cứng cáp. ông tự tách ra đứng một mình nhận xây những ngôi nhà một tầng, xây nhà bếp, bể nước, cổng, tường bao… ông làm cẩn thận nên những người có túi tiền vừa tầm ở xã Vĩnh Tiến đều thuê ông xây cho.

Nghề thợ xây ráo mồ hôi là hết tiền (ông nói một mình). Bà Ca (vợ ông) ăn vội, ăn vàng đã ra đồng gặt lúa.

Chai rượu gần cạn, ông gọi Thằng Thiết sang nhà bác Thành trộn cối vữa mác cao (1 xi + 2 cát) nhớ lấy xi măng Bỉm Sơn mà trộn để bố sang trát nốt cái bể nước cho bác ấy.

ông gọi như hò đò mà có thấy mặt nó đâu. Hư quá đi mất, 16 tuổi rồi bỏ học, chơi bời lêu lổng, đàn đúm cờ bạc với mấy đứa cùng lứa. ông gò mãi nó mới chịu theo ông phụ vữa được vài buổi rồi lại bỏ nhà đi cả tuần, cả tháng mới về. Mỗi lần về, mặt nó tái xanh, tái xám, miệng chảy nước rãi, hai mắt nhắm nghiền, chân tay run rẩy, nó lại xin tiền mẹ nó (bà Can, vợ hai của ông). Bà lại rỉ tai ông khi đưa cho nó 200.000 đồng, lần thì 400.000 đồng, lần này nó xin 1 triệu. ông Khẩn trợn mắt:

- Đến bố tao sống lại cũng chả đào đâu ra 1 triệu đồng để cho mày đem đi làm cái việc vô bổ.

ông hy vọng vào thằng Thiết. ông sẽ cho nó học hết lớp 12 rồi thi vào đại học xây dựng, đời nó sẽ hơn hẳn đời ông. Nó là cả cuộc đời ông. Khi ông về hai năm mươi, nó sẽ thờ phụng ông.

Đời đâu có phải cầu được, ước thấy, có nhân mới có quả. ông không trồng, không chăm bón thì làm gì có quả ngon mà thu hoạch. Bà vợ cả phàn nàn:

- ông ơi, tôi nói ông đừng giận rồi lại bảo tôi là độc mồm, độc miệng, hết hy vọng rồi ông ạ. Thằng Thiết đã mắc vào nghiện ma túy rồi.

Bà Ca vừa dứt lời thì ông Khẩn thở dài nằm thượt trên nền xi măng màu đen buông vài tiếng than phiền.

- Thế là hết!

 

 

                                                    Đỗ Tâm

                                    (Tổ 14, Phương Lâm - TPHB)

 

 

Các tin khác

Cán bộ phòng Cảnh sát PCCC&CH, CN (Công an tỉnh) kiểm tra công tác đảm bảo an toàn PCCC tại chung cư Dạ Hợp, phường Tân Thịnh (TP Hòa Bình.
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

“Lì xì”

(HBĐT) - Năm hết, Tết đến, gia đình Thạch phò mã cùng con đàn, cháu đống dắt díu nhau tạm rời xa nhà tranh, vách đất nơi rừng xanh, núi đỏ để về đón một cái Tết đoàn viên bên vua cha. Những câu chuyện khóc giở, mếu giở cũng bắt đầu từ đấy.

“Trồng cây gây rừng”

(HBĐT) - Sau thời gian tập tành kinh doanh “mua đắt, bán rẻ”, Thạch Sanh lại trở về với cuộc sống nông điền nơi rừng xanh, núi đỏ. Thương con, xót rể, vua cha đành phải sắp xếp cho phò mã một chức quan nhỏ trông coi việc nông nghiệp ở địa phương. Thời gian đầu, Thạch Sanh tỏ ra một ông quan mẫn cán lắm.

“Gậy ông đập lưng ông”

(HBĐT) - Sau chuyến đi lên phố huyện mở mang đầu óc cùng anh Lý, tiền đã hẻo lại bị giao thông thổi phạt, lòng Thạch buồn lắm. Nhưng sẵn tư chất hơn người, Thạch phò mã nghĩ ngay tới mô hình kinh doanh làm đầu mối chuyên cung cấp chim trời, cá nước tự nhiên cho thị dân trên phố. Nghĩ là làm, đêm đó, Thạch bàn với Quỳnh Nga phu nhân mở đại lý chuyên cung cấp đặc sản miền sơn cước.

“Dịch vụ trọn gói”

Sau những vụ bê bối, bị buộc thôi việc, Thạch Sanh phải trở về nghề cũ với bẫy, nỏ, cung, rìu khiến cuộc sống gia đình ngày càng thêm nheo nhóc, thiếu thốn. Vì quá thương con gái lam lũ và lũ cháu lít nhít, vua cha đành muối mặt xin cho Công chúa vào làm ở Bệnh viện Đa khoa vùng rừng xanh, núi đỏ. Sau một khóa đào tạo “cấp tốc”, Thạch phu nhân được điều về làm nữ hộ sinh tại Khoa sản.