(HBĐT) - Sau những tội lỗi tày đình của Thạch phò mã, dù rất thương công chúa nhưng cực chẳng đã vua cha đành “nghiến răng” hạ bút phê chuẩn Quyết định buộc thôi việc đối với chàng rể quý. Vậy là chàng tiều phu lại bìu ríu vợ con trở về vùng rừng xanh, núi đỏ. Đúng vào dịp triều đình ra lệnh đóng cửa rừng nên cung, rìu, búa, nỏ cũng chỉ để Thạch Sanh làm những đồ vật kỷ niệm cho đỡ nhớ một thời oanh liệt.

 

Ngày ngày, chàng tiều phu cùng vợ con lội đầm, lội ruộng, mò cua, bắt ốc kiếm kế sinh nhai nhưng vào thời buổi đâu đâu cũng nhìn thấy hóa chất nên kiếm con tôm, con cá cũng hết sức nhọc nhằn.

 

Hôm ấy, ngán ngẩm với cảnh “mưa dầm, gió bấc”, Thạnh Sanh đành giải sầu với chai rượu nút lá chuối và vài hạt lạc quắn queo thì bỗng ông anh kết nghĩa đột ngột xuất hiện, giọng đầy thương xót: “Chú làm gì mà ủ rũ thế”. Rồi ghé sát vào tai chàng tiều phu thầm thì: “Anh sẽ bày cho chú một chiêu, vừa nhàn hạ, vừa kiếm tiền như chơi, chắc  chắn sẽ chẳng phải lo bữa cơm, bữa cháo nữa”. Vốn đã từng không ít lần “sa cơ, lỡ vận” vì mưu lược của ông anh kết nghĩa, Thạch Sanh tỏ ra rất cảnh giác: “Thôi, xin bác, em chịu khó lặn lội kiếm bữa qua ngày cho đầu óc thanh thản”. Tợp một ngụm rượu, Lý Thông trịnh trọng: “Chú yên tâm, cứ nghe lời anh, rồi chú thấy mọi chuyện đâu sẽ vào đấy”.

 

Chẳng biết hai anh em họ to nhỏ những gì, chỉ biết ông anh kết nghĩa “phân tích” đến đâu, ánh mắt Thạch Sanh rạng ngời đến đó. Ngay ngày hôm sau Thanh Sanh triệu tập 5-7 trai bản từng có “tiền án, tiền sự” đến phân công nhiệm vụ để triển khai nghề mới với hy vọng sớm đổi đời.

 

Vậy là từ hôm ấy, hễ nghe tin ở đâu có dịch cúm gia cầm hay lở mồm, long móng là Thạch Sanh cùng lũ tiểu yêu xuất hiện. Những hộ có đàn gia súc, gia cầm mắc dịch gặp anh em Thạnh Sanh chẳng khác nào “chết đuối vớ được cọc”, vì theo quy định, gia súc, gia cầm mắc bệnh đều phải tiêu huỷ để tránh lây lan. Đằng này lại được Thạch Sanh cùng đàn em thu gom, rồi còn “hỗ trợ” một phần kinh phí.

 

Gom hàng trăm, hàng nghìn con vịt, con gà, con lợn, rồi cả những con trâu, còn bò, con dê đang ủ rũ về vùng rừng xanh, núi đỏ. Thạch Sanh cùng lũ đàn em mua các loại hóa chất về để chế biến thành “Đặc sản”. Dưới sự chỉ đạo của Thạch Sanh, những  món ẩm thực nổi tiếng được tung ra thị trường. Nào là lạp sườn; thịt trâu, bò, lợn gác bếp; gà hấp muối, gà chiên nước mắm; lườn vịt nướng giòn; vịt quay Bắc Kinh; lợn cắp nách quay; vịt nấu giả cầy... giá cả hợp lý và hấp dẫn hơn là còn được khuyến mại cả “Chẩm chéo”, loại đồ chấm ấn tượng chỉ vùng rừng xanh, núi đỏ mới có. Với những thực khách quen thuộc còn thường xuyên được chiêu đãi những chảo thắng cố nóng hôi hổi.

 

Vốn ít, lãi nhiều khiến Thạch Sanh và lũ đàn em càng thêm ham. Đặc biệt, những ngày cuối năm tổng kết, liên hoan, hội nghị khách hàng, cưới xin lu bù nên guồng máy “Đặc sản” của Thạch Sanh lúc nào cũng chạy hết công suất mà không đáp ứng hết nhu cầu của khách hàng.

 

Những tưởng mọi chuyện cứ “Xuôi chèo, mát mái”. Hôm ấy, Công ty nọ tổ chức hội nghị khách hàng, sau tiệc chiêu đãi với món thắng cố cùng  với gà hấp muối, gà chiên nước nước mắm; lườn vịt nướng giòn, cả trăm người phải nhập viện với những triệu chứng bất thường. Cơ quan chúc năng vào cuộc, truy nguồn gốc thực phẩm thì tất cả đều từ lò “Đặc sản” của Thạch Sanh mà ra. Ngay lập tức, liên ngành đến kiểm tra, với “nhân chứng, vật chứng” rành rành, Thạch Sanh và lũ đàn em đành cúi đầu ký vào biên bản và chịu sự phán xét của pháp luật ngay trong những ngày Tết đã cận kề.

 

                                                      Đức Phượng

 

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Ký ức những ngày cuối năm

(HBĐT) - Chiều, trời trở rét, dòng người hối hả dưới làn mưa làm cho nhịp sống những ngày cuối năm thêm phần vội vã. Buổi sáng trời còn nắng chang hoàng. Cái nắng xua tan giá lạnh tê buốt của mùa đông. ánh nắng dọi xuống dòng sông Đà thơ mộng, lấp lánh như dát bạc.

Tháng mười hai đong đầy nỗi nhớ

(HBĐT) - Đã là tháng mười hai rồi đấy! Nhanh thật! Bạn lại thở dài với điệp khúc quen thuộc đến nao lòng. Mới tháng một, vậy mà…

Điều ước đêm noel

(HBĐT) - Hôm nay Thu Cúc có gì mà vui thế, tôi hỏi cháu bé vừa đi học về. Con bé bảo bác ơi ông già Noel sắp mang mẹ về cho cháu rồi. Tôi cũng vui lây vì từ nay con bé sẽ có bố mẹ cạnh bên không phải thui thủi nữa.

Cỗ bàn... “mở rộng”!

(HBĐT) - Mới tang tảng sáng, bà Mây- quán nước đầu ngõ vừa mới bê cái bàn ra đã thấy "sịch” cái trước mặt. Anh Phán làm ở công ty X., ngày nghỉ đi đâu mà sớm thế…

Chuyện đầu làng - cuối phố: Sông có khúc, người có lúc...

(HBĐT) - Quán nước chè bà Mây mấy bữa nay lại đông khách đến ngồi vào những buổi chiều tối. Một phần mùa đông, nghĩ đến chén nước trà nóng hôi hổi bên những ông bạn chơi cờ, những nhà "bình luận” thể thao, xổ số… kể ra cũng thú. Nhưng mấy vị thích ẩm thực chè chén còn thích ngồi nữa bởi bà chủ quán nước dạo này ít nói hơn và ưu tư lạ… Vẫn là bà khởi xướng: