(HBĐT) - Anh Trung và anh Thành là hai anh em ruột. Anh Trung ăn học đến nơi, đến chốn, tốt nghiệp xong đại học, anh công tác ở một cơ quan trên thành phố, vợ anh công tác ở một ngành kinh tế nên hai anh chị chắt chiu xây được ngôi nhà giá trị vài tỉ đồng. Anh Thành, sau khi học xong THPT đi lính nghĩa vụ về ở nhà làm ruộng, vợ là cô giáo mầm non nên nuôi được hai con ăn học đã là điều vất vả.

 

Ngày con gái ra trường lên thành phố thi đại học, vợ anh chuẩn bị hai con gà mái tơ màu vàng mơ, hai chục quả hồng xiêm, vài chục trứng gà lên làm quà quê cho anh chị. Biết nhà anh Trung ở gần địa điểm con gái thi, may quá, được ở nhà bác mấy ngày,      bố con khỏi vất vả cơm hàng, cháo chợ! Lên đến thành phố, hai bố con bắt xe ôm đến nhà anh Trung, vào đến căn phòng sang trọng mát dịu. Ngồi mãi, chị dâu - vợ anh Trung lững thững từ phòng riêng đi ra.

- Cháu chào bác ạ!

- Em chào chị! Nay em cho cháu ra đây thi có chút quà nhà quê, vợ chồng em biếu anh chị!

Chị dâu liếc mắt nhìn vào góc nhà:

- ở đây thiếu gì mà chú mang xách cho vất vả.

Rồi chị sai cô ô sin chuyển ngay những thứ này vào bếp rồi dội rửa chỗ phân gà cho hết mùi hôi đi… “Khiếp quá”!

Chị dâu bịt mũi vội vã vào phòng một lúc lại lượn ra… Anh Thành đứng lên:

- Xin phép chị, bố con em đi ạ!

- Bố ơi, lúc đứng đợi xe ôm, bà hàng nước hỏi chuyện con, bà bảo nếu cháu chưa có chỗ trọ thì bà chỉ chỗ các anh chị thanh niên tình nguyện sắp xếp nơi ăn, chỗ ở chu đáo mà các anh chị ấy tử tế lắm.

Chị dâu nghe vậy mở cửa tiễn khách.

- Thế thì tốt quá, chú cho cháu đi nhé, rất tiếc, anh Trung đi công tác hết tuần sau mới về.

Cửa lại đóng chặt như nhà vắng chủ.

 

 

                                              Văn Song (T.T.V)

 

Các tin khác

Cán bộ phòng Cảnh sát PCCC&CH, CN (Công an tỉnh) kiểm tra công tác đảm bảo an toàn PCCC tại chung cư Dạ Hợp, phường Tân Thịnh (TP Hòa Bình.
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

“Lì xì”

(HBĐT) - Năm hết, Tết đến, gia đình Thạch phò mã cùng con đàn, cháu đống dắt díu nhau tạm rời xa nhà tranh, vách đất nơi rừng xanh, núi đỏ để về đón một cái Tết đoàn viên bên vua cha. Những câu chuyện khóc giở, mếu giở cũng bắt đầu từ đấy.

“Trồng cây gây rừng”

(HBĐT) - Sau thời gian tập tành kinh doanh “mua đắt, bán rẻ”, Thạch Sanh lại trở về với cuộc sống nông điền nơi rừng xanh, núi đỏ. Thương con, xót rể, vua cha đành phải sắp xếp cho phò mã một chức quan nhỏ trông coi việc nông nghiệp ở địa phương. Thời gian đầu, Thạch Sanh tỏ ra một ông quan mẫn cán lắm.

“Gậy ông đập lưng ông”

(HBĐT) - Sau chuyến đi lên phố huyện mở mang đầu óc cùng anh Lý, tiền đã hẻo lại bị giao thông thổi phạt, lòng Thạch buồn lắm. Nhưng sẵn tư chất hơn người, Thạch phò mã nghĩ ngay tới mô hình kinh doanh làm đầu mối chuyên cung cấp chim trời, cá nước tự nhiên cho thị dân trên phố. Nghĩ là làm, đêm đó, Thạch bàn với Quỳnh Nga phu nhân mở đại lý chuyên cung cấp đặc sản miền sơn cước.

“Dịch vụ trọn gói”

Sau những vụ bê bối, bị buộc thôi việc, Thạch Sanh phải trở về nghề cũ với bẫy, nỏ, cung, rìu khiến cuộc sống gia đình ngày càng thêm nheo nhóc, thiếu thốn. Vì quá thương con gái lam lũ và lũ cháu lít nhít, vua cha đành muối mặt xin cho Công chúa vào làm ở Bệnh viện Đa khoa vùng rừng xanh, núi đỏ. Sau một khóa đào tạo “cấp tốc”, Thạch phu nhân được điều về làm nữ hộ sinh tại Khoa sản.