(HBĐT) - Vậy là tháng Năm đã về và hè đã rộn ràng. Vạn vật thi nhau báo hiệu hè về. Từ tiết trời oi nồng của mùa hạ đến những cơn mưa rào chợt đến rồi chợt đi; từ những cây phượng trổ bông đỏ rực đến những hàng bằng lăng tím ngát bông gọi hè… Thời gian và vạn vật vẫn vậy, đến rồi đi như đã hẹn. Đó là một cuộc giao ước bất thành văn của đất trời. Nhưng có một điều rất khác ở tháng Năm này, đó là cảm xúc của mỗi chúng ta.           

Tháng Năm! Cuộc sống dường như trở lại nhịp điệu như đã từng sau mấy tháng dài chúng ta cùng nhau cố gắng sống thật chậm, thật cẩn trọng để "đánh đuổi giặc cô-rô-na”. Niềm hân hoan dâng tràn trong đáy mắt của mọi người.

 Tôi đón tháng Năm bằng niềm vui lâng lâng, sung sướng khi lại được trở lại trường, được đứng trên bục giảng tiếp tục công việc của mình. Và vui hơn cả là được ngắm nhìn những nét cười thơ ngây, vui ngất của các trò nhỏ khi các em được gặp lại nhau suốt mấy tháng dài nghỉ dịch. Cô, trò lại cùng nhau say sưa với những bài học mới và ngoài kia, ve đang rền rĩ cất tiếng ca bài ca hè về.

 Tháng Năm này lạ lắm! Không phải là niềm xao xuyến bâng khuâng trong đáy mắt của các cô cậu học trò khi hè về như bao năm học trước. Đó là niềm hân hoan ngày hội ngộ bởi năm học lại được tiếp nối sau bao tháng ngày chờ đợi. Những tiếng ve râm ran, những cánh phượng rực hồng có gợi xốn xang, hồi hộp trong sâu thẳm tâm hồn nhưng rồi lại qua ngay, bởi hè năm nay khác lắm. Mọi cung bậc cảm xúc dường như xáo trộn, nhảy nhót trong lòng. Tháng Năm đấy nhưng không phải là thời điểm chuẩn bị kết thúc năm học như thường lệ mà là lúc tiếp tục của một cuộc hành trình còn dang dở. Những cánh phượng rơi vẫn được các cô cậu học trò khéo léo ghép lại thành hình cánh bướm xinh xắn, trao tay nhau ép vào trang vở. Nhưng không phải để tặng nhau trước những ngày sắp sửa tạm chia xa mà là để đánh dấu niềm vui ngày được đến lớp.

Tháng Năm này đặc biệt lắm! Cả đất nước như vỡ òa niềm vui khi dần được trở lại nhịp sống thường ngày. Tôi chợt nhận ra, cuộc sống trước đây không hề tẻ nhạt với những lo toan, bận rộn như nhiều người từng than thở mà nó rất đỗi bình yên. Phải rồi! Sau bao ngày tháng người dân cả nước chung tay cùng các chiến sĩ tuyến đầu ra sức "dẹp giặc dịch”, chúng ta càng thêm yêu quý hơn cuộc sống này, yêu thêm quê hương đất nước mình, yêu từng ngọn cỏ, nhành hoa và yêu hơn cả là tình đồng bào của những người con đất Việt. Trải qua bao gian khó những tình cảm đẹp đẽ đó mới phát huy mạnh mẽ. Tôi có niềm tin chắc chắn rằng cuộc sống này, tình yêu thương và lòng thiện vẫn tràn đầy chứ đâu phải vô cảm như có người từng nói.

 Tháng Năm về, mẹ tin, nhóm thể dục dưỡng sinh của mẹ sẽ sớm được hội ngộ trở lại và mỗi chiều, mẹ vui cùng các bạn bè cùng trang tuổi sẽ tiếp tục những bài tập hít thở nhẹ nhàng, đều đặn trong công viên rộng rãi, thoáng mát bên bờ biển vi vu gió hát. Mẹ vơi dần những tiếng thở dài lo lắng khi mỗi ngày lại nghe nhiều tin tốt hơn về tình hình dịch bệnh.

 Tháng Năm này, tròn 130 năm ngày sinh của Bác. Cờ đỏ sao vàng rực rỡ sẽ lại được treo lên ở mỗi con đường, ở các cơ quan, xóm bản như một sự tri ân của những thế hệ hôm nay đối với Người "Chỉ biết quên mình cho hết thảy/ Như dòng sông chảy nặng phù sa”(thơ Tố Hữu).

Tôi đưa bàn tay đặt lên ngực, cảm nhận nhịp đập đều đều của con tim, chợt nghe lòng thầm thì: Tháng Năm ơi, sao mà yêu đến thế!

 Tản văn của Trương Thúy

Các tin khác


Chuyện đời thường:Những cái lắc đầu

(HBĐT) - Đến rồi. Sao mặt tái dại thế kia. Có chuyện gì à? Ông bạn kia phân trần: "Tôi vừa gặp một "ca” khó… bực không thể tả nổi. Sao, kể xem nào…

Chuyện hai ông cháu

(HBĐT) - Ông Mạnh chầm chậm lôi trong cái hòm tôn ra mấy thứ cũ kỹ từ những năm xa lắc xa lơ, thời ông còn là một anh lính đi B. Một con dao nhỏ dài chừng 30 cm, to bằng 2 ngón tay được bọc trong tờ giấy xỉn màu cánh dán, một chiếc mũ tai bèo cũng đã bạc màu, chiếc bình tông bị trầy tróc sơn, bộ quần áo quân phục không còn rõ là màu xanh được gấp gọn gàng, tấm ảnh đen trắng đã loang lổ đi nhiều, có những gương mặt không còn nhìn rõ được nữa… Ông cứ đưa tay mân mê từng món đồ, đôi mắt già nua nheo nheo nhìn vào từng vật.

Hoa loa kèn trắng – quà tặng của tháng Tư

(HBĐT) - Như mọi năm, ngay trong ngày đầu tiên của tháng 4, mẹ tôi đã hào hứng cắm lọ hoa loa kèn trắng. Từ đó đến hết tháng, những bông hoa nở bung và chớm tàn sẽ được thay thế bằng những bông khác đang còn e ấp. Trọn trong 1 tháng, màu trắng tinh khôi của hoa loa kèn đã làm đẹp cho không gian sống của gia đình tôi một cách tinh tế, nhẹ nhàng.

Hoài niệm tháng tư

(HBĐT) - Tháng tư về, lòng người lại náo nức bâng khuâng. Nhớ lại tháng tư năm 1975, cách đây vừa tròn 45 năm, cả nước vỡ òa niềm vui chiến thắng trong âm vang "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Tháng tư năm nay, cả nước và cả thế giới đang phải gồng mình chống dịch Covid-19 với tinh thần như Thủ tướng kêu gọi "Chống dịch như chống giặc”. Toàn dân đang trong cuộc chiến gian lao vất vả, căn cơ mà hết sức bình tĩnh.

Có một tháng Tư đáng nhớ…

(HBĐT)-Tháng tư về với những cơn mưa rào thơm mùi hương đất, và có lẽ dưới một cơn mưa rào chớm hạ này, mỗi người cũng đã cảm thấy đâu đó chút hương vị mùa hè... Tháng tư là tháng sẽ có nhiều ký ức - Có ký ức của bao người về công cuộc Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước với ngày 30/4 không quên và sẽ có ký ức của một dân tộc, của một cộng đồng và toàn thế giới về cuộc chống dịch covid 19 như chống giặc...

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục