Một đời tần tảo vì con

Nhọc nhằn, khó khăn đi qua thời bao cấp

Vai trĩu, lưng còng mẹ không hề hay biết

Chỉ đến khi con cái đã trưởng thành

Đứa vào bộ đội, đứa công chức thành danh

Mẹ mới thấy nhàn được hơn một chút

mà đâu có nghĩ đến tuổi già.

Chỉ nhớ ngày bố đi xa, hơn hai chục năm trước

Sơ khai kinh tế thị trường.

Mẹ tự bươn chải rồi chuyền dạy cho các con

Nhân cách làm người và mưu sinh hướng nghiệp.

Con cái trưởng thành, trai lấy vợ,

gái cũng xây dựng gia đình.

Cháu nội, cháu ngoại lần lượt một tay mẹ bế, chăm

Bi bô tiếng trẻ là niềm vui của mẹ,

Hạnh phúc gia đình bà cháu, mẹ con sum vầy

niềm vui, nỗi nhớ.

Mỗi khi lễ, tết hay sinh nhật trẻ thơ

Lòng mẹ tràn trề hạnh phúc.

Thương mẹ già, các con cùng nguyện ước

Được một lần làm sinh nhật cho mẹ vui.

Mẹ cười bảo: Mẹ có nhớ ngày đâu

Mà các con có biết năm sinh của mẹ?

Thôi hãy cứ để cho quy luật tự nhiên

như ngày các con còn bé

Mùng một tết, cả nhà gặp gỡ mừng tuổi nhau

Như thế có phải vui không nào.

Bốn anh em nhìn nhau

Mới thấy mình sao còn bé quá.

 


                                     Hoàng Nghĩa


Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh