(HBĐT) - Chán nản với nghề cũ chàng tiều phu Thạch Sanh trèo đèo, lội suối “bữa đực, bữa cái”, thời gian chủ yếu là vắt vẻo trên chiếc trõng tre với chai rượu nút lá chuối và vài củ lạc cho qua ngày. Hôm ấy, đang nửa tỉnh, nửa mê chàng tiều phu bỗng nghe tiếng gõ cửa, ngỡ ngàng thấy mẹ con bà hàng xóm quà bánh khệ nệ bước vào. Chủ nhà chưa kịp rót nước, khách đã vồn vã: “Mẹ con tôi nghĩ mãi rồi mới quyết định sang nhờ vả chú. Dù sao chú cũng là phò mã lại từng công tác ở huyện nên quan hệ rộng. Sắp tới có đợt thi tuyển viên chức, chú chạy chọt lo giúp, chi phí hết bao nhiêu nhà tôi bán bò, trâu, lợn gửi chú”. Lúc đầu chàng tiều phu chối đây đẩy nhưng thấy mẹ con bà hàng xóm cứ năn nỉ, ỉ eo đành “tặc lưỡi” nhận lời.

 

Dù không còn chức tước gì nhưng cái “mác” phò mã vẫn khiến không ít những người đương chức gặp Thạch Sanh vẫn nể trọng nên việc đặt vấn đề, nộp hồ sơ, tìm hiểu tình hình thi tuyển viên chức khá thuận lợi. Thậm chí, ông Chủ tịch Hội đồng thi tuyển công chức vốn là bạn cũ của Thạch phò mã còn hứa như đinh đóng cột: “Riêng anh, một xuất thì yên tâm. Nếu thuận lợi anh gánh thêm vài ba xuất nữa, đôi bên cùng có lợi”. Một tuần sau, Thạch phò mã nhận được thông tin: “Nếu muốn trúng tuyển, giá sàn 120 triệu đồng”. Dường như đã mong chờ từ lâu, vợ chồng bà hàng xóm nhanh chóng quy đàn gia súc ra tiền mặt và chuyển cho Thạch phò mã không thiếu một xu. Quả là “Nhất thân, nhì thế”, vài tháng sau, con gái bà hàng xóm đã nhận được quyết định là công chức dự bị. Còn Thạch phò mã ôm gọn số tiền nhẹ như lông hồng.

Sau khi con gái bà hàng xóm trúng tuyển, uy tín của chàng tiều phu ở vùng rừng xanh, núi thẳm bỗng chốc nổi như cồn. Cả làng, bản đều chông cậy vào Thạch phò mã khi có con em cần thi tuyển viên chức. Thấy “Ngon ăn”, Thạch phò mã cứ nhận tuốt tuồn tuột. Có trường hợp móc nối với bạn cũ là Chủ tịch hội đồng. Không ít trường hợp Thạch phò mã làm theo kiểu “cờ bạc ngóng”, nghĩa là nhận hồ sơ và tiền theo “giá sàn” rồi thí sinh cứ dự thi bình thường, trúng tuyển, Thạch phò mã yên tâm cất tiền vào két, không trúng trả lại cho gia chủ.

 “Đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma”. Hôm ấy, cả vùng rừng xanh núi thẳm bỗng chốc xôn xao khi nghe tin Thạch phò mã bị bắt quả tang khi đang nhận hồ sơ và tiền đặt cọc cho một đợt thi tuyển viên chức mới. Ngồi sau song sắt “bóc lịch”, không biết chàng tiều phu có ăn năn, hối hận không nhưng trông dáng vẻ tiều tụy lắm.

 

 

                                                                        Đại Quang

 

 

Các tin khác

Cán bộ phòng Cảnh sát PCCC&CH, CN (Công an tỉnh) kiểm tra công tác đảm bảo an toàn PCCC tại chung cư Dạ Hợp, phường Tân Thịnh (TP Hòa Bình.
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

“Lì xì”

(HBĐT) - Năm hết, Tết đến, gia đình Thạch phò mã cùng con đàn, cháu đống dắt díu nhau tạm rời xa nhà tranh, vách đất nơi rừng xanh, núi đỏ để về đón một cái Tết đoàn viên bên vua cha. Những câu chuyện khóc giở, mếu giở cũng bắt đầu từ đấy.

“Trồng cây gây rừng”

(HBĐT) - Sau thời gian tập tành kinh doanh “mua đắt, bán rẻ”, Thạch Sanh lại trở về với cuộc sống nông điền nơi rừng xanh, núi đỏ. Thương con, xót rể, vua cha đành phải sắp xếp cho phò mã một chức quan nhỏ trông coi việc nông nghiệp ở địa phương. Thời gian đầu, Thạch Sanh tỏ ra một ông quan mẫn cán lắm.

“Gậy ông đập lưng ông”

(HBĐT) - Sau chuyến đi lên phố huyện mở mang đầu óc cùng anh Lý, tiền đã hẻo lại bị giao thông thổi phạt, lòng Thạch buồn lắm. Nhưng sẵn tư chất hơn người, Thạch phò mã nghĩ ngay tới mô hình kinh doanh làm đầu mối chuyên cung cấp chim trời, cá nước tự nhiên cho thị dân trên phố. Nghĩ là làm, đêm đó, Thạch bàn với Quỳnh Nga phu nhân mở đại lý chuyên cung cấp đặc sản miền sơn cước.

“Dịch vụ trọn gói”

Sau những vụ bê bối, bị buộc thôi việc, Thạch Sanh phải trở về nghề cũ với bẫy, nỏ, cung, rìu khiến cuộc sống gia đình ngày càng thêm nheo nhóc, thiếu thốn. Vì quá thương con gái lam lũ và lũ cháu lít nhít, vua cha đành muối mặt xin cho Công chúa vào làm ở Bệnh viện Đa khoa vùng rừng xanh, núi đỏ. Sau một khóa đào tạo “cấp tốc”, Thạch phu nhân được điều về làm nữ hộ sinh tại Khoa sản.