Mấy bữa nay, nhà chị MN. ở phố nọ có chuyện gì mà tối hôm kia nghe thấy bát đũa loảng xoảng một hồi. Rồi có tiếng khóc, trách móc này nọ.

Tiếng chị thì to, lanh lảnh vang lên: "Tôi là không để yên đâu”, "Đừng léng phéng”. Tiếng anh thì thầm: "Nói cái gì đấy, đừng gắp lửa bỏ tay người. Tôi là người đứng đắn, đàng hoàng”…

Bà bán nước chè đầu phố phán đoán với bà bán bún chả: Chắc chị nhà thấy anh nhà dạo này cứ đi mút mùa nên nổi nóng…

Người thì bóng bẩy, phong độ thế kia, làm sao mà "ở không” được. Quả không sai, sáng nay, trước khi đi làm, chị MN. ra làm chén nước chè nóng và phân bua: "Cũng là chuyện chẳng đừng bà ạ. Cháu là cố nhịn lắm nhưng "chứng nào vẫn tật ấy”.

Bà bán chè thư thả: Trước đây, tôi thấy chú nhà "đoan trang”, đứng đắn chứ có gì mà cô cứ làm quá lên”.

Chị MN. dường như không thể nhịn thêm, dài giọng: "Thế bà không nhìn thấy dạo này lão ấy ăn diện, trau chuốt quá mức thế kia mà…

Diện lắm, mỗi khi đi đâu là "gương trước, gương sau”. Bà bán chè đai thêm: "Thì cô cũng phải để chú ấy tạo dáng với chứ. Mới chỉ nhìn thấy ăn diện mà đã "đai” là không nên. Thế cô đã bắt gặp chú ấy "chát chít”, hay ỡm ờ với ai chưa?

"Chưa ạ. Về chỉ thấy ôm máy tính, tính toán số liệu này nọ thôi… Có hôm "lão” ngủ quên, cháu kiểm tra cả máy tính lẫn điện thoại nhưng… trong sáng lắm. ở chỗ làm, cháu "cài” cả cô em họ lẫn chú lái xe nắm bắt tình hình mà không thấy dấu hiệu gì”. Chị MN. phân bua:

Thì đấy… Bình tĩnh tìm hiểu đã. Như thế thì tại cái gì mà cứ ồn cả lên thế…

ôi giời, mình làm ăn mấy năm ở ngõ này mà không nhận ra. Bà giật mình đánh thót một cái. Ngày trước, anh chồng chị MN. còn "thường thường bậc trung” thì cũng "chân chỉ hạt bột” như ai, ăn nói, ăn mặc từ tốn lắm. Nhưng từ khi được cái "Gờ-rúp” A. nọ bổ nhiệm vào vị trí khá quan trọng, anh thay đổi một trời, một vực. Tóc được tỉa tót, đánh luống và chải dầu bóng loáng, con ruồi bay qua không cẩn thận là gẫy cánh.

Quán cắt tóc và quán gội đầu cũng được đưa vào danh mục "chung thân” vì đã lựa chọn nát nước. Nước hoa thì thôi rồi, toàn các hãng của Pháp, ý thôi.

Riêng trang phục thì đáng phải nể. Mùa đông, đi cơ sở làm việc (nếu có ngủ lại), anh chuẩn bị mỗi ngày một bộ. Mùa hè, các loại áo sáng màu (đôi chút màu mè) được anh hết sức chú ý. Chuyện ăn mặc là lẽ hết sức tự nhiên, quyền người ta chứ. Miễn là đừng quá lố là được.

Nhưng chuyện thời trang đi cơ sở của anh vẫn khiến mấy người cùng ngõ và cùng tập đoàn lăn tăn. Mà cũng lạ nhỉ, nơi anh làm việc có phải môi trường văn công, văn nghệ sĩ gì đâu mà suốt ngày quần là áo lượt, nước hoa tung trời.

Mà đây toàn liên quan đến người lao động, bà con. Nếu đi gặp đối tác ký kết làm ăn thì không nói làm gì... Đằng này... Có lần xuống gặp người lao động ở phân xưởng nọ, trong khi mọi người quần áo còn bụi bặm lấm lem dẫu mỡ, đất đai, mồ hôi rơi lã chã thì người đối diện với họ: Com-pờ-lê là thẳng tắp, áo sơ mi hàng hiệu trắng tinh, giày đen bóng lộn. Riêng "quả tóc” thì… bóng lộn, nền nếp.

Những người xung quanh anh cũng được "hưởng lây” mùi nước hoa ngoại thơm dịu dành cho đàn ông thành đạt. Duy có điều anh không để ý, mấy cô gái ở phân xưởng nọ cứ bụm miệng, huých nhau khúc khích cười. Khi anh lên xe chở về trụ sở, họ còn nhấm nháy nhau: không biết lúc đi ngủ hoặc ăn cơm cùng vợ con, anh có đóng "phom” này không nhỉ?


Bùi Huy


Các tin khác


Ký ức chạm mùa đông

(HBĐT) - Những tháng ngày mùa thu rồi cũng trôi qua, tựa như một cơn gió thoảng. Mùa đông cũng vừa chạm như một nỗi nhớ da diết, bên thềm phố mây đã phủ trắng khắp trời.

"Người ấy" trên mạng..., may quá !

(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Ngày không có nắng vàng

(HBĐT)-Ngày Hoài Thương, cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học gặp anh Minh Sẻn đúng vào hôm nhóm tác giả trẻ gặp nhau ở quán "Dặm đường xa”. Anh ấy là khách mời riêng của nhóm trưởng. Nghe như giới thiệu thì đây là một con người đa năng ở miền sơn cước này. Đám viết lách mới ra trường mà nghe danh cũng xanh cả mắt. Nghe đâu là thành viên của gần chục hội nghề nghiệp, có đủ các loại thẻ.

Bây giờ đã cuối mùa thu

(HBĐT) - Người phương Đông thường ngại cắt nghĩa về thời gian. Không hẳn vì kiêng hèm sự mai một mà bởi thẳm sâu trong tâm thức, không ai muốn khuấy động dòng chảy miên man đó: Thu đến cây nào chẳng lạ lùng/Một mình lạt thuở ba đông/Lâm tuyền ai rặng già làm khách/Tài đống lương cao ắt cả dùng. (Tùng - Nguyễn Trãi)