Trường về bản sơ tán mùa đông

Con sốt rét nằm nhà sàn của mẹ

Nhớ dáng mẹ ân cần lặng lẽ

Gió từng hồi xao xác hiên nhà

Mẹ thương con nhóm bếp lửa đêm khuya

Củi ướt vậy cũng chụm thành ngọn lửa

Hơi ấm ru con vào giấc ngủ

Lửa âm thầm từ lòng mẹ mênh mông

Hết kháng sinh, mẹ đi hái lá rừng

Gương mặt mẹ xạm màu nắng gió

Bếp muộn nhà sàn khói đan thành nỗi nhớ

Chạy thuốc cho con, mẹ vất vả lo toan

Ngày trở về thị xã bên sông

Mẹ tiễn đưa thầy, trò xuống núi

Phút xa mẹ, con khóc thầm không nói

Để giờ còn hối tiếc mãi khôn nguôi

Mẹ thương con vai áo mỏng thêm gầy

Chăm con ốm suốt cả mùa đông giá

Lớp học con giờ tỏa đi các ngả

Đến những bản Mường, đồi núi, thung khe...

ôi mẹ già trên bản Mường xa

Con đã đi bao ngày chưa trở lại

áo mẹ bạc tháng năm dầu dãi

Con nghẹn ngào thương mẹ nhiều hơn

Con trở về với thăm thẳm núi rừng

Với mẹ già đêm đêm ngồi chụm lửa

Bếp nhà sàn mãi trong con nỗi nhớ

Người mẹ nhân từ sưởi ấm cuộc đời con!

Nguyễn Trọng Quỳnh

(SN 648, tổ 2, phường Chăm Mát, TP Hòa Bình)

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh