(HBĐT) - Khi tiếng chim tu hú trên đồi gọi bày, tiếng ve sầu râm ran trên các ngọn cây là những cánh phượng nở đỏ rực trời tháng 5. Hoa phượng nở đỏ nhắc cô cậu học trò khắc phục cái oi bức để học tập, hoàn thành kết quả của 1 năm học. Trừ những học trò lười còn tất cả đều chăm chỉ, lo lắng cho những năm tháng đèn sách của mình. Cháu Quang thằng cháu nội của tôi, năm nay có những bước đi rõ nét. Đặt ra chương trình ôn tập, bố trí giờ giấc, không để bố mẹ phải nhắc nhở.


Để tránh cái nắng hè, ve sầu kêu râm ran, cháu đã để giờ đồng hồ từ 4 giờ dạy học, học xong tự lo lấy bữa sáng rồi đạp xe đến trường.

Nắng hè dù có nóng nực nhưng những học trò có ý thức, có ý chí đều vươn lên. Còn 1 năm nữa là hết lớp 9, cháu phấn đấu học sinh giỏi để chắc chắn vào THPT. Tôi thường nhắc cháu, tuổi học trò, tuổi của ước mơ, của hoài bão, học cho mình, kiến thức phải là của mình, không vay mượn, không gian lận. Ví như ngày xưa có câu: Nên thợ nên thầy vì có học/ No ăn ấm mặc bởi hay làm. Trên sân trường mùa này, một cơn gió nhẹ là những cánh phượng rơi lác đác. Có cô cậu nhặt lấy mấy cành hoa phượng nhẹ tay ép vào cuốn sách với bao niềm vui, hy vọng đầy sự lãng mạn của tuổi thơ: Hoa phượng đỏ sân trường như muốn nói/ Mùa chia ly đỏ chói giấc mơ hồng. 

Nhớ lại những mùa hè 1970, lớp thanh niên học hết cấp III, xếp bút nghiên lên đường ra trận, sau lưng các anh, trên ba lô cài cành phượng đỏ với một niềm tin của lớp trẻ khi đất nước chiến tranh, ra trận - hoa đung đưa màu đỏ rực sau ba lô mà lòng không một chút ngại ngần. Mùa hè năm 1960, đoàn cán bộ Tỉnh ủy Nghệ An ra Hà Nội công tác. Bác gặp dành tình cảm cho quê hương, ra về Bác trao đồng chí Võ Thúc Đông, Bí thư Tỉnh ủy gói hạt phượng. Bác dặn về phân phát cho cơ sở gieo trồng. Nay đã gần 60 năm, hạt phượng đã thành cây cao xanh, mùa hè hoa đỏ rực trên trời, dưới đầm ao ngan ngát hương sen.
Tháng 5, hoa phượng đỏ để lại trong mỗi người niềm ký ức thân thương của tuổi học trò.

Tháng 5, tháng kỷ niệm ngày sinh Bác Hồ kính yêu mà lòng mỗi người đân đất Việt đinh ninh "Vui sao một sáng tháng năm/ Đường về Việt Bắc lên thăm Bác Hồ”.

Tháng 5, hoa phượng đỏ lại thắm thiết tình cảm "quà tháng 5 dâng Bác”. Tháng 5, qua bao thế hệ, bao mùa phượng nở hoa lòng ta lại khắc sâu tuổi ấu thơ, tuổi học trò với bao niềm vui và hy vọng.

Văn Song


Các tin khác


Bát canh cua đồng

Truyện ngắn của Hoàng Bình Trọng

(HBĐT)-- Ba lại định múc canh mang sang cho bà Mừng à? Con không cho đâu! Không cho!

Thằng cu Cam nhoài người giành lại bát canh cua nổi gạch vàng ươm trên tay anh Nhã. Sợ đổ, anh phải đặt xuống bàn.

- Con sao thế? – Anh Nhã kinh ngạc hỏi - Canh còn nhiều. Ba giã cả một giỏ bự, ăn sao hết?

- Không hết cũng ứ cho. Ai bảo bà ấy mắng con là "đồ chuột nhắt”. Mà con chui qua vườn bà để bắt... chứ có...

- Ờ, thế cũng tại con một phần. Lẽ ra con phải theo lối cổng chính đi vào đàng hoàng, chứ a lại chui như chuột nhắt vậy – anh Nhã cười hề hề, đặt một bàn tay lên mái tóc vàng như râu ngô của cậu con trai. Tuy vậy, ba cũng phải thưa lại với bà Mừng để từ rày bà không gọi con như thế nữa. Còn bây giờ, chúng tay phải bưng canh sang biếu bà. Bà đang ốm, ăn cơm với rau luộc nuốt làm sao nổi.

Hạnh phúc của A Lếnh


 Truyện ngắn của Lê Phượng

(HBĐT) - A Lếnh về đến nhà thì đã chập choạng tối. Mặt trời đã sửa soạn để đi ngủ. Con lợn nái hung hung đen nằm trong chuồng sắp đến ngày đẻ. Đợt này, vợ A Lếnh cũng đẻ. A Lếnh sẽ chăm đàn lợn con cho thật nhanh lớn để bán, lấy tiền mua quần áo đẹp cho con, cho vợ mình.

Chuyện đời thường: “Cá chậu, chim lồng”, làm gì phải thế?

(HBĐT) -Vừa cất lời hỏi thăm nhà chị Th, bà bán nước đầu ngõ đã lắc đầu nguây nguẩy: "Các anh chị không gặp được chị kia đâu. Nhất là mấy anh kia đẹp trai như thế”. Rồi bà cười ra chiều bí hiểm.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục