(HBĐT) - Sau khi bán hết gánh rau cho mấy bà buôn ngoài chợ, trở về nhà đã 8h sáng, chị Lan thấy cô con gái vẫn chưa đi học. Chị hỏi Ly (cô con gái lớn đang học năm cuối trường Cao đẳng sư phạm Hoà Bình).

Bạn của bố

(HBĐT) - Tình cờ gặp lại người bạn đồng ngũ năm xưa, ông Thảo mừng quýnh hỏi han ríu rít: - ôi, ông Thân đấy à, đã mấy năm không gặp, trông ông vẫn khỏe đấy chứ? - Thôi vào nhà tôi chơi đi, thăm hỏi uống với nhau chén nước. Nhà tôi ở gần đây mà. ông Thân vui vẻ nói.

Năm mới quên chuyện cũ

(HBĐT) - Ông Chiến chỉnh tề trong bộ quân phục cấp tá, ngực lấp lánh huân chương, ông chuẩn bị đi chúc Tết ngày mồng một đầu năm. Thấy chồng định đi chúc Tết hàng xóm, bà vợ ông giọng đay nghiến:

Năm Thìn nói với cháu tuổi Thìn

(HBĐT) - Năm nay cháu Long, con anh cả bước vào tuổi 12. Lúc sinh cháu vào năm Thìn, ông nội đặt cho cái tên với ý nghĩa Thìn cầm tinh con rồng, rồng cũng là long nên đặt tên cho thằng cháu đích tôn|: Nguyễn Hoàng Long, nghĩa là rồng vàng cầu mong tương lai đẹp đẽ.

Thạch Sanh tân truyện: Tết “Không nhà”

(HBĐT) _ Đang đánh vật với cái báo cáo cuối năm, Thạch Sanh bỗng nghe tiếng nhạc chuông réo rắt “Anh muốn sống bên em trọn đời...”. Bấm nút Oke, Thạch Sanh nghe tiếng bác Lý Thông: “Chú đến ngay quán Cây Si nhé. Bận à! Bận cũng phải đến, không được lý do nghe chửa!”.

Phục quá...

(HBĐT) - Bác X. ở phố nọ, vốn nổi tiếng là người cứng rắn và hay chuyện, thế mà vừa rồi bác vừa kể vừa rơi nước mắt về một câu chuyện mới lạ chứ. Hớt hải từ đầu ngõ ra cuối ngõ, bác tạt vào nhà bạn chí cốt, sau mấy tin nhắn, vài phút sau đám bạn già đã có mặt khá đông đủ. Rồi câu chuyện được kể. Mà vấn đề chính là chưa kể bác đã rơi nước mắt?!

Ngựa quen đường cũ

(HBĐT) - Sau những bê bối từ vụ “xã hội hóa giáo dục” bị buộc thôi việc, bỏ về vùng rừng xanh, núi đỏ kiếm kế sinh nhai bằng nghề đốn cây, săn thú, cuộc sống gia đình Thạch Sanh trở nên khốn đốn vì lâm luật ngày càng xiết chặt.

Những bông hoa sau ngày sinh nhật...

(HBĐT) - 5 giờ 30 phút sáng nay, bác H ở dãy phố nọ đã lọ mọ dậy đi tập thể dục. Khiếp, ê ẩm cả người, ê ẩm cả tai. Đêm qua, con bé nhà hàng xóm, đang tuổi “teen” sinh nhật, đông khách quá, cứ nườm nượp quà, hoa, đủ các thành phần.

Có thầy mới làm nên

(HBĐT) - Một sáng chủ nhật của một ngày giữa tháng 11, Hòa theo ông nội đi phố. Đang đi trên hè phố, phố ngày chủ nhật trời nắng nhẹ, người đông đúc. Hòa đang chăm chú ở quầy háng bán đồ lưu niệm và có ý định chọn mua một thứ làm quà tặng cô giáo chủ nhiệm nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11.

Chiếc áo đồng phục

(HBĐT) - Đi học về, bé Ly nhắc mẹ: - Tối nay họp phụ huynh mẹ ạ. Cô dặn khi bố mẹ đi họp nhớ mang theo khoảng gần 2 triệu đồng để đóng góp các khoản. Chị Liên đang chuẩn bị bữa cơm chiều dừng tay hỏi lại con gái: - Con có nghe nhầm không? Làm gì mà đóng góp nhiều tiền thế. Mất đứt tháng lương của mẹ rồi.

Quay ngoắt... 180 độ

(HBĐT) - Chẳng biết lấy thông tin từ đâu mà đám cán bộ, công nhân viên công ty X. cứ xì xào to nhỏ từ lúc ăn phở sáng đến bữa chiều nhậu bia hơi, mực nướng. Cụ B. về đợt này à, về trước tuổi à?. ông B. thì chẳng biết gì nhưng lạ quá, đến chỗ nào, chỗ ấy im bặt, mọi người đánh trống lảng. Anh nọ, mọi khi mới nghe cụ hắt hơi một cái cũng lọ mọ mang lọ dầu tha tận Thẩm Quyến - China mời cụ dùng cho khỏi ốm. Nay hờ hững: Nghỉ thế, giờ ai thay cụ nhỉ, còn mấy năm nữa sao chẳng cố? Cô Z. mới ra trường nhưng biết cả ngày giỗ cụ ông, cụ bà của giám đốc cộng với 5 bữa sinh nhật của tiểu gia đình giám đốc.

Chuyện đời thường:
Niềm vui nhân đôi

(HBĐT) - Đang xếp bát đũa chuẩn bị cho bữa cơm tối, chuông điện thoại reo, chị Minh vội chạy tới nghe máy rồi “… ừ…ừ, mẹ biết rồi”.

Nhân vật “quan trọng”...

(HBĐT) - Không ngờ lại gặp “người quan trọng” trong đội hình làm truyền thông về chuyên đề X... Toàn đoàn đã lên xe và hướng về địa điểm nọ. Các bác có tuổi, khiêm nhường đang khao các bạn trẻ một vài câu chuyện tiếu lâm có chừng, có mực. Một vài bác bạo gan kể thêm một vài chuyện thâm cung, bí sử của người mẫu H., người đẹp V.. Các bác ở T.ư có khác, chuyện gì cũng biết. Mọi người cũng cảm thấy thoải mái đôi chút, đỡ cảm giác đường xa... Nhưng nhóm bạn ngồi ở góc kia lại có vẻ căng thẳng. 5-6 cặp mắt đang dồn về phía một anh bạn trẻ cỡ 28-30 tuổi. à, anh đang diễn thuyết điều gì đó...

Đừng để đèn nhà ai nhà ấy rạng

(HBĐT) - Vợ chồng anh Tống, chị Hân thường xuyên xảy ra cãi vã, nhất là mỗi khi anh Tống đi uống rượu say về. Lần này có vẻ căng thẳng hơn, Tống ném cả khay ấm chén nước vào người vợ. Tiếng cốc chén loảng xoảng, các mảnh vỡ tung tóe, tiếng lè nhè chửi bới của anh Tống. Chị Hân cứ loanh quanh, luẩn quẩn không chạy ra được khỏi nhà. Nghe to tiếng, ông Thanh hàng xóm chạy sang can ngăn. Anh Tống, mặt đỏ phừng phừng giọng líu lại lè nhè sặc mùi rượu.

“Nổ” liên tục...

(HBĐT) - Bác đi lại trong phòng với các bước đi bạch, bịch...Nặng chình trịch! Tay bấm điện thoại nhoay nhoáy đi vài nơi, với vẻ sốt ruột, cau có...Giọng thì cao vống lên, “tròn vành, rõ chữ”: - Tôi đã nói là chú em tôi đúng hết...Nhá. Vụ việc đó, tôi đã giải quyết rồi. Nếu anh cứ nhiều lời, tôi cho “nghỉ xơi nước”...

Tổ dân phố “3T”

(HBĐT) - Tổ dân phố 12, phường Đồng Tiến (TPHB) được bà con vui vẻ gọi là tổ 3T một cách hóm hỉnh. Trong lần gặp ông Biểu, CCB, tôi đưa câu chuyện này hỏi ông. ông xởi lởi kể: - 3T là ba ông đứng đầu tổ có tên vần T là: ông Túc, bí thư chi bộ, người luôn lãnh đạo chi bộ tổ dân phố bằng chủ trương, đường lối; ông Thắng, trưởng ban mặt trận, người vận động toàn dân hưởng ứng tích cực; ông Tác, tổ trưởng tổ dân phố là người tổ chức thực hiện một cách có hiệu quả.

Anh “đô-la”...

(HBĐT) - Trước đây, anh XX. được bạn bè cũ đánh giá là chân chỉ hạt bột lắm, hiền lành như đất ấy chứ đâu có “hoành tráng” như bây giờ...Nhưng từ ngày “phụ huynh” phất như diều gặp gió, hưởng lộc nhiều, nên anh cũng thấy mình phải thật thay đổi để đáp ứng được thế đứng của gia tộc.

Thế là mất Tết

(HBĐT) - Thấy Thạch Sanh cứ ngắm nghía chiếc “bốn chỗ” đen xì, bóng loáng của mình ra chiều thèm lắm, Lý Thông vỗ vai mà rằng: - Mua lấy một cái mà đi. Thời buổi này, người như chú ai lại đi “bình bịch” bao giờ. Đáng bao nhiêu đâu, cái này anh chỉ mua có bốn mươi lăm ngàn thôi đấy.

Chuyện đời thường: Văn hóa điện thoại

Cả nhà đang ngồi vào bàn ăn thì có tiếng chuông điện thoại, Quang lên 5 tuổi nhanh nhảu đoán:

Nhầm rồi…

(HBĐT) - Bác M giật nảy người vì thấy chị bạn thân chạy sang nức nở, thổn thức: “Giữ con bé Hoạ Mi thế nào hả chị? Tôi không nỡ xa cháu tôi đâu... hức hức”. Chẳng đợi người bạn giãi bày, bác M đã quá hiểu.

Cưới “sành điệu”…

(HBĐT) - Còn cách ngày cưới chừng 2 tháng mà bà thím đã ời ời: “Cưới em nó đới…Anh về để bàn bạc một chút”. Về, nghe chú thím kể mới thấy lo trước vài tháng là bình thường và cảm được tấm lòng vô bờ của cha mẹ với con cái. Việc của con mà bố mẹ lo đến bạc cả người

Nhà thờ họ

(HBĐT) - Bỗng nhiên, đầu năm nay, bác trưởng cho họp anh em chú bác gần xa để bàn việc xây nhà thờ họ. Những màn chào hỏi, dạo đầu không nói nữa, chốt lại là: dòng họ đang “ăn nên, làm ra”, thanh thế xa gần ai cũng biết đến, không lý gì lại không củng cố, gây dựng thêm.

Khách khí quá... hoài của!

(HBĐT) - Ngày chủ nhật, thấy chồng đi ăn sáng với bạn bè về vẫn “lục” mỳ tôm, chị K thấy lạ quá. Anh chồng ậm ừ cho qua. Đợi khi xong “nhiệm vụ” với cái dạ dày anh mới bộc bạch...

Ka-ra-ô-kê… ở khu tập thể

(HBĐT) - Trời nóng bức, không gian như đặc quánh lại, à ơi đến đứt hơi mấy bài con cò, con vạc mà thằng bé gần hai tuổi mới thiu thiu ngủ. Đã thế, trước khi chìm vào giấc ngủ mệt mỏi, nó còn “hành” chán từ xoa lưng đến vỗ mông, vỗ chân.