(HBĐT) - Vậy là đã bốn mươi hai năm đi qua kể từ ngày Sài Gòn giải phóng. Năm nay kỷ niệm bốn mươi lăm năm bọn bạn cùng làng, cùng trang lứa lên đường nhập ngũ. Giữa cái nắng mùa hè 1972, sau chiến thắng Quảng Trị, bọn bạn Điền, Vang lại xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ.

 

Rất nhiều năm qua vì nhớ đồng đội, nhớ chiến trường xưa mà anh bạn Trần Trọng Điền nhiều lần hứa với bạn bè sẽ sắp xếp vào thăm Sài Gòn, thăm thành phố Hồ Chí Minh một chuyến. Bao kỷ niệm, bao ký ức cứ dào dạt trong lòng Điền. ấy vậy mà đến tận bây giờ, đã trên sáu mươi tuổi ước mơ ấy Điền vẫn chưa thực hiện được. Điền và Vang ở cùng một đơn vị tại chiến trường miền Đông Nam Bộ. Sau ngày giải phóng, bạn nhất định xin phục viên về quê hương với bố mẹ. Điền nói vui:

 

- Sau chiến tranh còn giữ được cái “gáo” là còn tất cả. Bây giờ tiếng gọi quê hương là số 1 với mình. Cha mẹ sinh ra đã đặt cho mình cái tên Trọng Điền gắn với ruộng đồng, quý ruộng đồng rồi.

 

Nghĩ như vậy và bạn quyết  lên xe đò với chiếc ba lô sờn lép kẹp với chiếc khung xe đạp xách theo nhờ dành dụm tiền phụ cấp mua được.

 

Từ đó, năm nào trước 30/4, bạn bè lại gọi mời nhưng lần nào bạn cũng có lý do hết con nhỏ, bố mẹ già rồi lại vết thương tái phát, cho đến bây giờ, bố mẹ ban đã quy tiên, ba đứa con bạn trưởng thành có việc   làm tử tế. Cách đây không lâu bạn hồ hởi:

 

- 30/4 năm nay kỷ niệm 45 năm ngày nhập ngũ, mình sẽ vào Sài Gòn gặp các bạn. Cả hội bạn lính ở Sài Gòn rất vui chờ đón. Nhưng đến giữa tháng 4, gia đình bạn bảo bạn đang nằm viện do di chứng của chiến tranh nên hai mắt bị biến chứng như không nhìn thấy. ôi, thế là ước mơ của bạn không biết đến bao giờ mới thực hiện được.

 

Vang lại buồn nói với bạn:

 

- Ngày xưa chiến tranh bom đạn ác liệt thế mà băng rừng, lội suối cùng đến chiến trường, nay cũng đoạn đường dài ấy với đủ các phương tiện giao thông để thực hiện ước mơ một lần mà bạn mất mấy chục năm vẫn chưa thể đến được.

 

                                                                 

                                                           Văn song (T.T.V)

 

 

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Trung thu năm ấy

(HBĐT) - Trung thu năm ấy trùng với ngày nghỉ cuối tuần. Bố bảo Trang: Ngày mai bố đưa mấy mẹ con về ngoại, cho các con đón một cái Tết Trung thu ở quê. Lâu lắm rồi mình cũng không về bà.

Cua đồng mùa gặt

(HBĐT) - Đến nhà vợ chồng người bạn chơi trong một chiều mùa thu trời khá oi bức, nắng bên ngoài dường như còn níu kéo khoảng trời mùa hạ, rát bỏng như độ giữa mùa. Mải mê, luyên thuyên chuyện trò quên khoắng là đã đến giờ trưa. Vợ bạn từ trong bếp vọng ra "Anh cứ ở lại ăn cơm với nhà em, chẳng mấy khi”. Cũng muốn từ chối nhưng không nỡ, sợ vợ chồng bạn nghĩ khách sáo. Thôi thì ở lại dùng bữa cơm vậy! ý nghĩ vừa mới thoáng chạy qua đầu thì bạn lại chêm vào "ở lại ăn cơm với nhà tao, hôm nay có món canh cua đồng tuyệt hảo đấy!”.

Chuyện đầu làng-cuối phố: Muôn nẻo... nghề nghiệp

(HBĐT) - Quán nước chè đầu khu phố X. dạo này đang râm ran chuyện cháu A. con nhà chú X. đi học nghề sửa xe ô tô ở Bắc Ninh. Chuyện lạ… vì trước đây, khu này, các cháu đều lần lượt vào hết đại học, cùng lắm là cao đẳng chứ mấy ai lại chủ động đi học nghề. Gì cũng phải trượt đại học mấy bận mới đi học kiểu đó. ông Miễn, hiện đang có 2 con sắp tốt nghiệp đại học là người lên tiếng trước. Phả khói thuốc lào ra đằng mũi một cách điệu nghệ, ông phán:

Thương chiếc đèn lồng thủ công

(HBĐT) - Một mùa Trung thu nữa lại về. Bước ra phố trong đêm, tôi choáng ngợp vì ánh sáng lung linh của những chiếc đèn lồng. Hai bên vỉa hè, người người bày biện gian hàng bánh Trung thu nhan nhản. Trẻ con thành thị tụm năm, tụm bảy xách đèn lồng điện tử nói cười nhốn nháo. Không khí Trung thu cũng như thuở nào nhưng sao nó nhạt nhẽo, hững hờ quá đỗi!