(HBĐT) - Bà cụ Thiện đang trò chuyện với mấy người thân trong nhà thì chị bán hàng rong buổi sáng cứ thập thò, vẫy cụ ra ngoài cửa. Cụ Thiện bước ra ngoài với thái độ hơi bực, khó chịu: - Lúc nãy mua hàng của chị, tôi đã trả tiền đầy đủ rồi lại còn chuyện gì nữa đây? Chị bán hàng rong sẽ sàng:

- Vâng! Đúng là cụ trả con đầy đủ nhưng cụ đã trả nhầm tiền cho con cụ ạ! Đáng lẽ cụ trả cho con tờ 20.000 đồng thôi nhưng cụ lại đưa nhầm cho con tờ 500.000 đồng. Hai tờ giấy bạc này màu sắc giống nhau quá, lúc nãy ngồi bán hàng đầu phố, con đếm lại mớiư phát hiện ra vội vàng mang trả lại cụ đây. Con không dám trả cụ trước mặt người nhà cụ vì con ngại con cháụ lại trách móc cụ thôi, cụ ạ!

 

Cụ Thiện sững sờ cảm động nắm lấy bàn tay chị:

- Tôi cám ơn chị, chị là người thật thà, đáng quý. Nếu gặp phải kẻ tham lam, tôi đã mất tiền rồi. Từ nay hàng sáng, chị đi bán rong, tôi chỉ mua hàng của chị thôi.

 

Người phụ nữ vẻ ngoài lam lũ, nhọc nhằn nhưng đầy phúc hậu đáp:

- Mẹ chồng con dạy rằng: “Việc buôn bán ngoài đời con phải giữ lấy chữ tín, thật thà hơn cha quỷ quái, thật thà là gốc con ạ. Con không được bán thiếu, lấy thừa của người ta làm được như thế là con đã để phúc cho các con, các cháu sau này đấy”. Con luôn thực hiện lời mẹ chồng dạy con thôi cụ ạ.

Cụ Thiện trìu mến nhìn người phụ nữ lao động tảo tần lại gánh hàng rong ruổi theo dọc con phố.

 

                                                                              Văn Song (TTV)

Các tin khác


“Bác sỹ giặt là”

(HBĐT) - Bước vào năm cuối THPT nhưng "cậu ấm” của vợ chồng Thạch Sanh không chịu chú tâm vào học hành, ôn luyện mà suốt ngày chúi đầu vào facebook, zalo, game, thậm chí còn "ngập sâu” vào cá độ trên mạng khiến cả nhà không chỉ hao tiền, tốn của mà còn phải trăn trở, lo lắng cho tương lai, sự nghiệp của "quý tử”. Thạch phu nhân rầu rĩ, phàn nàn: "Học hành thế này chắc lại trở về nghề truyền thống của bố mày thôi, may mà búa, rìu, cung, nỏ vẫn cất ở trong kho đấy”.

Tháng tám đong đầy nỗi nhớ

(HBĐT) - Tôi bắt đầu nhớ mùa thu của mình bằng những tháng tám trong veo, khi mà nắng mùa hạ đã lùi thật xa, cái oi nồng đã dịu bớt, bầu trời trong xanh lộ cả một vầng cao bát ngát. Tháng tám đi giữa đất trời thôi cũng thấy lòng mình nhẹ dịu, bồng bềnh như những đám mây xôm xốp đang lững lờ trôi.

Mưa thời con gái

(HBĐT) - Mưa xối xả như cái vòi hoa sen mà gã chồng tôi ngày trước hay quên chuyển chế độ trong toilet khi tôi vào rửa tay. Dãy phố đang sầm uất bỗng bất lực nhìn nước mưa tràn trề từ mái nhà xuống đường, xuống miệng cống. Mưa. Bốn mươi tuổi cũng đâu ngờ được mưa lúc nào. Vẫn quên mang theo mấy cái áo đi mưa, vẫn quên nhìn cơn phía núi xa để gọi chuyến taxi chỉ tốn mấy chục bạc cho ba mẹ con.