(HBĐT) - Chiều hè, tôi muốn được đứng trên bờ đê chạy theo con sông hiền hòa quê tôi để hóng gió. Những cơn gió mát rượi từ dưới lòng sông thổi lên quyện với hương thơm nồng của cánh đồng lúa chín.


Tôi thấy mình nhỏ nhoi, bé bỏng giữa trập trùng những đợt sóng lúa vàng ngút mắt. Muôn ngàn bông lúa uốn cong trĩu nặng đang xô nhau như bầy trẻ con nô đùa trên bãi cát vàng. Lá lúa sắc nhọn như những lưỡi mác vươn cao trong tư thế chờ đợi. Tôi đắm chìm trong không gian bao la thơm dịu. Thì ra, hương sen ở cuối bãi cũng hoà theo gió tụ về chỗ tôi. Chao ôi là khoan khoái! Nghe âm vang đâu đây vi vu tiếng sáo diều của mục đồng đang thảnh thơi bay cao với lên mảnh trăng cong mọc sớm.

Nhưng phải bắt đầu vào mùa hạ bằng tiếng chim tu hú, rền rĩ tiếng ve và rộn rã tiếng chim gọi nhau. Mọi vật xôn xao ngay từ tinh mơ, khi ông mặt trời còn ngái ngủ. Gà trong các xóm thi nhau gáy râm ran, bếp nhà lập loè đỏ lửa nấu cơm chuẩn bị ra đồng. Chẳng mấy chốc, trời sáng hẳn. Lũ lợn trong chuồng nghe tiếng bước chân nhộn nhịp trên các ngõ xóm cũng rít ầm lên vui miệng.

Bao trùm trong không gian làng quê tôi mùa này toàn là màu vàng. Những tia nắng sớm hiếu động đang nhảy nhót khắp nơi. Mấy chùm hoa mướp đã thức dậy trò chuyện cùng nhau từ khi nào tôi cũng không rõ. Dưới giàn mướp là sân rơm vàng mượt bao quanh sân thóc vàng óng. Lũ gà con cũng lăng xăng đuổi nhau bên dậu cúc tần trước ngõ. Trong vườn, những tàu lá chuối cũng được nắng rải đầy sợi vàng lóng lánh.

Mặt trời đứng bóng.

Trong bữa cơm trưa, dưới bóng mát của cây hồng xiêm xoè tán rộng, bà nội tôi đã nấu xong nồi canh cua đồng thơm nồng hoa lý ăn lẫn cà muối, tất nhiên chẳng phải tả cũng biết là hương vị ngon đến mức nào. Lúc này, những vườn vải quê tôi cũng bắt đầu trổ mã khoác lên mình màu đỏ sậm khoe vàng với nắng. Tiếng máy tuốt lúa dồn dập. Thóc vàng ràn rạt tuôn chảy như một dòng suối vàng lẫn trong từng giọt mồ hôi rơi xuống như những quả mồng tơi chín mọng thấm ướt đầy lưng áo.

Quê tôi đã thực sự vào mùa với rực rỡ sắc vàng, rộn rã thanh âm và hương thơm quyến rũ ngày mùa. Đường làng thơm ngọt rơm mới. Sân nhà vàng ươm thóc. Những buổi chiều, gió vẫn mát rượi đẩy màu vàng thăng hoa trong gió và nắng chiều. Tôi như sắp bay lên với cánh diều và tiếng sáo đang hoà lẫn trong đám mây bạc trên kia. Tôi thấy tất cả đều lóng lánh sắc vàng rực rỡ.

Lê-vi-tan từng có bức tranh nổi tiếng "Mùa thu vàng”. Tôi cứ nghĩ, nếu là hoạ sĩ tôi cũng sẽ vẽ một kiệt tác về mùa hạ vàng khi quê tôi bắt đầu vào mùa. ấy là ngày xưa tôi cứ nghĩ như vậy và cho đến tận hôm nay, tôi vẫn muốn lắng nghe để được sống trong thanh sắc của mùa vàng, nhớ nao lòng vị bát canh cua đồng thơm nồng hoa lý của bà nội tôi.


                                                                  Tản văn của Vũ Lệ Ngân Hương

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Nỗi đau mang tên chất độc da cam dioxin

(HBĐT) - Sinh ra trong một gia đình thuần nông, ông bà đến với nhau sau cuộc chiến tranh chống Mỹ. Ngày ấy ông là lính chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Khi rời quân ngũ ông trở về với một cánh tay đã mất. Bà là cô thôn nữ liền đem lòng yêu anh lính. Tình yêu của họ cũng đơn sơ, giản dị, mộc mạc như cái tên của ông bà. Ông Binh, bà Nết.

Cây lộc vừng ra hoa

Nơi góc sân phía trước nhà tôi là cây lộc vừng đang độ ra hoa. Cách đây mười mùa hoa, tôi đã đưa nó từ một nhà bà con trong xóm về trồng, thay cho cây lộc vừng mà tôi đã bán đi cùng với ngôi nhà sàn.

Vùng đất một thời oanh liệt

 (HBĐT) - Tôi có người anh tham gia quân đội năm 1968, hy sinh trong cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, mấy chục năm qua, ngoài tấm bằng "Tổ quốc ghi công”, gia đình chỉ còn lưu giữ duy nhất tờ giấy báo tử mang tên Nguyễn Văn Luyện, sinh năm 1937, quê quán xóm Đá Bạc, xã Liên Sơn, Lương Sơn, Hòa Bình, đơn vị: "Tiểu đoàn bộ 8 - KB”, hy sinh "tại mặt trận phía Nam”. Chị tôi cùng các cháu đã cất công tìm kiếm khắp nơi, kể cả đường tâm linh, ngoại cảm nhưng tất cả đều vô vọng.

Quê hương đổi mới

(HBĐT) - Quê tôi là vùng đồng chiêm trũng nghèo, người dân chịu thương, chịu khó, lam lũ quanh năm nhưng cuộc sống thiếu trước, hụt sau. Mỗi lần về quê, trong tôi đều có những cảm nhận khác nhau và lần này cũng vậy. Đến đầu làng, tâm hồn tôi đã dâng trào cảm xúc, hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, cảm giác thật hạnh phúc. Đó là cảm nhận của đứa con xa nhà lâu ngày mới trở về bên mái ấm gia đình, được sà vào vòng tay yêu thương của cha mẹ.

Một thời phượng vỹ

(HBĐT) - Không biết tự bao giờ sân trường tôi đã có hàng phượng vĩ. Những gốc phượng khẳng khiu lạc giữa cơ man nào là bê tông, cốt thép, cửa kính tường vôi… cứ lầm lũi như thế suốt những tháng ngày đông giá. Trong nắng tháng tư hanh vàng, nắng tháng 6 đổ lửa xuống sân trường, tán phượng đơn sơ chỉ đủ làm nên chút bóng mát đơn sơ. Nhìn lên tán cây đang đơm đầy nụ hoa, bác lao công dừng tay chổi: