(HBĐT) - Khi tiếng chim tu hú trên đồi gọi bày, tiếng ve sầu râm ran trên các ngọn cây là những cánh phượng nở đỏ rực trời tháng 5. Hoa phượng nở đỏ nhắc cô cậu học trò khắc phục cái oi bức để học tập, hoàn thành kết quả của 1 năm học. Trừ những học trò lười còn tất cả đều chăm chỉ, lo lắng cho những năm tháng đèn sách của mình. Cháu Quang thằng cháu nội của tôi, năm nay có những bước đi rõ nét. Đặt ra chương trình ôn tập, bố trí giờ giấc, không để bố mẹ phải nhắc nhở.


Để tránh cái nắng hè, ve sầu kêu râm ran, cháu đã để giờ đồng hồ từ 4 giờ dạy học, học xong tự lo lấy bữa sáng rồi đạp xe đến trường.

Nắng hè dù có nóng nực nhưng những học trò có ý thức, có ý chí đều vươn lên. Còn 1 năm nữa là hết lớp 9, cháu phấn đấu học sinh giỏi để chắc chắn vào THPT. Tôi thường nhắc cháu, tuổi học trò, tuổi của ước mơ, của hoài bão, học cho mình, kiến thức phải là của mình, không vay mượn, không gian lận. Ví như ngày xưa có câu: Nên thợ nên thầy vì có học/ No ăn ấm mặc bởi hay làm. Trên sân trường mùa này, một cơn gió nhẹ là những cánh phượng rơi lác đác. Có cô cậu nhặt lấy mấy cành hoa phượng nhẹ tay ép vào cuốn sách với bao niềm vui, hy vọng đầy sự lãng mạn của tuổi thơ: Hoa phượng đỏ sân trường như muốn nói/ Mùa chia ly đỏ chói giấc mơ hồng. 

Nhớ lại những mùa hè 1970, lớp thanh niên học hết cấp III, xếp bút nghiên lên đường ra trận, sau lưng các anh, trên ba lô cài cành phượng đỏ với một niềm tin của lớp trẻ khi đất nước chiến tranh, ra trận - hoa đung đưa màu đỏ rực sau ba lô mà lòng không một chút ngại ngần. Mùa hè năm 1960, đoàn cán bộ Tỉnh ủy Nghệ An ra Hà Nội công tác. Bác gặp dành tình cảm cho quê hương, ra về Bác trao đồng chí Võ Thúc Đông, Bí thư Tỉnh ủy gói hạt phượng. Bác dặn về phân phát cho cơ sở gieo trồng. Nay đã gần 60 năm, hạt phượng đã thành cây cao xanh, mùa hè hoa đỏ rực trên trời, dưới đầm ao ngan ngát hương sen.
Tháng 5, hoa phượng đỏ để lại trong mỗi người niềm ký ức thân thương của tuổi học trò.

Tháng 5, tháng kỷ niệm ngày sinh Bác Hồ kính yêu mà lòng mỗi người đân đất Việt đinh ninh "Vui sao một sáng tháng năm/ Đường về Việt Bắc lên thăm Bác Hồ”.

Tháng 5, hoa phượng đỏ lại thắm thiết tình cảm "quà tháng 5 dâng Bác”. Tháng 5, qua bao thế hệ, bao mùa phượng nở hoa lòng ta lại khắc sâu tuổi ấu thơ, tuổi học trò với bao niềm vui và hy vọng.

Văn Song


Các tin khác


Một thoáng với thu Hà Nội

(HBĐT) - Chắc lâu không thấy về Hà Nội, đám bạn cũ đánh tiếng trên mạng xã hội: Có về gặp gỡ thu Hà Nội cùng lớp ở Hồ Tây không? Về Hà Nội vào thu ư? Năm nào cũng vậy, cuộc gặp gỡ với mùa thu kinh kỳ có khác dư vị? Một chút nôn nao khi cảm nhận từ xa làn gió heo may nhè nhẹ trên đường Thanh Niên năm nào? Mùa thu Hà Nội như một "cố nhân” len lỏi tâm tư và gợi nhớ…

Thạch Sanh tân truyện: Lạm thu

(HBĐT) - Sau khi bị buộc thôi việc vì chỉ đạo thuộc hạ nhận học sinh ngoài chỉ tiêu được giao, gia cảnh của Thạch Sanh bỗng chốc trở nên khốn khó. Hai vợ chồng loay hoay đủ mọi việc nhưng lúc nào cũng trong tình trạng "cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc”, lũ con lít nhít nheo nhóc và có nguy cơ thất học.

“Cưới”… sách, đĩa…

(HBĐT) - Một sáng trời trong xanh, nắng phớt nhẹ, ông X. đang thư giãn cùng chén chè và nghe nhạc không lời bên hiên nhà thì có tiếng chuông cổng.

Đường về

(HBĐT)-Thời gian lặng lẽ trở mình. Đường về nhà trong thẳm sâu ngày tháng tròn đầy trái tim người xa quê. Bình dị đấy, vẫn là con đường đẹp nhất. Đi muôn phương thầm mong được trở lại. Từng bước chân hằn lên theo bóng thời gian, kỷ niệm mãi đọng lại dịu dàng trong lòng ngập tràn nắng thơm, mùi cỏ dại tan trong nắng sớm, những khóm hoa mua, hoa sim ven đường bung nở hồn nhiên vẻ đẹp giao hòa. Nhiều thứ hôm qua đã lùi sâu và chìm khuất. Xa rồi tuổi nhỏ, cô gái ngày nào mới nhận ra vẻ đẹp của làng quê đổi mới. 

Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục