Sau một thời gian làm lụng vất vả, thắt lưng buộc bụng, Thạch phò mã cũng tậu được chiếc “Đờ rim II mếch in China”. Ngày thu man mác, gió thổi hiu hiu, bốn phương, tám hướng chỉ toàn là đồi xanh, núi đỏ lại thêm có xe mà không thể đi đâu, lòng Thạch trở nên trĩu nặng. Đang vẩn vơ nhìn đất, than trời thì anh Lý quá giang qua thăm.

Từ ngoài ngõ, giọng Lý Thông đã oang oang:

- Này, chú Thạch có nhà không? Đi đâu mà để gà, vịt kêu như ri thế này?

- Em ở trong này - Giọng Thạch không mấy chào đón ông anh quý hóa không mời mà đến.

- Tháng sau anh có công việc trên tỉnh. Đang tính qua nhà rủ chú cùng đi một chuyến cho vui, vừa thăm thú quan anh trên tỉnh, vừa “chống ngố” cho chú.

Nghe nói lên phố chơi, Thạch xởi lởi hẳn lên:

- Thú thật với anh, em vừa sắm được con “giấc mơ II”. Cũng muốn đi đây, đi đó cho biết chứ suốt ngày ngồi trên con ngựa già răng gần rụng hết oải lắm. Nhưng khổ nỗi là em không có bằng lái mà nghe đâu dạo này có cái Nghị định 171, 172 gì đó phạt nhiều tiền lắm. Thôi đành để “giấc mơ II” chỉ là giấc mơ vậy.

- Ôi, tưởng gì. Không có bằng lái thì chú đi thi. Từ giờ tới lúc anh em ta lên tỉnh còn ngút - Lý Thông động viên.

- Anh đùa em phỏng? Ngày xưa ở với anh suốt ngày, làm quần quật như trâu, nửa chữ bẻ đôi cũng không biết thì thi với cử gì?!

Lý Thông ra chiều suy nghĩ lung lắm. Đang ngồi, Lý đánh đét một cái rồi nói với Thạch phò mã đang rầu như mất vàng.

- Chú mày yên tâm. Anh có ông bạn làm trên “trung tâm hỗ trợ thi cử” sẽ giúp chú. Chú mày hoàn tất hồ sơ rồi 2 tuần nữa sẽ có bằng lái thật 100% nhé.

Thấy Thạch phò mã ra chiều lưỡng lự, Lý Thông trấn an: Đến ngày thi chú cứ việc vào phòng thi sẽ có người làm bài hộ chú. Thi đi vòng số 8, anh sẽ thay chú lên thi. Đội mũ bảo hiểm trùm kín đầu thì “bố ban giám khảo” cũng không biết.

Thế rồi, 15 ngày sau đúng là Thạch Sanh có bằng thật. Chỉ mất có mấy trăm nghìn mà có bằng lái xe không xác định thời hạn, Thạch ra chiều ưng ý lắm và nghĩ bụng trên đời này chẳng có gì dễ bằng việc lấy bằng lái hạng A1.

Cuối tháng đó, hai anh em Lý - Thạch dậy từ lúc gà chưa gáy để lên tỉnh chống ngố. Đương nhiên Thạch phò mã là người cầm lái. Chẳng biết trong lúc ôn thi lấy giấy phép lái xe Thạch học hành thế nào mà đèn đỏ Thạch cũng đi, vỉa hè cũng không chừa, đến đoạn khu vực đông dân cư, Thạch cứ miết ga như chốn không người. Cả đời đi ngựa nay cưỡi Rem II, Thạch hình như chưa quen lắm. Đang đi gặp ngay xe rác ven đường, Thạch quên phanh mà cứ ôm tay lái “ghì cương”. Cuối cùng, cả người cả xe thành đánh uỳnh một cái nghe rõ to. Bao nhiêu là rác mà bác vệ sinh môi trường gom từ tối hôm qua thành một đống to uỳnh ngay trên đường.

Cũng may, hai anh em Lý - Thạch chỉ bị xây xước nhẹ nhưng nghe đâu bị cảnh sát giao thông phạt nặng lắm, nào là không đội mũ bảo hiểm, đi quá tốc độ cho phép, đi sai làn đường... Kể tổng thiệt hại cũng gần bằng cả con xe vừa tậu. Nằm trên giường, Thạch phò mã ngao ngán than trời:

- Mai này xuống phố thì “bố” đi ngựa cho lành. Mấy cái A1, A2 mua bằng tiền thôi thì để đó cho con cháu ngắm.

 

 

                                                                              Lam Hồng

 

 

Các tin khác

Cán bộ phòng Cảnh sát PCCC&CH, CN (Công an tỉnh) kiểm tra công tác đảm bảo an toàn PCCC tại chung cư Dạ Hợp, phường Tân Thịnh (TP Hòa Bình.
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

“Lì xì”

(HBĐT) - Năm hết, Tết đến, gia đình Thạch phò mã cùng con đàn, cháu đống dắt díu nhau tạm rời xa nhà tranh, vách đất nơi rừng xanh, núi đỏ để về đón một cái Tết đoàn viên bên vua cha. Những câu chuyện khóc giở, mếu giở cũng bắt đầu từ đấy.

“Trồng cây gây rừng”

(HBĐT) - Sau thời gian tập tành kinh doanh “mua đắt, bán rẻ”, Thạch Sanh lại trở về với cuộc sống nông điền nơi rừng xanh, núi đỏ. Thương con, xót rể, vua cha đành phải sắp xếp cho phò mã một chức quan nhỏ trông coi việc nông nghiệp ở địa phương. Thời gian đầu, Thạch Sanh tỏ ra một ông quan mẫn cán lắm.

“Gậy ông đập lưng ông”

(HBĐT) - Sau chuyến đi lên phố huyện mở mang đầu óc cùng anh Lý, tiền đã hẻo lại bị giao thông thổi phạt, lòng Thạch buồn lắm. Nhưng sẵn tư chất hơn người, Thạch phò mã nghĩ ngay tới mô hình kinh doanh làm đầu mối chuyên cung cấp chim trời, cá nước tự nhiên cho thị dân trên phố. Nghĩ là làm, đêm đó, Thạch bàn với Quỳnh Nga phu nhân mở đại lý chuyên cung cấp đặc sản miền sơn cước.

“Dịch vụ trọn gói”

Sau những vụ bê bối, bị buộc thôi việc, Thạch Sanh phải trở về nghề cũ với bẫy, nỏ, cung, rìu khiến cuộc sống gia đình ngày càng thêm nheo nhóc, thiếu thốn. Vì quá thương con gái lam lũ và lũ cháu lít nhít, vua cha đành muối mặt xin cho Công chúa vào làm ở Bệnh viện Đa khoa vùng rừng xanh, núi đỏ. Sau một khóa đào tạo “cấp tốc”, Thạch phu nhân được điều về làm nữ hộ sinh tại Khoa sản.

“Râu ông nọ cắm cằm bà kia”

Sau một loạt những vụ bê bối của Thạch phò mã đã khiến nhà vua rất khó xử với quần thần nhưng vì quá thương công chúa cùng đàn cháu ngoại, vua cha đành miễn cưỡng sắp xếp cho Thạch Phò mã một chức quan nho nhỏ. Vậy là từ hôm ấy chàng tiều phu được giao chịu trách nhiệm làm Trưởng phòng vật tư, thiết bị ở bệnh viện nơi vùng rừng xanh, núi đỏ.