(HBĐT) - Cuộc sống như một dòng chảy không ngừng. Chợp mắt, đi qua miền bình yên mùa xuân diệu kỳ rồi ngẩn ngơ hàng phượng nở rực vào mùa hạ bỏng rát. Thoáng chốc, lòng lại bâng khuâng, xuyến xao khi mùa Trung thu gõ cửa.

 

Giờ lớn lắm rồi, đếm thoáng qua cũng đã hai mươi mùa Trung thu có lẻ. Tâm trạng bây giờ cũng khác xưa. Hết rồi cái khoảnh khắc sáng dậy chạy lon ton tới tờ lịch treo tường, bấm đốt ngón tay xem... mấy ngày nữa thì Trung thu hay vòi vĩnh bằng được kẹo bột, quả thị mỗi khi bà đi phiên chợ rằm. Nhưng ký ức về những mùa Trung thu tuổi thơ  luôn rất đẹp và luôn khiến con người  ta hoài niệm. Người đời nói cũng đâu có sai. Cho dù no đói, thiếu thốn hay đủ đầy, tuổi thơ luôn hồn nhiên và thánh thiện nhất.

 

Chẳng còn gì vui và hạnh phúc hơn khi được chụm đầu cùng đám bạn thân nhem nhuốc bùn đất, tóc vàng hoe cười toe toét vô lo, vô nghĩ, ngồi bên gốc sung già tưởng tượng đến ngày Trung thu. Khuôn mặt ai nấy đều hân hoan, vui mừng đến lạ. Trung thu là được chơi mà trẻ con chơi là số 1. Chơi xong lại có quà. Vui không có ngôn từ nào tả xiết! Niềm vui háo hức đến độ chẳng đoái hoài gì bữa cơm chiều, chân quên xỏ dép, chạy ù ra đường làng, hòa cùng đội múa lân, đội trống, miệng lẩm nhẩm theo khúc hát quen thuộc: “Chiếc đèn ông sao, sao năm cánh tươi màu...”

 

Ngoài lân, trống được chính quyền thôn, xóm đầu tư làm “không khí”, phục vụ con trẻ năm này tới năm khác, đèn lồng trong đêm Trung thu cũng không thể nào thiếu được. Mỗi người tự trang bị cho mình một chiếc đèn lồng góp vui trong đêm hội trăng rằm. Dù không khéo tay, làm xấu, làm lâu nhưng cũng cố gắng làm bằng được để cho bằng bạn, bằng bè. Trẻ con mà đôi khi cũng tự trọng và đố kỵ cao lắm! Đèn lồng mới nhìn thoáng qua thấy rất đơn giản nhưng công sức bỏ ra không nhỏ chút nào. Tính sơ sơ  mất nguyên một buổi chọn cật tre rồi vót thật trơn phơi nắng lấy độ dẻo. Một buổi chọn giấy, cắt dán xung quanh lồng đèn, ngày cuối cùng là hoàn thiện, thử nghiệm cho nến vào. Nhiều loạt đèn đã được các “nhà phát minh nhí” sáng tạo rất đẹp, độc đáo: đèn ông sao cách điệu có những tua rua bằng kim tuyến, đèn cá chép cầu kỳ đính kèm những những chiếc vảy gỗ trông như thật rồi những chiếc đèn đơn giản hơn được làm từ vỏ lon lavie, hộp sữa ông thọ… Tất thảy muôn màu, muôn vẻ! Khi hoàn thành chạy khắp nhà này tới nhà khác để khoe sản phẩm, nhanh chóng quên luôn bàn tay máu đang rỉ máu vì xây xước với tre.

 

Đêm chính Trung thu, “trăng sáng như gương”, không một gợn mây che lấp. Trăng phủ lấp lánh vạn vật, rải lên đường quê tuyệt đẹp. Tiếng gọi nhau í ới của đám trẻ con, tiếng cười giòn tan rộn lên trong đêm vắng quyện vào tiếng đội trống, đội lân nghe thôi đã rạo rực trong lòng. Lâu lâu tụi nhỏ lại đứng quây quần, chụm đầu vào nhau che gió để mồi lửa thắp sáng vì đèn bị tắt. Có người thì vô ý để nến cháy lẹm vào thân đèn, đi hết một vòng xóm là đèn cũng thiêu rụi. Nhìn khuôn mặt nuối tiếc đến ngẩn ngơ cầm mỗi cái cán trong tay trông buồn cười nhưng cũng thương đến lạ. Có mùa Trung thu, mưa về bất chợt, niềm vui bị “giảm nhiệt” chút xíu, những đứa trẻ lại cuống cuồng cong người xuống vừa chạy, vừa che đèn vì sợ bị nước lọt vào, làm bong đi lớp giấy ngũ sắc dán keo, lồng đèn bị hỏng.

 

Hò hét mệt cũng đến lúc…phá cỗ. Cỗ ở đây chủ yếu là cây nhà, lá vườn của mỗi gia đình gom góp. Nàỳ là bưởi, hồng, ổi, táo, thị... quả nào, quả nấy tươi roi rói và thơm phưng phức. Có năm, “sang” hơn được ăn bánh dẻo, bánh nướng. Nhưng đều là “madein... mẹ”. ăn bánh madein mẹ ngon chẳng kém bánh mua ở cửa hàng lộng lẫy bởi ngoài nguyên liệu chính mẹ còn gửi cả tình thương yêu bao la ngọt ngào vào trong mỗi chiếc bánh và đó cũng là loại bánh đặc biệt nhất trong những mùa Trung thu của đời người.

 

Ánh trăng  vẫn chung tình, sáng tròn vằng vặc mỗi độ Trung thu về. Duy có chăng là sự khác lạ về cách thức chơi, thưởng thức Trung thu từ người lớn đến trẻ con. Cái gì cũng mua sẵn trên thị trường. âu đó cũng là quy luật cuộc sống trong thời đại mở cửa, hiện đại hóa. Thế nhưng với những người hoài cổ vẫn tiếc nhớ những mùa Trung thu xưa. Bao nhiêu mùa trăng qua đi, lê bước chân qua nhiều miền đất của cuộc sống mưu sinh, mỗi dạo Trung thu về, dù ở đâu vẫn thấy lòng rộn lên  háo hức của thời con trẻ muốn rình rang chạy theo tiếng trống.

 

 

                                   Cao Văn Quyền

   (Lớp 55 LTKT, khoa Kế toán, trường ĐH Thủy lợi)

 

 

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Thương chiếc đèn lồng thủ công

(HBĐT) - Một mùa Trung thu nữa lại về. Bước ra phố trong đêm, tôi choáng ngợp vì ánh sáng lung linh của những chiếc đèn lồng. Hai bên vỉa hè, người người bày biện gian hàng bánh Trung thu nhan nhản. Trẻ con thành thị tụm năm, tụm bảy xách đèn lồng điện tử nói cười nhốn nháo. Không khí Trung thu cũng như thuở nào nhưng sao nó nhạt nhẽo, hững hờ quá đỗi!

Yêu thương bình dị

(HBĐT) - Sáng thức giấc gặp dòng sông và mặt trời trước mặt, dãy núi và vầng trăng sau lưng. Chiều ngoảnh mặt lại gặp mặt trời, dãy núi, dòng sông và ánh trăng. Mấy mươi năm như vậy tưởng như đã quá quen thân, tưởng như không còn gì mới mẻ để ngắm nghía và trầm trồ. ấy vậy mà không dễ để khỏi thốt ra lời yêu thương bởi lẽ yêu thương được nuôi dưỡng từ những điều quen thân tưởng như đã trở thành bình dị ấy.

Vẫn còn những mùa gió

(HBĐT) - Đang yên đang lành thì được lệnh của bác trưởng họ: "Về có việc gấp. Nhà bác có biến”. Tức tốc về. Nhà yên ắng, chẳng có việc gì. Hàng tre bên chái nhà vẫn rì rào khúc hát ngàn năm: bình yên như chưa bao giờ giông gió, nắng mưa. Chỉ lạ là vợ chồng con trưởng bác không ở nhà. Anh Thiều đi vắng đã đành, đằng này, chị Len cũng không có mặt.

Nỗi đau mang tên chất độc da cam dioxin

(HBĐT) - Sinh ra trong một gia đình thuần nông, ông bà đến với nhau sau cuộc chiến tranh chống Mỹ. Ngày ấy ông là lính chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Khi rời quân ngũ ông trở về với một cánh tay đã mất. Bà là cô thôn nữ liền đem lòng yêu anh lính. Tình yêu của họ cũng đơn sơ, giản dị, mộc mạc như cái tên của ông bà. Ông Binh, bà Nết.