Quê tôi là cánh đồng làng

Quanh năm ngô, lúa mùa màng đơm bông

Quê tôi là những dòng sông

Gương soi in bóng mây bồng bềnh trôi.

Quê tôi có tự lâu rồi

Rêu phong đến cả đời tôi bây giờ

Gieo mầm cho những ước mơ

Và cho tôi những vần thơ ngọt ngào.

Quê tôi những vũng cùng ao

Cào cào, châu chấu lao xao bìa làng

Chỉ là lối dọc ngõ ngang

Về quê, tôi vẫn ngỡ ngàng trước quê.

Quê tôi mưa nắng dầm dề

Cha mẹ tôi vẫn mải mê trên đồng

Mong từng dảnh lúa trĩu bông

Luống khoai nhiều củ no lòng cháu con…

Tôi đi khắp nước cùng non

Trong tôi vẫn cứ mỏi mòn nhớ quê.

Hoàng Đăng Du

Các tin khác