(HBĐT) - Nơi cuối đất - chốn cùng trời

Cạn đường lên, dư lối xuống

Nơi khởi đầu bao nguồn sống

Dâng lên từ những mùa hoa

Hoa đào, hoa mơ, hoa mận…

Rẽ mù mới nhận ra hoa

Ngày ngày gió lùa bất tận

Đêm đêm đỏ lửa mọi nhà

Mỗi lần khép cửa - đường xa

Ai nỡ rời hoa xuống núi ?

Bữa cơm có già trăm tuổi

Măng chua, hạt dổi, thịt gà…

Đầu xuân Lũng Vân mờ xa

Người đã cho ta đào Tết

Tuổi cao mừng vui khôn xiết

Trẻ thơ ước biết mùa hoa.

Đinh Đăng Lượng

Các tin khác