(HBĐT)- Được nhóm cử là trưởng nhóm các thành viên đi làm từ thiện ở xã P, ông XX phấn khởi lắm. Lần này, chắc chắn được phát biểu, được lên ti-vi, báo đài. Vì thế, ông mất 5 đêm để soạn sẵn bài phát biểu khoảng 3 trang khá lâm li, thống thiết. Cuối bài còn có một chùm lục bát khoảng 10 câu nói về quá trình quyên góp, ủng hộ của tổ của các gia đình. Ông cũng quan tâm đến phần "khánh tiết”: Nào chuẩn bị quần áo của nhóm, có lô-gô, sắc màu rực rỡ; tóc tai, giày dép cũng được tề chỉnh. Rồi mất 2 ngày để tính toán mua bán các mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết cho bà con, nay cả nhóm đã hòm hòm công việc. Cứ thế là lên đường thôi…Nhưng ông thấy vẫn chưa ổn. À, suýt nữa quên mất, còn công tác tuyên truyền nữa nhỉ…Đã mời báo đài chưa?

-Theo tôi, không thể "áo gấm đi đêm”. Mình phải có kế hoạch tuyên truyền…-Ông XX lên tiếng-Không biết việc đi mời các cơ quan báo chí, bà phó đoàn đã có kết quả chưa nhỉ?

-Mình vẫn làm từ thiện mãi rồi. Cần cái tâm là chính ông à. Mình cứ làm thôi-Bà phó nhóm rụt rè- Việc ông giao, tôi đi tìm hiểu rồi, họ bây giờ đang vật lộn ở vùng lũ, không có thời gian để "phục vụ” riêng đoàn ta đâu…

Một vài ý kiến khác cất lên nhưng không tỏ rõ thái độ nên ông XX tiếp tục có ý kiến:

 -Các ông bà…đúng là tầm nhìn ngắn. Minh làm cả một việc quan trọng thế này mà bàn dân thiên hạ không biết là không thể…Theo tôi, cần cả báo đài tỉnh cũng nên vào cuộc cùng chúng ta…Năm nào chúng ta cũng tự nguyện quyên góp, vận động…Được "lăng xê” một chút có sao…

Lại một loạt ý kiến được nêu lên, nào "Bà con vùng lũ cần nhất là tấm lòng, họ đang đợi chúng ta, lên đường thôi”; " cả tỉnh, cả huyện làm từ thiện chứ riêng gì chúng ta, một phần nhỏ bé thôi”; "mình cứ làm tốt đi, ắt các cơ quan truyền thông sẽ tìm đến mình, hữu xạ tự nhiên hương”. Rồi một giọng chắc nịch cất lên từ cuối hội trường:

 -Người dân vùng thiên tai đang bấn loạn vì tìm người thân, lo dựng nhà dựng cửa mà ta cứ lăn tăn chuyện cần đưa tin, viết bài về chúng ta làm gì. Đáng lẽ hôm qua đã phải lên đường rồi, vậy mà nay vẫn ở đây bàn thảo…Chiều nay phải đi. Tôi nói thế để mọi người cùng suy nghĩ...

Ý kiến này được mọi người ủng hộ bằng một tràng pháo tay. Riêng ông XX thấy như hụt hơi. Bao nhiêu tâm huyết thế là công toi, trôi hết ra sông, ra biển à. Biết ông đang nóng, bà phó đoàn "hạ hỏa” bằng cách:

-Ông ơi, thời buổi công nghệ thông tin, nếu ông XX "máu” tuyên truyền, sao không tận dụng điện thoại tự chụp, tự làm tin trên "Phây-Búc” ấy. Ông XX thấy thế nào? Đoàn ta có mấy điện thoại "xịn" lắm. Chụp nét đanh...

Thế nào nữa, "vắt khế thay chanh” vậy. Có còn hơn không. Ông thở hắt nhẹ mà mặt buồn rười rượi. May còn có "Phây-búc” không thì công toi…

 

                                           Bùi Huy

Các tin khác


Sông trong Mường

(HBĐT) - Bao đời nay, với "Tam Sơn, Tứ hải, Nhất phần điền” đã tạo nên hình hài đất nước ta. Nói về đất nước, dân ta cũng chỉ dùng hai thành tố non sông là đủ. Như vậy sông đóng vai trò chính tạo nên hình hài một vùng quê, một xứ sở, một quốc gia. Từ điển tiếng Việt ghi: "Sông là dòng nước lớn bắt nguồn từ núi chảy ra biển hoặc vào dòng sông khác”. Cũng như nhiều vùng quê trên đất nước, Hòa Bình có những dòng sông tạo nên "rường cột cho mình "với những đặc trưng riêng. Ngoài các sông lớn chủ yếu ở bốn Mường còn có một số sông nhỏ khác.

“Bác sỹ giặt là”

(HBĐT) - Bước vào năm cuối THPT nhưng "cậu ấm” của vợ chồng Thạch Sanh không chịu chú tâm vào học hành, ôn luyện mà suốt ngày chúi đầu vào facebook, zalo, game, thậm chí còn "ngập sâu” vào cá độ trên mạng khiến cả nhà không chỉ hao tiền, tốn của mà còn phải trăn trở, lo lắng cho tương lai, sự nghiệp của "quý tử”. Thạch phu nhân rầu rĩ, phàn nàn: "Học hành thế này chắc lại trở về nghề truyền thống của bố mày thôi, may mà búa, rìu, cung, nỏ vẫn cất ở trong kho đấy”.

Tháng tám đong đầy nỗi nhớ

(HBĐT) - Tôi bắt đầu nhớ mùa thu của mình bằng những tháng tám trong veo, khi mà nắng mùa hạ đã lùi thật xa, cái oi nồng đã dịu bớt, bầu trời trong xanh lộ cả một vầng cao bát ngát. Tháng tám đi giữa đất trời thôi cũng thấy lòng mình nhẹ dịu, bồng bềnh như những đám mây xôm xốp đang lững lờ trôi.