(HBĐT)- Được nhóm cử là trưởng nhóm các thành viên đi làm từ thiện ở xã P, ông XX phấn khởi lắm. Lần này, chắc chắn được phát biểu, được lên ti-vi, báo đài. Vì thế, ông mất 5 đêm để soạn sẵn bài phát biểu khoảng 3 trang khá lâm li, thống thiết. Cuối bài còn có một chùm lục bát khoảng 10 câu nói về quá trình quyên góp, ủng hộ của tổ của các gia đình. Ông cũng quan tâm đến phần "khánh tiết”: Nào chuẩn bị quần áo của nhóm, có lô-gô, sắc màu rực rỡ; tóc tai, giày dép cũng được tề chỉnh. Rồi mất 2 ngày để tính toán mua bán các mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết cho bà con, nay cả nhóm đã hòm hòm công việc. Cứ thế là lên đường thôi…Nhưng ông thấy vẫn chưa ổn. À, suýt nữa quên mất, còn công tác tuyên truyền nữa nhỉ…Đã mời báo đài chưa?

-Theo tôi, không thể "áo gấm đi đêm”. Mình phải có kế hoạch tuyên truyền…-Ông XX lên tiếng-Không biết việc đi mời các cơ quan báo chí, bà phó đoàn đã có kết quả chưa nhỉ?

-Mình vẫn làm từ thiện mãi rồi. Cần cái tâm là chính ông à. Mình cứ làm thôi-Bà phó nhóm rụt rè- Việc ông giao, tôi đi tìm hiểu rồi, họ bây giờ đang vật lộn ở vùng lũ, không có thời gian để "phục vụ” riêng đoàn ta đâu…

Một vài ý kiến khác cất lên nhưng không tỏ rõ thái độ nên ông XX tiếp tục có ý kiến:

 -Các ông bà…đúng là tầm nhìn ngắn. Minh làm cả một việc quan trọng thế này mà bàn dân thiên hạ không biết là không thể…Theo tôi, cần cả báo đài tỉnh cũng nên vào cuộc cùng chúng ta…Năm nào chúng ta cũng tự nguyện quyên góp, vận động…Được "lăng xê” một chút có sao…

Lại một loạt ý kiến được nêu lên, nào "Bà con vùng lũ cần nhất là tấm lòng, họ đang đợi chúng ta, lên đường thôi”; " cả tỉnh, cả huyện làm từ thiện chứ riêng gì chúng ta, một phần nhỏ bé thôi”; "mình cứ làm tốt đi, ắt các cơ quan truyền thông sẽ tìm đến mình, hữu xạ tự nhiên hương”. Rồi một giọng chắc nịch cất lên từ cuối hội trường:

 -Người dân vùng thiên tai đang bấn loạn vì tìm người thân, lo dựng nhà dựng cửa mà ta cứ lăn tăn chuyện cần đưa tin, viết bài về chúng ta làm gì. Đáng lẽ hôm qua đã phải lên đường rồi, vậy mà nay vẫn ở đây bàn thảo…Chiều nay phải đi. Tôi nói thế để mọi người cùng suy nghĩ...

Ý kiến này được mọi người ủng hộ bằng một tràng pháo tay. Riêng ông XX thấy như hụt hơi. Bao nhiêu tâm huyết thế là công toi, trôi hết ra sông, ra biển à. Biết ông đang nóng, bà phó đoàn "hạ hỏa” bằng cách:

-Ông ơi, thời buổi công nghệ thông tin, nếu ông XX "máu” tuyên truyền, sao không tận dụng điện thoại tự chụp, tự làm tin trên "Phây-Búc” ấy. Ông XX thấy thế nào? Đoàn ta có mấy điện thoại "xịn" lắm. Chụp nét đanh...

Thế nào nữa, "vắt khế thay chanh” vậy. Có còn hơn không. Ông thở hắt nhẹ mà mặt buồn rười rượi. May còn có "Phây-búc” không thì công toi…

 

                                           Bùi Huy

Các tin khác


Niềm vui giản dị

(HBĐT) - Nội vào nhà kẻo lạnh! Cháu đi học, chiều cháu về!- Ừ! Cháu đi đi! Đi đường cẩn thận!- Dạ. Cháu biết rồi nội ạ!

Chuyện cũ ngày thường

Truyện ngắn của Bùi Huy

Khúc hát biên cương

(HBĐT)- Gần đến ngày Biên phòng Việt Nam(3/3), nhận được tin nhắn của một người chiến sĩ biên phòng từng gặp ở Thanh Thủy-Vị Xuyên vài năm trước: "Bộ đội biên phòng chúng em đang đi tuần tra, kiểm soát dịch ở vùng biên giới Xín Mần(Hà Giang) anh à”. Nhịp sống của người chiến sĩ và nhân dân vùng biên viễn xa xôi luôn trong dòng chảy chung của đất nước. Bỗng những vùng đất, con người nơi đây lại sáng lên cùng câu hát "Chiều biên giới”(thơ Lò Ngân Sủn, Nhạc: Trần Chung): Chiều biên giới em ơi/Có nơi nào cao hơn/Như đầu sông đầu suối/Như đầu mây đầu gió/ Như trời quê biên cương.

Những “chiến sĩ” áo trắng…

(HBĐT)-Những ngày cuối tháng 2, khi đất trời vẫn còn vương đậm hương mùa xuân….thì cả xã hội lại hướng về nghề y, về những người thầy thuốc - những người coi sự nghiệp trị bệnh cứu người là trách nhiệm, là lẽ sống của mình. Tháng 2 năm nay, đối phó với dịch bệnh, các y, bác sĩ luôn là những người âm thầm chịu nhiều áp lực, vất vả, thậm chí là nguy hiểm nhất. Dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do chủng mới của vi rút corona (Covid-19) đang diễn ra, càng cho thấy những phẩm chất đáng quý của đội ngũ nhân viên ngành Y.  Họ thực sự là những "chiến sĩ” áo trắng quả cảm, qua đó làm đẹp thêm hình ảnh người chiến sĩ áo trắng trong tâm trí mỗi người dân.

Vì em thương anh

Truyện ngắn của Thu Đình

(HBĐT) - Sen… Sen! Hình như anh kia mới vào làm bảo vệ ở xí nghiệp may mình thì phải? Mà tao để ý, sao thấy anh ấy lúc nào cũng đeo khẩu trang?           

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục