(HBĐT) - 2 chiếc cầu treo dân sinh được xây dựng bắc qua sông Bưởi khiến bà con xã Chí Đạo (Lạc Sơn) rất phấn khởi. Thế nhưng, chỉ sau 2-3 năm đưa vào sử dụng, những cây cầu này đã xuống cấp nghiêm trọng. Dù rất bất an nhưng với vai trò quan trọng trong đời sống dân sinh, người dân nơi đây vẫn bất chấp qua cầu với bao nguy hiểm rình rập.

 

Xã Chí Đạo có 8 xóm, chia làm 2 KDC, chia cách bởi con sông Bưởi. Trước những năm 2011, khi cầu treo chưa được xây dựng, bà con qua sông bằng cầu phao. Vào mùa mưa lũ, đi lại bằng cầu phao rất nguy hiểm, đến năm 2010 cầu treo Be Trên được xây dựng và đầu năm 2011 đưa vào sử dụng, bà con rất vui mừng.

 

Tuy nhiên, với hàng trăm lưu lượng người và phương tiện qua lại hàng ngày, mặt cầu làm bằng ván gỗ đã mục nát sau 2 năm đưa vào sử dụng. Hiện, ở cầu Be Trên, 100% mặt cầu được chắp vá từ các đoạn tre mà bà con 3 xóm Be Trên, Be Ngoài, Be Dưới góp nhau gia cố. Nhiều đoạn trên mặt cầu, tre bị dập nát và những khoảng trống “tử thần” xuất hiện. Lan can của cầu làm bằng dây sắt hiện cũng đã han gỉ, có đoạn bị đứt rời. Dẫu rệu rã và nguy hiểm nhưng chỉ quan sát khoảng hơn 20 phút, chúng tôi đã ghi nhận được gần 30 lượt người qua lại trên cầu.

 

Ông Bùi Văn Bun, Trưởng xóm Be Trên cho biết: Đây là cây cầu liên thôn, liên xã nên mỗi ngày có hàng trăm lượt người qua lại. Xóm Be Trên có một nửa ruộng canh tác của bà con bên kia cầu, vào mùa mưa lũ, việc vận chuyển phân bón, nông sản gặp nhiều khó khăn. Xóm có khoảng 50 học sinh đang học tiểu học, vì qua cầu khá nguy hiểm nên hàng ngày bố mẹ các em phải đưa đón.

 

Theo chia sẻ của người dân nơi đây, họ không nhớ nổi là có bao nhiều người bị trượt ngã trên cầu, nhất là khi trời mưa. Thậm chí, có trường hợp đã rơi xuống sông như trường hợp “người rơi xuống sông, xe mắc lan can cầu” của ông Bùi Văn ườm, xóm Đảng, xã Chí Thiện (Lạc Sơn). Do mặt cầu quá chông chênh, ông ườm không kiểm soát được tay lái, rất may lúc này nước sông dâng cao nên không xảy ra hậu quả thương tâm hay vụ việc 3 người phụ nữ đi giao trứng vịt bị ngã, trứng rơi hết xuống sông.

 

Ông Bùi Văn Phúc, người được xóm phân công bảo vệ cây cầu treo của xóm Be Trên trăn trở: “Hàng ngày, lượng người qua lại trên cầu rất đông, trong khi ván cầu là loại gỗ tạp nên sau 2 năm đã xuống cấp trầm trọng. Dù chúng tôi liên tục kiểm tra và tu sửa nhưng dùng vật liệu bằng tre nên mặt cầu chông chênh, rất nguy hiểm. Hiện, khung cầu còn khá chắc chắn, rất mong các cơ quan chức năng quan tâm tu sửa lại mặt cầu để bà con yên tâm đi lại, không còn lo bị rơi xuống sông”.

 

 Ngoài cầu Be Trên, năm 2012, ở xã Chí Đạo có một cây cầu treo khác (cầu Hai ót) cũng được xây dựng và hiện đang trong tình trạng chắp vá. Mặc dù khung, lan can của cầu vẫn còn khá chắc chắn nhưng ván gỗ làm mặt cầu trước đây chỉ còn lại với số lượng đếm trên đầu ngón tay. “Bà con 2 xóm ót Trên và ót Dưới dùng ván gỗ để gia cố lại cầu, có hộ xẻ cả cột nhà. Nhờ đó mà mặt cầu phẳng, đỡ chông chênh hơn cầu Be Trên. Tuy nhiên, loại gỗ dùng vá cầu là gỗ tạp nên bà con phải thay liên tục, vào mùa mưa sẽ nhanh bị mục nát”- đồng chí Bùi Văn Hải, cán bộ Văn phòng UBND xã Chí Đạo cho hay.

 

Đồng chí Quách Thanh Tuấn, Phó Chủ tịch UBND xã Chí Đạo cho biết: Giao thông ở Chí Đạo còn rất khó khăn, mới chỉ có khoảng 1/3 đường được bê tông hóa. Việc 2 cây cầu dân sinh xuống cấp là nỗi trăn trở nhiều năm qua của chính quyền và người dân trong xã. Dù rất quan tâm nhưng do ngân sách của huyện, xã hạn hẹp nên chưa có điều kiện tu sửa. Với những nguy hiểm luôn rình rập, rất mong sự quan tâm của cấp trên, sửa lại cầu cho người dân đi lại thuận tiện.

 

 

                                                                    Viết Đào

 

Các tin khác


Vợ lính Trường Sa - nhành san hô nơi đất liền

(HBĐT) - Nơi đầu sóng, ngọn gió, bông hoa san hô nở rộ đỏ thắm như trái tim kiên cường, nồng ấm của người lính biển. Nơi đất liền, những người vợ, người mẹ ngày đêm kiên cường như nhành hoa san hô vượt qua mọi khó khăn, thử thách, lặng lẽ gánh vác, lo toan chu toàn mọi việc trong gia đình để những người lính nơi đảo xa vững vàng trước sóng gió biển khơi...

Myanmar – thấp thoáng nét xưa kỳ thú

(HBĐT) - Myanmar, một thành viên của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á có lịch sử lâu đời, trải nhiều biến cố lịch sử. Mãi đến năm 1948, quốc gia này mới giành được độc lập từ tay thực dân Anh. Đến năm 2015, chính quyền dân sự mới được thiết lập, kết thúc chế độ độc tài quân sự và thời kỳ bị cấm vận trì trệ, đất nước mới bắt đầu mở cửa bang giao với thế giới. Vì thế, Myanmar là một trong số ít quốc gia vẫn giữ được những nét nguyên sơ của thiên nhiên và văn hóa, là điểm thu hút du khách đến thăm quan, khám phá.

Đón Tết ở đảo tiền tiêu của Tổ quốc

(HBĐT) - Nếu địa danh Móng Cái được coi là địa đầu của Tổ quốc thì đảo Trần thuộc huyện Cô Tô (Quảng Ninh) được coi là đảo tiền tiêu của Tổ quốc. Đảo cách đường phân định trên Vịnh Bắc Bộ chỉ 4 - 5 km. Đảo Trần cách đảo Cô Tô lớn khoảng 45 km về phía Đông Bắc, cách cảng Vạn Gia của TP Móng Cái khoảng 25 km về phía Nam. Ngoài các đơn vị bộ đội đóng quân còn có các hộ dân sinh sống. 

Bản làng ấm tình quân dân

(HBĐT) - "Quân với dân như cá với nước” là hình ảnh đẹp nói về tình nghĩa sâu nặng gắn bó mật thiết, sự gắn bó tự nhiên mà bền bỉ ân tình giữa LLVT với nhân dân. Bao nhiêu trang thơ về tình quân dân vì sao vẫn nguyên vẹn hơi ấm đến muôn đời khiến chúng ta đọc lại vẫn xúc động. Trong cái rét cuối đông, chúng tôi lại có dịp trở về những bản, làng ở huyện Lạc Thủy để tìm và cảm nhận cái hơi ấm mà tình quân dân mang lại cho cuộc sống nơi đây.

Chuyện đón Tết của những người lính đảo Tây Nam

(HBĐT) - Biển, đảo từ lâu đã trở thành một phần máu thịt thiêng liêng của Tổ quốc. Ở nơi đó có những người lính đảo vẫn từng ngày, từng giờ âm thầm nắm chắc tay súng để bảo vệ chủ quyền của đất nước. Những ngày cuối cùng của năm 2019, phóng viên Báo Hòa Bình đã có dịp đặt chân đến vùng đảo Tây Nam xa xôi cùng đoàn công tác của Bộ Tư lệnh Vùng 5 Hải quân để mang không khí Tết đến với cán bộ, chiến sỹ đang làm nhiệm vụ canh giữ biển trời quê hương.

Sắc xuân thành phố điện

(HBĐT) - "Trên sông Đà/Một đêm trăng chơi vơi/Tôi đã nghe tiếng đàn Ba-la-lai-ca/Một cô gái Nga mái tóc màu hạt dẻ/Ngón tay đan trên những sợi dây đồng... Ngày mai/Chiếc đập lớn nối liền hai khối núi/Biển sẽ nằm bỡ ngỡ giữa cao nguyên/Sông Đà gửi ánh sáng đi muôn ngả/Từ công trình thuỷ điện lớn đầu tiên”. Đã bao năm trôi qua, mỗi dịp xuân về, bạn bè chúng tôi vẫn không bỏ được thói quen tụ họp bên bờ sông Đà ôn lại kỷ niệm buồn vui, đắm mình với dòng sông chan hòa ánh điện và nhâm nhẩm bài thơ "Tiếng đàn ba-la-lai-ca trên sông Đà” được học khi ngồi trên ghế nhà trường mà sao thấy yêu quê hương mình đến thế!





Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục