(HBĐT) - Tháng 7 chạm ngõ bằng cơn mưa bay nhè nhẹ báo thu sang. Cái nắng gay gắt của chiều hè đã dần dịu. Những đóa sen cuối mùa, những nụ hồng trắng... được nâng niu chuẩn bị cho đại lễ Vu Lan báo hiếu. Tháng 7 không chỉ là tháng ngâu và nhiều người quan niệm là tháng cô hồn mang đến những điều đen đủi mà đáng trọng hơn đó là khoảng thời gian lắng đọng nhất trong một năm để con cái hướng về cha mẹ với tất cả sự biết ơn và lòng hiếu thuận.

 

Nghi lễ tụng kinh cầu siêu phả độ chư vong linh trong Đại lễ Vu Lan.

 

Trò chuyện với chúng tôi về ý nghĩa của ngày lễ Vu Lan, Đại đức Thích Đức Nguyên, Trưởng Ban trị sự giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh, trụ trì chùa Hòa Bình Phật Quang cho biết: Lễ Vu Lan được bắt nguồn từ một bản kinh ngắn của Phật giáo Đại thừa. Kinh Vu Lan kể rằng: sau khi đắc quả A La Hán, đạt được tâm bất sinh, Bồ tát Mục Kiều Liên đã dùng phép thần thông để tìm kiếm mẫu thân thì thấy bà đang ở cõi ngạ quỷ vô cùng đói khổ. Ngài đem cơm đến dâng mẹ nhưng mẹ ngài khi được cơm thì lòng tham nổi lên, sợ người khác trông thấy mà đến giành giật nên bà một tay che bát cơm lại, một tay bốc ăn. Bởi lòng tham độc ác trong tiền kiếp nổi lên nên cơm đưa vào miệng liền biến thành than hồng không ăn được. Ngài vô cùng thương xót mà không biết làm sao cứu nên quay trở về thưa với Phật, xin ngài từ bi chỉ dạy phương pháp cứu độ mẹ. Phật dạy rằng vào ngày trăng tròn tháng bảy, hãy sắm lễ vật và thỉnh chúng tăng để cúng dường, nhờ sự chú nguyện của chúng tăng thì mẹ ngài sẽ được giải thoát. Ngài Mục Kiều Liên tuân theo lời Phật dạy, thỉnh chúng tăng chú nguyện và nhờ đó mẹ ngài đã được về trời. Từ đó, lễ Vu Lan trở thành một lễ hội văn hóa tâm linh với ý nghĩa ca ngợi và nhắc nhở về tình mẫu tử, phụ tử thiêng liêng. Đây còn là lễ hội của lòng tri ân, báo ân đối với đấng sinh thành, phát huy truyền thống tốt đẹp “Uống nước, nhớ nguồn” của dân tộc ta.

 

Với tinh thần báo hiếu thấm đẫm giá trị nhân bản, nhân văn sâu sắc, mùa Vu Lan đã vượt ra ngoài một lễ hội tôn giáo để trở thành nền tảng đạo đức, nét sinh hoạt văn hoá tín ngưỡng cao đẹp của cả dân tộc. Đại lễ Vu Lan báo hiếu năm nay được chùa Phật Quang Hòa Bình tổ chức cùng với lễ ra hè, lễ hành đạo kéo dài trong 3 ngày (từ ngày 8-10/7 năm Bính Thân, tức 10 - 12/8/2016). Chương trình đại lễ sẽ diễn ra với các nội dung truyền thống và ý nghĩa như: khóa lễ sám nguyên; kinh Mục Liên sám pháp tụng kinh dược sư; cúng Phật, thánh; lễ ra hè; lễ tiếp triệu chư vong linh; lễ thỉnh Phật quy vong; tụng kinh cầu siêu phả độ chư vong linh và đặc biệt là lễ cài hoa hồng tưởng niệm.

 

Một điểm độc đáo, đặc biệt trong đại lễ Vu Lan đó là nghi lễ cài hoa hồng tưởng niệm. Chia sẻ về ý nghĩa nghi lễ này, Đại đức Thích Đức Nguyên cho biết: Hoa hồng là loài hoa được nhiều người yêu thích, tinh khiết và biểu hiện cho tình yêu thương của con người. Nếu ai còn mẹ sẽ được cài một bông hồng màu hồng trên áo và tự hào là mình vẫn còn mẹ. Nếu ai đã mất mẹ sẽ được cài lên ngực một bông hồng trắng như màu khăn tang xót đau của người con mất mẹ. Riêng với các bậc Chư Tôn Đức tăng ni thì sẽ được cài đóa hồng vàng, màu truyền thống của Phật giáo. Nghi lễ cài hoa hồng luôn được diễn ra trong không khí vô cùng trang trọng và xúc động, nhắc nhở con người về công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ, về tình mẫu tử thiêng liêng.

 

Ngoài ra, với tinh thần từ bi cứu nạn của nhà Phật nói riêng, văn hóa Việt Nam nói chung, vào đúng ngày rằm tháng bảy, ngoài việc cử hành lễ Vu Lan, dân gian còn diễn ra một nghi lễ nữa đó là cúng cô hồn. Với quan niệm đây là ngày mở cửa địa ngục nên người trần chuẩn bị cháo hoa, vàng mã, bỏng gạo... cúng tế thức ăn cho những vong hồn chưa được siêu thoát, không nơi nương tựa, không có người thờ cúng. Đây cũng là dịp để mỗi người chúng ta có những việc  làm ý nghĩa như phát tâm công đức, giúp đỡ người nghèo đói, tật nguyền và giáo dục con cháu biết hiếu thảo với ông bà, cha mẹ, biết thờ cúng tổ tiên và làm nhiều việc thiện vào dịp lễ Vu Lan.

 

Tiếng chuông chùa vang lên trong mùa Vu Lan là hồi chuông đánh thức sự hiếu thuận trong mỗi con người. Ai còn có mẹ, có cha thì hãy mau chóng trở về và yêu thương, chăm sóc bằng tất cả tấm lòng để mỗi tháng 7 trôi qua lại là một mùa Vu Lan ấm áp.

 

 

                                                            Dương Liễu

 

Các tin khác


Ký ức xanh

(HBĐT) - Cỗ xe ngựa cũ kỹ màu thời gian chợt đưa anh đi về cuối con đường, nơi có thể ngắm ngã ba sông. Nắng cuối ngày đã nhạt dần trên các triền đê. Nhưng phía xa kia, dưới tán phượng hồng rực, đám học sinh đang chí chóe vừa trêu nhau, vừa chụp ảnh lưu niệm. Màu áo trắng học trò… tinh khôi, sáng trong. Anh bỗng thở dài khi nhìn sang bên kia sông… Nhà người ấy còn ở đó hay đã chuyển nơi nào?

Dốc Cun

(HBĐT) - Miền núi nước ta có nhiều đèo, dốc. Nếu đèo là đường đi qua ngọn núi thì dốc là đường đi lên, xuống giữa hai đầu cao, thấp của một ngọn núi. Dốc Cun có những nét đặc trưng khá nổi tiếng của xứ Mường nói riêng, vùng Tây Bắc Tổ quốc ta nói chung.

Đi dọc đất Mường

(HBĐT) - Đứng giữa đất Mường, ta cảm nhận rõ những điều thiêng liêng và huyền diệu bởi đâu đây vẫn còn những dấu tích được nhắc đến trong những áng mo. Tiếng chiêng ngân vang kể cho ta nghe những điều bí ẩn trên mảnh đất này. Nhưng, xứ sở này cũng vô cùng bình dị và mộc mạc như bông lúa chín vàng dưới chân núi Cột Cờ, ruộng vườn biếc xanh bên dòng sông Bôi, những mái nhà sàn yên ả trên đất Mường Vang... Thật khó để lý giải về cội nguồn văn hóa của một dân tộc.

Người cô họ

(HBĐT) - Bố tôi là con một và ông trẻ chỉ có 1 con là cô Leng nên cô cũng được coi như thành viên của gia đình tôi. Từ nhỏ, cô đã ăn ở nhà tôi nhiều hơn nhà cô ở cuối vườn. Nhiều người lầm tưởng bố tôi và cô là anh em ruột. ông nội thấy thế chỉ cười cười.

Làm từ thiện

(HBĐT)- Được nhóm cử là trưởng nhóm các thành viên đi làm từ thiện ở xã P, ông XX phấn khởi lắm. Lần này, chắc chắn được phát biểu, được lên ti-vi, báo đài. Vì thế, ông mất 5 đêm để soạn sẵn bài phát biểu khoảng 3 trang khá lâm li, thống thiết. Cuối bài còn có một chùm lục bát khoảng 10 câu nói về quá trình quyên góp, ủng hộ của tổ của các gia đình. Ông cũng quan tâm đến phần "khánh tiết”: Nào chuẩn bị quần áo của nhóm, có lô-gô, sắc màu rực rỡ; tóc tai, giày dép cũng được tề chỉnh. Rồi mất 2 ngày để tính toán mua bán các mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết cho bà con, nay cả nhóm đã hòm hòm công việc. Cứ thế là lên đường thôi…Nhưng ông thấy vẫn chưa ổn. À, suýt nữa quên mất, còn công tác tuyên truyền nữa nhỉ…Đã mời báo đài chưa?