(HBĐT) - Nhớ lại, cách đây vừa tròn 20 năm, ông Thành cầm quyết định nghỉ hưu. ông vui vẻ, thanh thản sau gần 40 năm công tác và ra về bàn giao số tài liệu bằng mấy chiếc cặp ba dây.

 

Về địa phương tháng trước, tháng sau, ông nộp giấy sinh hoạt Đảng với tinh thần tiên phong, gương mẫu. Một thời gian sau đến nhiệm kỳ đại hội chi bộ, ông được tín nhiệm bầu vào ban chi ủy giữ vai trò bí thư. Từ sự năng nổ, gương mẫu của bản thân và gia đình ông đảm nhiệm năm nhiệm kỳ bí thư chi bộ.

 

Với chi bộ ở tổ dân phố với số đảng viên gần 40 đồng chí, hầu hết là cán bộ hưu trí, ông luôn nêu cao tính trung thực, tinh thần xây dựng, không lá mặt, lá trái. Chi bộù ông mấy năm liền đạt danh hiệu trong sạch, vững mạnh.

 

Sinh hoạt chi bộ dân phố tròn 20 năm, đến nay, bước sang tuổi 80, ông thấy sức khỏe giảm sút. Tuổi già lại lắm bệnh tật, huyết áp, tiểu đường, tim mạch, ông làm đơn xin miễn sinh hoạt Đảng. Đơn ông được hội nghị chi bộ nhất trí, ngày có quyết định ông xúc động nói lời chia tay:

 

- Bốn mươi năm đứng trong hàng ngũ Đảng, đến nay, do sức khỏe yếu, tuổi cao được chi bộ cho miễn sinh hoạt, tôi xa các đồng chí nhưng tôi đã đi đến nơi, về đến chốn - Tôi hứa:

 

 Lời thề vào Đảng đinh ninh

Giữ gìn phẩm chất trọn tình đảng viên.

Sau lời phát biểu, đồng chí bí thư bắt tay.

 Lời hứa chia tay của đồng chí thật chân tình.

 

                                                                    Văn Song  (TTV)

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Nỗi đau mang tên chất độc da cam dioxin

(HBĐT) - Sinh ra trong một gia đình thuần nông, ông bà đến với nhau sau cuộc chiến tranh chống Mỹ. Ngày ấy ông là lính chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Khi rời quân ngũ ông trở về với một cánh tay đã mất. Bà là cô thôn nữ liền đem lòng yêu anh lính. Tình yêu của họ cũng đơn sơ, giản dị, mộc mạc như cái tên của ông bà. Ông Binh, bà Nết.

Cây lộc vừng ra hoa

Nơi góc sân phía trước nhà tôi là cây lộc vừng đang độ ra hoa. Cách đây mười mùa hoa, tôi đã đưa nó từ một nhà bà con trong xóm về trồng, thay cho cây lộc vừng mà tôi đã bán đi cùng với ngôi nhà sàn.

Vùng đất một thời oanh liệt

 (HBĐT) - Tôi có người anh tham gia quân đội năm 1968, hy sinh trong cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, mấy chục năm qua, ngoài tấm bằng "Tổ quốc ghi công”, gia đình chỉ còn lưu giữ duy nhất tờ giấy báo tử mang tên Nguyễn Văn Luyện, sinh năm 1937, quê quán xóm Đá Bạc, xã Liên Sơn, Lương Sơn, Hòa Bình, đơn vị: "Tiểu đoàn bộ 8 - KB”, hy sinh "tại mặt trận phía Nam”. Chị tôi cùng các cháu đã cất công tìm kiếm khắp nơi, kể cả đường tâm linh, ngoại cảm nhưng tất cả đều vô vọng.

Quê hương đổi mới

(HBĐT) - Quê tôi là vùng đồng chiêm trũng nghèo, người dân chịu thương, chịu khó, lam lũ quanh năm nhưng cuộc sống thiếu trước, hụt sau. Mỗi lần về quê, trong tôi đều có những cảm nhận khác nhau và lần này cũng vậy. Đến đầu làng, tâm hồn tôi đã dâng trào cảm xúc, hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, cảm giác thật hạnh phúc. Đó là cảm nhận của đứa con xa nhà lâu ngày mới trở về bên mái ấm gia đình, được sà vào vòng tay yêu thương của cha mẹ.

Bức tranh mùa vàng

(HBĐT) - Chiều hè, tôi muốn được đứng trên bờ đê chạy theo con sông hiền hòa quê tôi để hóng gió. Những cơn gió mát rượi từ dưới lòng sông thổi lên quyện với hương thơm nồng của cánh đồng lúa chín.