(HBĐT) - Chiều. Nắng sóng sánh như mật. Nắng mùa đông không gay gắt như mùa hạ chỉ đủ làm cho nụ hoa rung rinh cười và chú ong xinh xinh chui từ nhị hoa vừa hé ngó ngó, nghiêng nghiêng rồi chao mình sà sang nụ hoa khác cũng vừa chúm chím nở. Nắng không phải len lỏi trên những cành lá khẳng khiu nhưng vẫn dừng lại nô đùa cùng vài chiếc lá đã nhuốm vàng còn sót lại. Một sự chiu chắt giữa cái hanh khô của mùa đông.

 

Mưa, lắc rắc, lanh canh trên mái vòm hiên vắng. Không có gió, hàng cây bên đường im lìm kiên nhẫn. Những giọt li ti kết lại với nhau nhanh hơn trong cái lạnh như có thể sắt ra từng miếng. Nếu không có hàng cây, người ta chẳng nhận ra ranh giới giữa trời và đất. Trời trùng xuống hay đất cao lên khi chỉ thấy một màu bàng bạc. Mưa không xuyên thủng, không hoà tan được nên vạn vật như bị đóng băng trong sự tĩnh lặng vô hình.

 

Mẹ bảo tôi ra chuồng lợn rút thêm ôm củi chuẩn bị nấu cơm chiều. Mẹ úp cái nón lên đầu, giục. Tôi tần ngần đứng ngắm thành quả của mấy chị em và hân hoan nghĩ cho lúc này. Hầu như chiều nào chị em tôi nếu không được phân công đi chăn bò thì cũng đi lấy củi. Củi lấy về đun không hết được bố tôi xếp gọn ghẽ lên đây. Mùa đông, mưa dầm gió bấc, bếp nhà tôi than vẫn đượm hồng.

 

Cậu em út vừa lùa bò vào chuồng, kéo cái gióng chuồng rất mạnh. Điệu bộ cho thấy đang giận dỗi gì đây. Nếu ngày mai trời nắng hửng thì sao nhỉ...? ....Tôi bất giác nghĩ, chỉ vài hôm nữa thôi chị em tôi sẽ len lỏi giữa những luống ngô, nhồi cho chặt vài tải cỏ mật, chuẩn bị tết cho mấy con bò. Cứ sáng ngày ra mà các cô cậu ấy được nửa tải cỏ là chị em tôi yên tâm rong chơi...

 

Những chiều cuối năm xao xuyến. Chạy xe đến dưới vòm cây chỉ còn sót lại lưa thưa vài chiếc lá, ngửa mặt nếm giọt mật trời óng ánh ấm áp hay khoanh tay tư lự bên ban công nhìn ra xa xa, khuất lấp trong màn mưa rắc bụi bàng bạc một nỗi nhung nhớ mơ hồ. Có cái gì đó làm trái tim thao thiết đến lạ. Có lẽ, chiều cuối năm chầm chậm qua, giống như bên ngoài có gió bấc, chiếc cửa liếp của nhà ai xưa cọt kẹt khép dần…

 

Cuối năm, vẫn có đủ chiều nắng, chiều mưa để cho người ta chiêm nghiệm, nghĩ suy về những điều đã diễn ra trong quá khứ. Không chỉ nhìn lại một năm sắp qua, nghĩ về một năm sắp đến mà đa phần người ta chắp nối và xâu chuỗi bao nhiêu mảnh ký ức để rồi hồi tưởng và rung động. Tôi thích mỗi chiều cuối năm, trời nắng, chọn một góc trong công viên có thể trông ra xa để bắt gặp không ít người im lặng ngồi một mình trầm tư bên tách cafe đã nguội, suy đoán về những điều họ nghĩ, tự hỏi họ có giống mình không khi chiều chầm chậm khép lại một ngày, năm đang đi về những ngày cuối...Tôi cũng thích cả mỗi khi trời mưa, mở cửa ban công mặc gió lùa từng cơn tê tái, ngó sang nhà đối diện ngắm cụ bà gần trăm tuổi dõi đôi mắt mờ đục đợi chờ. Cuối năm này, con cháu cụ luôn về đông đủ. Tôi không nghe được những điều cụ nói chỉ thấy đôi bàn tay cụ run run phủi nhè nhẹ mấy giọt nước mưa vương trên áo con, áo cháu để thấy lòng mình ấm áp lạ.

 

Mái nhà xưa của cha mẹ tôi chỉ còn trong ký ức. Chuồng lợn, chuồng bò, chái bếp, đầu hồi....nơi chị em tôi dí dủm chơi trò trốn tìm khi còn thơ bé vẫn luôn hiện hữu trong tôi mỗi chiều cuối năm. Hình như càng thêm tuổi tôi càng nhớ nhiều. Cuộc đời như dòng sông xuôi chảy và liệu có ai đó giống tôi thèm được làm hạt mưa để trở lại phía đầu nguồn để một lần lại được xuôi theo dòng chảy cũ, sẽ biết nán lại bãi bờ khi trước mình đã vô tình lướt qua, biết lựa đá ngầm dưới đáy sông, biết chọn dòng, trong đục, biết khi cần thong dong trôi khi cần chảy xiết.....Và biết điều đó là không thể nên chỉ ước được bước thật chậm những ngày cuối năm.

            Chiều ơi, hãy trôi chậm rãi!

       

                                                        Tản văn của Lê Thanh Hồng

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Những cơn mưa mùa hạ


(HBĐT) - Cả buổi sáng chỉ dọn dẹp hai tầng ngôi nhà nhỏ xíu với hai phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn, gian bếp, vậy mà mãi đến non trưa mới xong. Nằm ngả lưng xuống giường thì nghe vọng xa xa tiếng sấm. Nhìn quầng sáng hắt bên ngoài cửa kính chợt nghĩ: nắng to vậy sao mưa được.

Ngoại ô xưa

(HBĐT) - Ở thành phố này bấy nhiêu năm, sau bao bận xách va li tới những miền đất lạ, tôi mới nhớ ra ngay kề thành phố mình còn một khu ngoại ô lạ lẫm. Mùa đông, rồi mùa hạ, có bao thứ rau củ xuất hiện trên chiếc đĩa sứ tráng men sáng bóng, những gam màu sinh tố trong li thủy tinh nhưng đã mấy ai biết được mảnh đất ngoại ô nhỏ bé đã phôi thai những sắc màu ấy như thế nào.

Viết cho mùa rực nắng

(HBĐT) - Tháng 5, nắng chói chang đã ngự trị khắp nơi. Bầu trời cao xanh ngắt, ánh sáng trên tán phượng thêm đỏ rực rỡ. Loài hoa gần gũi, thân yêu với tuổi học trò. Hoa chứng kiến giờ phút luyến lưu của bao thế hệ học trò lúc chia tay. Có cuộc chia ly từ khi tóc xanh đến khi có cơ hội gặp nhau tóc đã điểm màu sương.

Chuyện đời thường: Nghe lời mẹ chồng

(HBĐT) - Bà cụ Thiện đang trò chuyện với mấy người thân trong nhà thì chị bán hàng rong buổi sáng cứ thập thò, vẫy cụ ra ngoài cửa. Cụ Thiện bước ra ngoài với thái độ hơi bực, khó chịu: - Lúc nãy mua hàng của chị, tôi đã trả tiền đầy đủ rồi lại còn chuyện gì nữa đây? Chị bán hàng rong sẽ sàng:

Mùa kỷ niệm

(HBĐT) - Tắm xong cơn mưa đầu hè, áo đứa nào cũng lướt thướt, cười ngặt nghẽo vì những trò đùa, rồi đứa nào đứa ấy mất hút vào từng lối mòn, ngôi nhà vắng. Cơn mưa, cơn sốt níu chân tôi với chiếc giường. Một sớm thức dậy nghe bố bảo: “Trường nghỉ học rồi, hôm con ốm là buổi học cuối năm”. Tôi chạy lên đồi, cỏ xanh đã mọc tràn lối đi. Tôi lên sân trường, bao nhiêu hang dế mèn đã xới tung những vạch vôi trắng. Những mái lá lặng thinh trong nắng. 3 tháng nghỉ hè mênh mông, tôi thả hồn vào tiếng ve, thi thoảng nhớ quá lại lên thăm trường gianh tre trên đồi, lục lọi từng ngăn bàn, tìm một thứ gì là dấu ấn của ngày còn đến lớp như: thước kẻ gãy, ngòi bút, mẩu phấn…

Sức hấp dẫn văn hóa người Dao bản Phủ

(HBĐT) - Tàu sắt trọng tải 25 tấn chở chúng tôi cập bến bản Phủ, xã Toàn Sơn (Đà Bắc). Bà con người Dao ào ra bến đón chúng tôi, đông nhất là trẻ nhỏ. Các cháu bồng bế, dắt díu nhau cứ sàn sàn như trứng gà, trứng vịt. Cụ Triệu Văn Đờn, 75 tuổi mái đầu bạc phơ nhưng còn rất khỏe. Nắm tay tôi, cụ bảo: “Vào nhà đi”.