Pù Bin có sấm rền bất chợt

Dội lên giấc ngủ giữa trưa mù

Giấc mơ không thể mơ trọn giấc

Dậy ra vườn hái ngọn su su.

Pù Bin có gió lành, gió lạ

Đan xen châm da thịt con người

Đêm gió hú buốt vào cơn sốt

Cắn răng chờ nắng hửng lên thôi.

Pù Bin có mưa dài như khóc

Từng cơn thấm lạnh góc tâm tư

Chim từ quy gọi đôi khắc khoải

Ai ngồi thắc thỏm tiếng khèn khuya.

Thương người nhóm bếp bên củi ướt

Khói mù cay đỏ đôi mắt trong

Yêu người vác cây tím sườn dốc

Ngón chân bấm chặt lối mòn sương.

Người Pù Bin lầm lì như núi

Cao xanh trên sương gió, nắng mưa

Người rẻo cao tình bền củi lửa

Râm ran cháy nỏ suốt bốn mùa.


Lò Cao Nhum

(Bản Lác, Mai Châu)


Các tin khác