(HBĐT) - Vì từng có con riêng trước khi cưới anh K. nên chị S. cũng hay tủi thân, cả nghĩ lắm. Về làm dâu, của nả thì cũng có tí chút, nhưng con người ta là trai tân, mình thì thế, liệu có mấy người cảm thông, chia sẻ. Đứng trước gia đình nhà chồng đã đành (bố mẹ, anh em ruột của chồng…), nhưng chị còn phải đứng trước ánh mắt, thẩm định của cô dì chú bác nữa chứ, đúng là rát hết mặt. Mà anh K. chồng chị cũng đâu yên thân. Bàn ra tán vào, họp mấy cuộc ròng rã gần một năm mới "chung kết”. May là anh cũng quyết đoán và thật lòng có tình cảm với chị, nhưng chuyện "có đưa con bé kia về cùng không lại không thấy anh nhắc đến”. Đúng lúc đang bí bách, câu nói của bố chồng khiến chị chảy nước mắt: "Để con bé bơ vơ thế, liệu S. có vui để làm dâu con nhà mình không? Con gái cần có mẹ”.

Câu đó đã mở đường cho cả 2 vợ chồng và con bé con chị được ở chung căn nhà tiên tổ. May cho con bé được mọi người đón nhận. Thế là tốt cho cả 2 mẹ con. Nếu để nó bên cậu mợ và ông bà ngoại chị cũng không đành lòng… Về nhà chồng chị mới thấy vỡ ra nhiều điều về bố mẹ chồng. Nhìn có vẻ cũng khá khó tính, khó gần nhưng qua tiếp xúc, nhất là các tình huống xử lý mới thấy đúng là chị gặp may (vì tình yêu đầu đời của chị không suôn sẻ mấy nên có chuyện vừa nói ở trên). Khi về làm dâu năm đầu tiên thì đã qua sinh nhật con bé. Năm sau, chị cũng chẳng muốn nhắc đến… Cho đến một hôm vừa từ công xưởng về đến đầu hồi, chị nghe tiếng mẹ chồng:

- Ông ơi, mấy đứa cháu nội, ngoại sinh nhật tháng này ông định tặng quà gì? Tôi tính mua cho con thằng Ba cái xe cút kít, còn con gái cái Út mua cho chiếc váy trắng công chúa. Ông quyết đi để tôi còn đặt online…

Nhà có nhiều cháu nội, ngoại nên ông bà cũng có niềm vui, hạnh phúc của người có tuổi. Mỗi lần chúng kéo đến chơi đúng là xôn xao cả lối xóm. Về hưu rồi, vui vầy ruộng vườn, con cháu đông vui còn gì bằng… Mỗi dịp sinh nhật các cháu, bố mẹ chúng tổ chức linh đình kiểu gì ông bà không cần biết, nhưng chắc chắn chúng sẽ được ông bà mổ gà, mổ vịt chúc mừng. Cả mấy gia đình lại quây quần sum họp cùng lời chúc mừng sinh nhật thật ý nghĩa. Cũng gọi là bữa cơm gia đình với các món "cây nhà lá vườn” nhưng đều được chế biến công phu, ngon lành (bà nội trước mở quán ăn ngoài phố cùng bạn nên nấu nướng ngon lắm). Nhìn các cháu gặm những đùi gà to tướng, ông bà cười vui lắm… Nhưng khi có con chị về ở cùng, những thói quen đó cũng ít đi…

Rồi tiếng ông:

- Theo như tôi biết con bé Hến cũng sinh nhật tháng này, tôi tính mua cho cháu chiếc váy trắng và đôi giày. Con bé sắp vào lớp 1 rồi nên cũng cần diện với bạn bè…

Tiếng bà như hụt hơi: Thế à, thế à… Để bố mẹ nó lo tặng chứ.

Tiếng ông dứt khoát: Khi mình chấp nhận chúng nó nên vợ nên chồng và cho con bé Hến về là phải bỏ qua hết định kiến. Nó cũng là cháu mình. Không thể khác các cháu ruột nhà mình được. Dù sau này, vợ chồng thằng K. ra ở riêng thì cũng thế thôi. Con bé gọi tôi và bà là ông bà còn gì… Là con cháu trong nhà nên phải như nhau…

Chị chạy vội ra phía ngõ, nước mắt chan hòa mà miệng muốn mỉm cười. Chị cũng chẳng dám đòi hỏi nhiều cho mình và cho con nhiều điều đến thế đâu. Được ông bà chấp nhận là vui rồi. Chị nhìn về phía cuối con đường… anh đang đèo con chị và đứa cháu đi tiêm chủng trở về. Tiếng chúng cười nói, trao đổi lao xao một góc xóm. Mấy sinh nhật vừa qua chị chỉ dám mua cho con mấy món đồ như cái cặp, nơ tóc, quyển truyện tranh hay đôi dép mới… mà ít có dịp tổ chức đình đám rôm rả như ông bà từng làm cho các cháu. Nếu được tổ chức chung trong tháng như thế, chắc con bé vui lắm. Lâu lắm rồi nó đã quên căn vặn chị câu "Bố con đâu?”. Chị thấy mình thật là may mắn.


Bùi Huy


Các tin khác


Hè về bâng khuâng lũy tre làng

(HBĐT) - Làng tôi nằm ven sông, con sông đã đi vào ký ức tuổi thơ của thời trẻ thơ. Lũ chúng tôi thời đó có người đã hy sinh ở chiến trường Quảng Trị, người còn lại cũng ngoài 80. Phía bờ sông là lũy tre làng xào xạc khi gió lào thổi về.

Những người mẹ...

(HBĐT) - Vẫn nhớ lần đầu khi đến các Nghĩa trang liệt sỹ Quốc gia: A1 (Điện Biên), Trường Sơn, Đường 9 (Quảng Trị), Nghĩa trang liệt sỹ Vị Xuyên (Hà Giang), hay đọc các trang viết về những lần đi bốc mộ đồng đội ở Nghĩa trang Đức Cơ (Gia Lai) qua trang ký của nhà văn Đoàn Tuấn…

Cha và con

(HBĐT) - Một hôm, vợ chồng thằng cả có lời: - Xoan trên đồi đã cao lắm rồi bố ạ…Tôi biết như thế là nó muốn làm nhà, ra ở riêng. Người xem ngày giờ cho tôi động thổ là lúc tỉnh táo, tuy lúc lẩn thẩn nhớ nhớ, quên quên. Vốn là người chẳng tin vào tâm linh, tôi biến ông thành thứ mặt nạ che mắt gia đình.

Hè về lại nhớ mo cau

(HBĐT) - Bà nội từ vườn bước vào, trên tay lỉnh kỉnh mấy cái tàu cau vẫn còn tươi. Bố phụ bà lọc bỏ phần cuống và lá, còn lại phần thân rồi mang ra nắng phơi cho khô. Lúc thấy bà cầm tàu cau đi vào sân trong đầu tôi đã hiện lên hình ảnh những chiếc quạt mo cau xinh xắn, dễ thương vào mỗi dịp hè, mất điện bà vẫn thường hay lấy ra phe phẩy tạo làn gió mát.

Tình xưa

(HBĐT) - Đêm ở biển hóa ra còn lặng lẽ hơn ở làng quê. Lâu lắm tôi đã không còn hứng thú viết về tình yêu, cũng chẳng khoái viết về biển, sóng cứ ì oạp thì mặc sóng, tôi lết đôi dép tổ ong, tay đút túi quần bước đi, chưa bao giờ thấy cuộc đời nhàn nhã và thư thái đến thế.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục