(HBĐT) - Mưa xối xả như cái vòi hoa sen mà gã chồng tôi ngày trước hay quên chuyển chế độ trong toilet khi tôi vào rửa tay. Dãy phố đang sầm uất bỗng bất lực nhìn nước mưa tràn trề từ mái nhà xuống đường, xuống miệng cống. Mưa. Bốn mươi tuổi cũng đâu ngờ được mưa lúc nào. Vẫn quên mang theo mấy cái áo đi mưa, vẫn quên nhìn cơn phía núi xa để gọi chuyến taxi chỉ tốn mấy chục bạc cho ba mẹ con.

Gió giật tung những tấm tôn sau khi đã đá văng những cái biển hiệu hai chân của các nhà nằm la liệt. Tôi không còn nhận ra cái tên ấy là của vợ chồng con cái nào nữa, tất cả đều lạ hoắc. Những bác Hải, bác Khánh đã xanh cỏ ngoài nghĩa trang, cô Thúy, cô Thoa đã bán nhà về quê cũ. Mưa bong bóng sụt sùi nhắc tôi nhớ cái Lan, cái Thảo của tôi đã theo chồng về miền quê xa lắm… chỉ còn một ngôi nhà vẫn thế, nằm thụt vào trong khiêm nhường.

Gió đã ngớt nhưng mưa vẫn mau, các hãng taxi lần lượt gọi điện cáo lỗi không có xe đến nhận điểm. Những chiếc taxi đang chạy lăng xăng trên đường đều đã chật ních khách. Trời chiều phố núi nhanh tối, tôi nhìn lối đi tắt theo những bậc thang lên đê thì chỉ chừng hai mươi mét là đến nhà ông bà ngoại của lũ trẻ. Ngày xưa xuống phố chơi mà gặp mưa thế là tôi chạy ngược dốc đê về nhà. Nhà tôi trên mặt đê, đi vòng mất nửa cây số, nhưng leo đường tắt thì mấy bước chân. Sau này khi đã là một thiếu nữ, tôi không dại tắm mưa cho ướt sũng mà nhảy cóc từ mái hiên này sang mái hiên khác. Đến lúc không thể tìm thấy một mái hiên tiếp theo, tôi dừng lại một quán chè, quán cho thuê truyện, một đứa bạn cùng lớp, có khi ăn mì tôm rồi nằm khoèo với nhau tán gẫu đến tạnh mưa mới về. Mưa, tán gẫu, vèo cái hết thời con gái.

Nấn ná một chút, nhìn nước đã ngập lên mép hè, đã ra khỏi nhà mấy tiếng đồng hồ, con bé Nga đang nhăn nhó kêu đói. Những đứa con của một người đàn bà đơn thân không có thói quen nhũng nhiễu đòi quà vặt thay cơm. Giờ này, nếu có Thắng, anh sẽ cõng trên lưng một đứa và chạy băng lên những bậc thang kia.

Ngày ấy, có một lần mưa như thế nhưng sét đánh khét lẹt trên cột điện, tia lửa bung như pháo hoa làm đôi chân láu lỉnh của tôi run bần bật trước khi mềm nhũn ra. Không thể chạy ngược lại, ngoảnh lại, quán truyện tranh đã đóng cửa. Đúng lúc tôi thấy tim mình như đang nhảy ra khỏi lồng ngực không còn giữ nhịp cho những mạch máu thì trước mặt tôi là một người con trai thư sinh, tay cầm một chiếc ô hoa xinh xắn mà những người phụ nữ hay che. Ném nốt về phía anh cái nhìn đầy kiêu hãnh và cảnh giác, anh nói gì tai tôi ù đi trong tiếng sấm, nhưng tôi vẫn lắc đầu. Cái ô bỗng hướng về phía tôi, che trên mái tóc kiêu hãnh không chịu ướt mưa cũng không cần sự giúp đỡ đầy rắc rối.

Không cho đưa về, không nhận lời mượn cái ô nhưng tôi làm thinh nhận một lời giao ước. Hai tay tôi bịt tai để không phải nghe tiếng sấm sét, tôi cắm đầu chạy trong khi Thắng cũng gập chiếc ô xuống lặng lẽ chạy theo tôi. Sau này, cảm giác làm tình, làm tội một người mới làm tôi dằn vặt. Còn lúc đó, sự lẩn thẩn ấy làm tôi chỉ có một cảm giác rất bâng quơ. Tôi dừng lại trên cái dốc đê ướt nhoét, hơi nghiêng đầu nhìn lại phía sau, nhìn bóng Thắng ướt sũng trong mưa như muốn nói: "Thế, thôi anh”.

Sau này, không có cơn mưa nào đến mỗi khi chúng tôi gặp nhau. Chỉ có những ngày rét cắt da, cắt thịt, tôi cuống quýt tìm bàn tay Thắng vì cái hơi ấm sau lớp chai sần. Những khi ấy, anh chỉ khẽ gọi tên tôi, gọi như để nhắc anh đang nghĩ đến tôi: "Lê”

Tôi ít khi hỏi về công việc của anh, chỉ biết cuối chiều, anh hay từ văn phòng công ty bảo hiểm bước xuống. Đó là một ngôi nhà hai tầng cũ kỹ, trước kia là thư viện của nhà máy, sau này là cửa hiệu sách nhân dân. Những năm đói kém, mẹ sai tôi vác rá xuống nhà dì dưới phố vay gạo, lúc về vẫn có cuốn sách úp trên rá.

- Giờ thì, người ta bắt đầu lo những rủi ro nên nghề bảo hiểm sống được - Thắng nói khi thấy tôi nhắc đến cái dòng chữ "Thư viện” đắp nổi vẫn hiện lên mờ mờ trên tường ngôi nhà.

- Tại sao người ta cứ phải bóp mồm, bóp miệng để đưa tiền cho các anh rồi sống với một niềm tin vào sự bù đắp khi những rủi ro?

- Vậy tại sao em vẫn thích đọc sách và làm thơ? - Thắng tháo cặp kính, lau vào chiếc áo phông màu vàng nheo đôi mắt dài dại hỏi tôi.

- Em thích sự chia sẻ, quan tâm, một chút gì bay bổng, lãng mạn nhưng em chỉ tin vào những gì đảm bảo cuộc sống cho mình.

Thắng đeo lại cặp kính, anh nhìn xa xăm, nhưng tôi biết đôi mắt ấy chỉ dừng lại trên cái gọng đã sờn tróc. Con người thường hay ám ảnh bởi những vết ố, vết sẹo, vết xước gần với mình nhất.

Sau này, tôi không có ý lánh mặt anh nhưng sau khi thi đỗ vào một trường đại học, tôi ít về. Vẫn nhớ những sáng mùa hè mát rượi bóng cây dưới phố, xanh um cỏ trên đê bên dòng Đà Giang. Vẫn nhớ cái quán chè rẻ và ngon của cô Thúy, món bánh gối của bác Hải. Có lần xuống xe, tôi kiêu hãnh khua đôi guốc cao tôn dáng thanh thanh của mình bước trên phố. Thắng bước từ công ty ra nheo mắt chào, tôi cười đáp lại bước qua anh. Có cái gì đó như gió đã ngừng thổi, tim ngừng đập hay trái đất ngừng quay ở điểm giao cắt ấy? Tôi tiếc vì suốt cái thời yêu thơ và đọc sách chưa bao giờ cầm bút viết một dòng vu vơ nào về những bâng khuâng ấy…

- Mưa, bao giờ hết hả mẹ?

Câu nói của thằng Lợi làm tôi giật mình như một người vừa nằm mộng. Tôi lục điện thoại trong túi sách để xem giờ. Có mấy cuộc gọi nhỡ, nhìn ba số cuối, tôi biết đó là ai. Thêm mấy cái tin nhắn chưa đọc: "Đi đâu nhớ mang ô không bọn trẻ lại ốm. ốm thì sốt. Sốt thì bỏ ăn…”. Vẫn căn bệnh lải nhải, nói dai của Nam, tôi chẳng buồn xóa, đợi hộp thư đầy rồi Delete tất cả.

Giờ tôi phải về. Mấy mẹ con tôi chỉ còn nước đi tắt lên đê. Có những con đường ta không được chọn nhưng mỗi lần bước chân lên bằng những tâm thế khác nhau. Những bàn tay bé nhỏ bắt chước tôi bịt tai và cắm cúi chạy. Chúng chạy vì bấy lâu nay, trong vòng tay của bà mẹ như đôi cánh mẹ gà, chúng chưa hề được gấp gáp, lo âu như thế bao giờ. Đôi cánh ấy luôn giang rộng, tưởng chừng rất rộng mà thực ra chưa khi nào đủ một chỗ khô ráo cho chúng. Những chú gà con không hề ngoái lại nhìn về phía sau nên chúng không hề thấy. Phía sau tôi, Thắng vừa bước từ căn nhà hai tầng cũ kỹ ấy xuống, vẫn chiếc ô hoa màu hồng. Tôi còn nhớ, có lần anh kể chiếc ô là tất cả những gì còn sót lại trên đường trong một lần mưa, thành phố mất điện, người yêu cũ của anh đã cố tìm về nhà và không may rơi xuống hố ga mà người ta quên đậy nắp… Thắng đã đem chiếc ô ấy theo mình đến thị xã miền núi này, giờ nhìn anh vẫn vậy tuy có phần gầy hơn, cặp kính nhựa làm tôi không thể nhận ra anh đã đeo nó bao lâu lúc tôi đi ngang qua. Gió vẫn thổi thông thốc, tim vẫn đập và trái đất chắc vẫn đương quay khi tôi bước qua anh vì tôi đã là người phụ nữ hai con. Mưa thì cứ mưa từ thời con gái.

Truyện ngắn của Bùi Việt Phương

Các tin khác


Ký ức chạm mùa đông

(HBĐT) - Những tháng ngày mùa thu rồi cũng trôi qua, tựa như một cơn gió thoảng. Mùa đông cũng vừa chạm như một nỗi nhớ da diết, bên thềm phố mây đã phủ trắng khắp trời.

"Người ấy" trên mạng..., may quá !

(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Ngày không có nắng vàng

(HBĐT)-Ngày Hoài Thương, cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học gặp anh Minh Sẻn đúng vào hôm nhóm tác giả trẻ gặp nhau ở quán "Dặm đường xa”. Anh ấy là khách mời riêng của nhóm trưởng. Nghe như giới thiệu thì đây là một con người đa năng ở miền sơn cước này. Đám viết lách mới ra trường mà nghe danh cũng xanh cả mắt. Nghe đâu là thành viên của gần chục hội nghề nghiệp, có đủ các loại thẻ.

Bây giờ đã cuối mùa thu

(HBĐT) - Người phương Đông thường ngại cắt nghĩa về thời gian. Không hẳn vì kiêng hèm sự mai một mà bởi thẳm sâu trong tâm thức, không ai muốn khuấy động dòng chảy miên man đó: Thu đến cây nào chẳng lạ lùng/Một mình lạt thuở ba đông/Lâm tuyền ai rặng già làm khách/Tài đống lương cao ắt cả dùng. (Tùng - Nguyễn Trãi)