(HBĐT) - Phố núi ơi! Có tự bao giờ

Mà trẻ mãi một màu xanh khát vọng

Sông Đà ơi!

Sao miệt mài chảy mãi

Núi ngự, bến thuyền ôm dáng mẹ quê ta.

Bình minh lên! Thắp sáng một sơn hà

Hình nước non linh thiêng soi vạn thuở

Thổn thức chiêng đồng vọng thiên cổ trời xa.

Hồ nước chênh chao, thuyền du sóng sông Đà

Có phải dòng sông ?

Nhuộm đỏ nắng phù sa

Để làn da cô gái Mường, Dao… em trong trắng

Người xứ Mường dịu dàng mà sâu lắng,

Đêm nhạc xòe – sóng sánh cần rượu hoa.

Hòa Bình ơi!

Hương phố núi mặn mà

Đỉnh non cao Bác vẫy trời lộng gió,

Thành phố miền tây đang đổi mới từng ngày

Để ta say ! Nhớ dòng sông bến đợi…

Mảnh đất kiên cường rất đỗi yêu thương.

Vượt bão giông, sông khắc khoải đêm trường

Tháng năm dài bộn bề sông gánh vác

Mãi trường tồn vang khúc hát sông quê

Dù đi xa mang nỗi nhớ tìm về

Lòng đất mẹ, sông trải lòng xanh thẳm

Một miền quê gắn bó cuộc đời ta.

Nguyễn Phương Đông


Các tin khác