(HBĐT) - Giữa trưa nắng nóng, đang ngủ thì nghe âm thanh tin nhắn… teng, teng… Gì đấy, sao lại có tin nhắn vào lúc này vậy? Tin nhắn của anh bạn cùng học phổ thông. Nghe có vẻ mùi mẫn đây: Đã nhận được đĩa CD ca nhạc của cậu H.H. chưa? Cả thị trấn nhà mình đang rôm rả nghe đây này. Trên "Iu -Tu-bì” và " Phây búc” cũng có đấy… xem đi…

À, H.H., người bạn học cũ, sau khi ra trường đi làm công nhân một nhà máy nào đó ở một tỉnh miền Nam. Do có chút máu mê về văn nghệ, nhiếp ảnh… được giao làm công tác thi đua; phụ trách mảng văn nghệ quần chúng - thể thao. Nghe đâu cũng khá nổi thời "Nhóm ca khúc chính trị”… Từ đó, bặt tin. Nay lại có tin… Lâu rồi, bận bịu công việc tối ngày chả lúc nào thể hiện sự tao nhã mà thư giãn lướt "phây”, lướt công cụ "Iu -Tu-Bi”… Nóng sốt à, thì lên.

Lướt qua các bài của "ca sĩ” Lệ Rơi - anh chàng bán ổi đang lả lướt với bài hát tiếng Anh "Mãi mãi và chỉ một mà thôi”, "Em của ngày hôm qua”… rồi cũng đến chỗ hát của H.H. Giật mình, ôi trời, anh bạn H.H. nhà mình dạo này văn nghệ sĩ quá nhỉ. Tự đệm pia -nô, ghi ta hát tưng bừng rồi còn kéo cả vi -ôõ-lông nữa. áo cổ cồn, thắt ca -vát, phom người béo tốt; xa xa là những lẵng hoa khô rực rỡ. Sân khấu tự tạo nhưng rõ ràng có chủ ý. Ngón tay đầy những nhẫn hạt xoàn đang dạo đàn. Nhìn từng khuôn hình, có vẻ người quay, người diễn muốn đặc tả từng động tác, hành động, khẩu hình. Toát lên vẻ tự tin, mãn nguyện.

Nghe có vẻ bài bản quá (có phụ đề, tên người quay video, người dựng hình…). Đúng là mình kém duyên nên giờ mới được thưởng thức giọng ca của bạn trên mạng xã hội. Nhưng quả thật vẫn quá bất ngờ.

Một năng khiếu nay mới phô diễn cho quảng đại quần chúng được nghe. Nhưng mà nghe cho kỹ đã. Bài đầu "Nơi gặp gỡ tình yêu” của nhạc sĩ lừng danh nọ… "Lơi anh gặp em, có lắng vàng rực rỡ… Lơi anh gặp em, lước sông trôi thảnh thơi…”.

Gì thế này, trời ạ, anh vẫn không bỏ được tật nói ngọng cố hữu của mình. Người ta viết lời chuẩn thế này, "Nơi anh gặp em có nắng vàng rực rỡ… Nơi anh gặp em nước sông trôi thảnh thơi” mà lại chuyển thành thế.

Quá đáng quá. Nhưng như thế cũng không có gì đáng nói. Điều đáng nói hơn chính là giọng hát. Giọng nam trung, đài từ gằn, hụt nhưng anh cố lên cao quá nên bị khê gắt, nhiều chỗ hơi phô. Nhưng biểu cảm của anh cũng tạm, đôi chỗ "phiêu” lúc anh nhìn xa xăm, tâm trạng, lúc anh nhắm tịt mắt lại, nhìn rõ chất nghệ sĩ ghê.

Kể ra chỉ như thế cũng chẳng chết ai vì mấy bài hát đấy đều trong sáng và trữ tình cả. Anh cũng biết chọn bài. Toàn bài nổi tiếng từ nhạc đỏ đến mấy bài hơi hướng Bê -lê-rô.

Nhưng đến đoạn anh "choảng” mấy bài hát tiếng Anh thì… đúng là hoảng và phục cho sự dũng cảm của anh.

Hồi xưa, anh cũng đã từng khiến cả lớp phổ thông cười lăn lộn khi hát tiếng Nga (buổi chia tay ra trường) … nhưng lúc đự, chưa có mạng xã hội nên chỉ là việc nội bộ của lớp. Nay thì mạng xã hội phát triển nên việc hát tiếng Anh là đúng rồi… Nhưng cách phát âm "n” và "l” lại một lần nữa được "phô diễn” trong những bài hát nổi tiếng. Anh hát toàn mấy bài gắn với những danh ca lừng lẫy của ý, Anh, Mỹ những năm 70, 80… theo trường phái cổ điển ô -pê-ra… Đến nước này thì… ôi, trào lưu tự sướng một cách thái quá…

ông bạn ở quê thấy chả nhắn lại gì cứ thúc giục: "Nghe chưa? H.H. bảo sẽ thâu ra gửi cho cả lớp mỗi người 1 đĩa CD đấy. Gọi là tinh tuyển. Cậu cho địa chỉ đi để nó gửi”. Vâng đã nghe đẫy trên mạng rồi. Thưởng thức "no” rồi.

Yêu nghệ thuật là quyền của mỗi người và ai cũng đều có quyền thể hiện trong không gian, điều kiện của mình. Nhưng "tương” thẳng lên mạng xã hội thì chỉ có bạn H.H. thôi. Một tràng như thế, không biết có nhắn hết ý tứ cho ông bạn kia không.

Nói đừng gửi thì mang tiếng "phụ” với tình yêu lớn đối với nghệ thuật mà gửi thì biết nghe kiểu gì???

                                                                                   Bùi Huy

 


Các tin khác


Ký ức xanh

(HBĐT) - Cỗ xe ngựa cũ kỹ màu thời gian chợt đưa anh đi về cuối con đường, nơi có thể ngắm ngã ba sông. Nắng cuối ngày đã nhạt dần trên các triền đê. Nhưng phía xa kia, dưới tán phượng hồng rực, đám học sinh đang chí chóe vừa trêu nhau, vừa chụp ảnh lưu niệm. Màu áo trắng học trò… tinh khôi, sáng trong. Anh bỗng thở dài khi nhìn sang bên kia sông… Nhà người ấy còn ở đó hay đã chuyển nơi nào?

Dốc Cun

(HBĐT) - Miền núi nước ta có nhiều đèo, dốc. Nếu đèo là đường đi qua ngọn núi thì dốc là đường đi lên, xuống giữa hai đầu cao, thấp của một ngọn núi. Dốc Cun có những nét đặc trưng khá nổi tiếng của xứ Mường nói riêng, vùng Tây Bắc Tổ quốc ta nói chung.

Đi dọc đất Mường

(HBĐT) - Đứng giữa đất Mường, ta cảm nhận rõ những điều thiêng liêng và huyền diệu bởi đâu đây vẫn còn những dấu tích được nhắc đến trong những áng mo. Tiếng chiêng ngân vang kể cho ta nghe những điều bí ẩn trên mảnh đất này. Nhưng, xứ sở này cũng vô cùng bình dị và mộc mạc như bông lúa chín vàng dưới chân núi Cột Cờ, ruộng vườn biếc xanh bên dòng sông Bôi, những mái nhà sàn yên ả trên đất Mường Vang... Thật khó để lý giải về cội nguồn văn hóa của một dân tộc.

Người cô họ

(HBĐT) - Bố tôi là con một và ông trẻ chỉ có 1 con là cô Leng nên cô cũng được coi như thành viên của gia đình tôi. Từ nhỏ, cô đã ăn ở nhà tôi nhiều hơn nhà cô ở cuối vườn. Nhiều người lầm tưởng bố tôi và cô là anh em ruột. ông nội thấy thế chỉ cười cười.

Làm từ thiện

(HBĐT)- Được nhóm cử là trưởng nhóm các thành viên đi làm từ thiện ở xã P, ông XX phấn khởi lắm. Lần này, chắc chắn được phát biểu, được lên ti-vi, báo đài. Vì thế, ông mất 5 đêm để soạn sẵn bài phát biểu khoảng 3 trang khá lâm li, thống thiết. Cuối bài còn có một chùm lục bát khoảng 10 câu nói về quá trình quyên góp, ủng hộ của tổ của các gia đình. Ông cũng quan tâm đến phần "khánh tiết”: Nào chuẩn bị quần áo của nhóm, có lô-gô, sắc màu rực rỡ; tóc tai, giày dép cũng được tề chỉnh. Rồi mất 2 ngày để tính toán mua bán các mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết cho bà con, nay cả nhóm đã hòm hòm công việc. Cứ thế là lên đường thôi…Nhưng ông thấy vẫn chưa ổn. À, suýt nữa quên mất, còn công tác tuyên truyền nữa nhỉ…Đã mời báo đài chưa?