Bài 1 - Nhọc nhằn "cõng” chữ lên... mây

(HBĐT) - Với ước nguyện góp phần thay đổi cuộc sống của đồng bào dân tộc Mông ở Thung Mặn, Thung Ảng - nơi xa nhất của xã Hang Kia (Mai Châu), hàng ngày, hàng đêm, ngày nắng cũng như ngày mưa, 20 giáo viên trường TH&THCS Hang Kia B âm thầm vượt qua bao nỗi nhọc nhằn để "gieo” từng con chữ trên đá núi tai mèo sắc lẹm...


Đường đến trường của các thầy, cô giáo ở trường TH&THCS Hang Kia B, xã Hang Kia (Mai Châu) luôn là cuộc vật lộn với bùn, đất.

Thú thực! Dù nghĩ mãi nhưng tôi chưa biết nên bắt đầu câu chuyện về những người đi "gieo” chữ ở vùng đất trên mây Thung Ảng, Thung Mặn từ đâu. Bởi mỗi con chữ được các thầy, cô giáo trường TH&THCS Hang Kia B gieo trên vùng núi đá tai mèo này là cả một hành trình đầy gian truân, vất vả khó mà kể hết.
         
Đổi gian truân lấy những "niềm vui nho nhỏ”
         
Sau nhiều đắn đo, tôi xin bắt đầu câu chuyện về 20 thầy, cô giáo ở vùng mây Thung Ảng, Thung Mặn bằng những câu chuyện vui mà họ vẫn khiêm tốn bảo đó là "những niềm vui nho nhỏ”, chứ không phải những gian truân trên hành trình "gieo” chữ của những người đã "gửi cả thanh xuân” nơi miền sơn cước này. 
         
Niềm vui lớn nhất như cô giáo Hà Thị Hằng, Hiệu trưởng nhà trường chia sẻ đó là chuyện hôm qua và cả những hôm trước nữa, cô Hằng, cô Hồng, cô Chính, thầy Hùng và nhiều thầy, cô giáo của nhà trường nhận được những lá thư cảm ơn còn ngượng nghịu về ý tứ, lỏng chỏng về ngôn từ của những học viên lớp phổ cập giáo dục cho người lớn (xóa mù chữ). Đó là những người mới ngày nào còn là học viên lớp phổ cập giáo dục, nhiều người còn chưa biết mặt chữ, chưa nói được tiếng phổ thông, phải bắt đầu từ chữ O, chữ A. Để có được những "niềm vui nho nhỏ” đó, để cho những người phụ nữ dân tộc Mông quanh năm chỉ biết "cúi mặt xuống đất” như Tráng Y Phếnh, Giàng Y Mỉ, Hờ Thị Mai biết đọc, biết viết. "Thậm chí như Giàng Y Mỉ còn biết đọc chữ để hát karaoke theo những dòng chữ chạy trên màn hình là cả một hành trình dài vất vả mà chúng tôi và nhiều người vẫn ví như một kỳ tích" - cô Hằng chia sẻ niềm vui.
         
Theo Bí thư Đảng ủy xã Hang Kia Khà A Lau, 2 xóm Thung Mặn, Thung Ảng là 2 xóm xa nhất của xã, cách UBND xã khoảng 10 km. Đường đi lại rất khó khăn, chủ yếu là đường rừng, dốc đá. Trong điều kiện đó, Thung Mặn, Thung Ảng gần như tách biệt với xã hội bên ngoài. Cuộc sống của người dân ở đây chủ yếu phụ thuộc vào cây ngô và lúa nương, năm được năm không phụ thuộc thời tiết. Ăn bát ngô sáng đã phải lo kiếm bữa chiều. 

Chính vì lẽ đó, đây là nơi có tỷ lệ mù chữ, tái mù chữ cao nhất huyện vùng cao Mai Châu. Theo thống kê của trường TH&THCS Hang Kia B, tỷ lệ mù chữ và tái mù chữ ở Thung Mặn, Thung Ảng chiếm tới 60% số dân từ 15 - 60 tuổi (1.139/1.953 người). Số người dân không biết tiếng phổ thông cũng chiếm trên 60%. Dù vậy, việc tiếp cận, vận động người dân đến trường, đến lớp học chữ cũng vô cùng khó khăn. Bởi trong suy nghĩ còn nặng tư tưởng "biết chữ cũng chẳng để làm gì”. 

Vậy nhưng, bằng cái tâm, nhiệt huyết của người dạy chữ, suốt từ năm 2017 đến nay, 20 thầy, cô giáo ở trường TH&THCS Hang Kia B hàng ngày vẫn âm thầm "cõng” từng con chữ lên non gieo vào lòng đá núi.

"Cô giáo khỏe như... xe 2 cầu” 

Có một điều đặc biệt, xuyên suốt câu chuyện giữa chúng tôi và các thầy, cô giáo ở ngôi trường nhỏ nằm chon von trên đỉnh núi này, đó là chẳng có một lời than vãn nào về những gian truân, vất vả mà hàng ngày các thầy, cô phải đối mặt, vượt qua. Nhiều nhất vẫn là những nụ cười. Mà cười thật tươi, thật đẹp. Bởi lẽ "bây giờ cơ sở vật chất của trường đã được đầu tư khang trang hơn so với trước, điều kiện công tác, sinh hoạt của anh chị em giáo viên đã được cải thiện nhiều. Nhưng vui hơn là sĩ số học sinh, học viên đến lớp ngày càng tăng và không còn tình trạng bỏ học”- cô giáo Hà Thị Hồng, Chủ tịch Công đoàn nhà trường phấn khởi. 

Nói vậy, nhưng trong đôi mắt cô giáo Hằng vẫn có chút gì đó u buồn. Thế nhưng cũng thật nhanh, đôi mắt ấy như biết cười. Rồi tếu táo bảo: 
- Các anh, chị biết người dân ở đây ví chúng em là gì không? 
Khi chúng tôi còn ngơ ngác chưa biết trả lời trước câu hỏi bất ngờ thì cô giáo Hằng tiếp lời: 
- Ở đây người dân bảo các thầy, cô giáo "khỏe như... xe 2 cầu" ấy!

Hỏi ra mới biết, câu nói này xuất phát từ những cô, cậu học trò nhỏ khi ngày đầu tuần nào cũng thấy các thầy, cô giáo quần áo lấm lem bùn đất vì lội suối, "vén mây" tựu trường. Nhìn thấy các thầy, cô cả người và xe đều bết bát bùn đất, nhiều cô cậu học sinh đã bật lên câu hát: "Cô giáo em khỏe như... xe 2 cầu. Vì đường đất, đèo đá. Vừa cõng chữ, lại cõng cả xe...”. Cứ như vậy mà người ta truyền nhau câu hát ấy. Tếu, nhưng cũng đúng. Bởi đường lên Thung Mặn, Thung Ảng ngoài xe 2 cầu chở vật liệu xây dựng và... các thầy, cô giáo thì cũng chẳng có mấy ai lên. 

Câu chuyện vui được kể xong, lúc những nụ cười tắt trên môi, tôi chợt thấy có những khuôn mặt giấu vội. Bởi đôi mắt đã ngân ngấn giọt nước...
(Còn nữa)



Vũ Phong


Các tin khác


Hiện thực hóa khát vọng thoát ngưỡng "bình bình"

(HBĐT) - Hòa Bình là cửa ngõ của vùng Tây Bắc và cũng là tỉnh thuộc ven Thủ đô Hà Nội, có nhiều tiềm năng, lợi thế để phát triển. Trước thời cơ và thách thức, những năm gần đây, tỉnh đã có nhiều nỗ lực để tạo sự bứt phá trên một số lĩnh vực, góp phần tạo nền tảng thúc đẩy phát triển KT-XH, để Hòa Bình sớm thoát khỏi ngưỡng "bình bình”. 
Bài 1 - Thắp sáng lộ trình giảm nghèo bền vững

Xây dựng thương hiệu du lịch Hòa Bình

Bài 2 - Để du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn, có thương hiệu
(HBĐT) - Lĩnh vực du lịch của tỉnh có những bước tiến quan trọng nhưng vẫn còn nhiều khó khăn. Để du lịch có bước phát triển mới mang tính đột phá, cần các giải pháp và chính sách đặc thù, phấn đấu đưa du lịch trở thành ngành kinh tế quan trọng, mũi nhọn, từng bước xây dựng thương hiệu du lịch Hòa Bình.

Xây dựng thương hiệu du lịch Hòa Bình

Bài 1 - Đánh thức tiềm năng, phát triển ngành "công nghiệp không khói”

(HBĐT) - Với vị trí thuận lợi, phong cảnh tươi đẹp, hùng vĩ và bản sắc văn hóa độc đáo, Hòa Bình có nhiều tiềm năng để phát triển các loại hình du lịch. Tỉnh ủy, UBND tỉnh đã ban hành các nghị quyết, đề án, kế hoạch... để khai thác tiềm năng, phát triển du lịch, đưa ngành "công nghiệp không khói” trở thành ngành kinh tế quan trọng, mũi nhọn.

Màu xanh no ấm

(HBĐT) - Hiện, toàn tỉnh có 459.063 ha đất tự nhiên, trong đó, 298.013 ha đất quy hoạch cho lâm nghiệp (chiếm 64,66%). Diện tích đất quy hoạch rừng sản xuất là 149.492 ha (chiếm 51,7% tổng diện tích đất quy hoạch cho lâm nghiệp). Sản xuất lâm nghiệp góp phần xóa đói, giảm nghèo, tạo việc làm, thu nhập cho dân cư nông thôn. Bên cạnh giá trị kinh tế, sản xuất lâm nghiệp còn có vai trò đảm bảo độ che phủ rừng (trên 50%), duy trì nguồn nước, chống xói mòn, cân bằng môi trường sinh thái, thúc đẩy ngành du lịch phát triển và đảm bảo AN-QP.

Động lực thực hiện mục tiêu giảm nghèo bền vững

(HBĐT) - Gắn phong trào thi đua "Cả nước chung tay vì người nghèo, không để ai bị bỏ lại phía sau" với phong trào thi đua "Cả nước chung tay xây dựng NTM"; thực hiện đầy đủ các chính sách ưu đãi về tín dụng, y tế, giáo dục, đầu tư hạ tầng; phát huy tối đa mọi nguồn lực trong xã hội, lồng ghép các chương trình, dự án giúp hộ nghèo phát triển sản xuất, tăng thu nhập và vươn lên khá giả... Bằng quyết tâm, nỗ lực, tỉnh ta đã đạt được dấu ấn nổi bật trong thực hiện mục tiêu giảm nghèo bền vững (GNBV).

Dấu ấn 10 năm xây dựng nông thôn mới

(HBĐT) - Qua gần 10 năm triển khai thực hiện Chương trình MTQG xây dựng nông thôn mới (NTM), tỉnh đã có sự chuyển biến mạnh mẽ, thay đổi diện mạo khu vực nông thôn, khẳng định kết quả phong trào xây dựng NTM trong những năm qua là rất quan trọng trong phát triển KT-XH, được xác định là chương trình trọng tâm giai đoạn 2010 - 2020. 

Bài 2 - Lan tỏa phong trào xây dựng nông thôn mới

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục