Mười lăm mùa măng - sau ngày mẹ khuất

Nắm xương khô về lại trong vườn

Kỵ nhật, hôm rằm, ngày tư tết

Trong khói nhang, bóng mẹ vẫn chập chờn

Tuổi xế chiều, kẻ Nam, người Bắc

Chúng con về không đủ mặt, mẹ ơi!

Lo toan, vui buồn nhuốm hai màu tóc

Đầy vơi theo mỗi phận người!

Cháu con tề tựu chật nhà rồi

Ai hiểu mẹ bằng con - người đứng tự

Mẹ lo cháu con đông đàn, dài lũ

"Kiến giả, nhất phận” rồi - còn có thương nhau?

Phía trước năm nào nay hóa phía sau

Chúng con lại lo âu như mẹ

Nhà rộng, cửa cao - nhân tình nhỏ bé

Xống áo sắc màu... quên mũi chỉ, đường kim?

Cháy hết mình - hương khói gặp tổ tiên

Tàn hương vẫn dáng liềm, lưỡi hái

Vẫn quấn quýt bông cơm, trái lúa

Một đời đau đáu: của là con

Mẹ giản đơn - cây vườn che bóng mát

Giếng nhà ta đầy nước bốn mùa trong

Và mẹ cha vẫn cận kề ru hát

Con hơn cha... người đã khuất hàng mong.

    Đinh Đăng Lượng

 


Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh