(HBĐT) - Lâu ngày không vào “xới”, chiều nay bác X xách cây vợt cầu lông sang CLB thể thao của công ty Y. Cơ sở vật chất có khác thật. Nhưng nhìn kỹ, thì mỗi sân đã được phân định rõ về vị trí, cũng như “đẳng cấp” của người cầm vợt.

Trong đó, có một sân có vẻ tươm tất nhất dành cho “đại ca M”. Người ấy mới về đây nhận việc, nghe đâu đang là nhân vật đang nổi của công ty. Về một cái là anh “khoanh” và chia các sân cầu lông của đơn vị ra nhiều trình độ, đẳng cấp khác nhau...

 

Mọi khi, sau giờ lao động sản xuất, ra quăng mấy qủa cầu cho thư giãn, tiếng cười rộn rã khắp sân. Nay phân khu rồi, tiếng cười có vẻ giảm hẳn. Đấy như sân nghiệp dư, phong trào có gần 10 cặp mà chờ đến lượt chơi đến mệt hơn cả đánh trận... Trong khi, sân của “đại ca” M (kín gió, ánh sáng đảm bảo chất lượng, có nước ngọt để bồi dưỡng...) lại chỉ có nhõn 3 cặp. Thấy chênh như vậy, có người bạo dạn định lò dò sang đó làm vài “séc” lấp thời gian trống thì bị bật ngửa trở lại bởi dòng chữ  ngay chỗ ra, vào phòng VIP: “Chỗ tập dành riêng cho lãnh đạo. Không phận sự miễn vào”. Ôi thể thao là đoàn kết, là bình đẳng cơ mà...Nhưng thôi, cũng chẳng sao, vấn đề là tập luyện như thế nào cho hiệu quả...

  

Từ những chiều đó trở đi, sân cầu lông của các tay vợt “nghiệp dư” dẫu không “hoành tráng” nhưng cái vui đã trở lại. Tiếng cười, tiếng reo hò, bình phẩm và cả những lời nói đùa thái quá nữa (nhưng không làm ai ức chế, bực mình) khiến mọi người hồ hởi. Họ vừa đánh, vừa nhìn vào phòng thể thao Víp: sao tẻ nhạt thế. 2 đôi VĐV (khổ nỗi, bụng và ngực các VĐV không tương xứng nhau) đang vờn những quả cầu bằng động tác ... dưỡng sinh, Spa!? Ít cả lời nói lẫn tiếng vỗ tay. Mà hoạ hoằn lắm mới nghe bác phó phòng cổ động “VĐV Víp” một lời khen “Anh đánh hoa mỹ và sát thủ quả”...Rồi có tiếng lẹt đẹt vỗ tay, nhưng những âm thanh đó đã bị chìm khuất bởi những tràng pháo tay từ sân cầu lông bình dân...

                                                                           

                                                                                            Bùi Huy

               

Các tin khác


Quan hệ rộng

(HBĐT) - Thông tin Thạch Sanh bị cơ quan cảnh sát điều tra bắt và tống vào sau song sắt về tội lừa đảo bỗng chốc lan khắp vùng "rừng xanh, núi đỏ”. Mọi người xôn xao bàn tán, nào là: "Lừa từ trong nhà lừa ra, chết cũng đáng”, "Chịu nói, chịu đi, chịu khó, chịu chai mặt… vậy mà cũng phải tù tội”…

Chuyện cuối tuần: Đừng tự coi mình là “bác sỹ”

(HBĐT) -Vì sức đề kháng kém nên tôi hay ốm vặt. Cũng vì thường xuyên gặp chứng đau đầu, chóng mặt, cảm gió… nên mấy năm gần đây, hễ thấy có triệu chứng là tôi tự tìm đến hiệu thuốc. Phần vì sợ cảnh chen chúc ở bệnh viện, phần vì thói quen mua thuốc về tự điều trị đã ăn sâu.

Bán trà - "buôn thất nghiệp, lãi quan viên"

(HBĐT) - Người ta vẫn nói vui với nhau là nghề bán trà góc phố, vỉa hè ví như nghề "buôn thất nghiệp, lãi quan viên" cũng có phần đúng. Vốn bỏ ra không nhiều, chỉ là đầu tư bàn ghế, mua đồ pha chế, bếp đun nước, chè, lá vối, các loại đồ ăn vặt như kẹo lạc, hướng dương, thuốc lá, thuốc lào... là có thể mở quán bán trà. Thứ đến là cần có điểm bán tốt, mát mẻ, cách pha trà, pha nước ngon để giữ chân khách là có thu nhập cả trăm nghìn đồng mỗi ngày.

U23 Việt Nam giàu kinh nghiệm hơn so với Thái Lan và Indonesia

So với hai đối thủ chính trong bảng K vòng loại U23 châu Á là Thái Lan và Indonesia, U23 Việt Nam được đánh giá cao hơn về mặt kinh nghiệm, nhờ các cầu thủ đã trải qua nhiều giải đấu căng thẳng hơn.

Đi lễ đầu năm

(HBĐT) -Mới mồng 6 Tết mà nhà bà M.M đã có "tiếng chì tiếng bấc”. Mọi khi, chỉ nghe tiếng bà M.M "quán triệt” chồng con thôi. Nay lại nghe tiếng người này, người kia… râm ran, trầm bổng… Hôm sau, cô con dâu cả mau miệng với bạn, thành ra cả xóm biết hết nội tình. Chung quy cũng chỉ liên quan đến chuyện hành lễ đầu năm của gia đình.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục