(HBĐT) - Chiều hè, tôi muốn được đứng trên bờ đê chạy theo con sông hiền hòa quê tôi để hóng gió. Những cơn gió mát rượi từ dưới lòng sông thổi lên quyện với hương thơm nồng của cánh đồng lúa chín.


Tôi thấy mình nhỏ nhoi, bé bỏng giữa trập trùng những đợt sóng lúa vàng ngút mắt. Muôn ngàn bông lúa uốn cong trĩu nặng đang xô nhau như bầy trẻ con nô đùa trên bãi cát vàng. Lá lúa sắc nhọn như những lưỡi mác vươn cao trong tư thế chờ đợi. Tôi đắm chìm trong không gian bao la thơm dịu. Thì ra, hương sen ở cuối bãi cũng hoà theo gió tụ về chỗ tôi. Chao ôi là khoan khoái! Nghe âm vang đâu đây vi vu tiếng sáo diều của mục đồng đang thảnh thơi bay cao với lên mảnh trăng cong mọc sớm.

Nhưng phải bắt đầu vào mùa hạ bằng tiếng chim tu hú, rền rĩ tiếng ve và rộn rã tiếng chim gọi nhau. Mọi vật xôn xao ngay từ tinh mơ, khi ông mặt trời còn ngái ngủ. Gà trong các xóm thi nhau gáy râm ran, bếp nhà lập loè đỏ lửa nấu cơm chuẩn bị ra đồng. Chẳng mấy chốc, trời sáng hẳn. Lũ lợn trong chuồng nghe tiếng bước chân nhộn nhịp trên các ngõ xóm cũng rít ầm lên vui miệng.

Bao trùm trong không gian làng quê tôi mùa này toàn là màu vàng. Những tia nắng sớm hiếu động đang nhảy nhót khắp nơi. Mấy chùm hoa mướp đã thức dậy trò chuyện cùng nhau từ khi nào tôi cũng không rõ. Dưới giàn mướp là sân rơm vàng mượt bao quanh sân thóc vàng óng. Lũ gà con cũng lăng xăng đuổi nhau bên dậu cúc tần trước ngõ. Trong vườn, những tàu lá chuối cũng được nắng rải đầy sợi vàng lóng lánh.

Mặt trời đứng bóng.

Trong bữa cơm trưa, dưới bóng mát của cây hồng xiêm xoè tán rộng, bà nội tôi đã nấu xong nồi canh cua đồng thơm nồng hoa lý ăn lẫn cà muối, tất nhiên chẳng phải tả cũng biết là hương vị ngon đến mức nào. Lúc này, những vườn vải quê tôi cũng bắt đầu trổ mã khoác lên mình màu đỏ sậm khoe vàng với nắng. Tiếng máy tuốt lúa dồn dập. Thóc vàng ràn rạt tuôn chảy như một dòng suối vàng lẫn trong từng giọt mồ hôi rơi xuống như những quả mồng tơi chín mọng thấm ướt đầy lưng áo.

Quê tôi đã thực sự vào mùa với rực rỡ sắc vàng, rộn rã thanh âm và hương thơm quyến rũ ngày mùa. Đường làng thơm ngọt rơm mới. Sân nhà vàng ươm thóc. Những buổi chiều, gió vẫn mát rượi đẩy màu vàng thăng hoa trong gió và nắng chiều. Tôi như sắp bay lên với cánh diều và tiếng sáo đang hoà lẫn trong đám mây bạc trên kia. Tôi thấy tất cả đều lóng lánh sắc vàng rực rỡ.

Lê-vi-tan từng có bức tranh nổi tiếng "Mùa thu vàng”. Tôi cứ nghĩ, nếu là hoạ sĩ tôi cũng sẽ vẽ một kiệt tác về mùa hạ vàng khi quê tôi bắt đầu vào mùa. ấy là ngày xưa tôi cứ nghĩ như vậy và cho đến tận hôm nay, tôi vẫn muốn lắng nghe để được sống trong thanh sắc của mùa vàng, nhớ nao lòng vị bát canh cua đồng thơm nồng hoa lý của bà nội tôi.


                                                                  Tản văn của Vũ Lệ Ngân Hương

Các tin khác


Ký ức xanh

(HBĐT) - Cỗ xe ngựa cũ kỹ màu thời gian chợt đưa anh đi về cuối con đường, nơi có thể ngắm ngã ba sông. Nắng cuối ngày đã nhạt dần trên các triền đê. Nhưng phía xa kia, dưới tán phượng hồng rực, đám học sinh đang chí chóe vừa trêu nhau, vừa chụp ảnh lưu niệm. Màu áo trắng học trò… tinh khôi, sáng trong. Anh bỗng thở dài khi nhìn sang bên kia sông… Nhà người ấy còn ở đó hay đã chuyển nơi nào?

Dốc Cun

(HBĐT) - Miền núi nước ta có nhiều đèo, dốc. Nếu đèo là đường đi qua ngọn núi thì dốc là đường đi lên, xuống giữa hai đầu cao, thấp của một ngọn núi. Dốc Cun có những nét đặc trưng khá nổi tiếng của xứ Mường nói riêng, vùng Tây Bắc Tổ quốc ta nói chung.

Đi dọc đất Mường

(HBĐT) - Đứng giữa đất Mường, ta cảm nhận rõ những điều thiêng liêng và huyền diệu bởi đâu đây vẫn còn những dấu tích được nhắc đến trong những áng mo. Tiếng chiêng ngân vang kể cho ta nghe những điều bí ẩn trên mảnh đất này. Nhưng, xứ sở này cũng vô cùng bình dị và mộc mạc như bông lúa chín vàng dưới chân núi Cột Cờ, ruộng vườn biếc xanh bên dòng sông Bôi, những mái nhà sàn yên ả trên đất Mường Vang... Thật khó để lý giải về cội nguồn văn hóa của một dân tộc.

Người cô họ

(HBĐT) - Bố tôi là con một và ông trẻ chỉ có 1 con là cô Leng nên cô cũng được coi như thành viên của gia đình tôi. Từ nhỏ, cô đã ăn ở nhà tôi nhiều hơn nhà cô ở cuối vườn. Nhiều người lầm tưởng bố tôi và cô là anh em ruột. ông nội thấy thế chỉ cười cười.