(HBĐT) - Vậy là đã bốn mươi hai năm đi qua kể từ ngày Sài Gòn giải phóng. Năm nay kỷ niệm bốn mươi lăm năm bọn bạn cùng làng, cùng trang lứa lên đường nhập ngũ. Giữa cái nắng mùa hè 1972, sau chiến thắng Quảng Trị, bọn bạn Điền, Vang lại xếp bút nghiên lên đường nhập ngũ.

 

Rất nhiều năm qua vì nhớ đồng đội, nhớ chiến trường xưa mà anh bạn Trần Trọng Điền nhiều lần hứa với bạn bè sẽ sắp xếp vào thăm Sài Gòn, thăm thành phố Hồ Chí Minh một chuyến. Bao kỷ niệm, bao ký ức cứ dào dạt trong lòng Điền. ấy vậy mà đến tận bây giờ, đã trên sáu mươi tuổi ước mơ ấy Điền vẫn chưa thực hiện được. Điền và Vang ở cùng một đơn vị tại chiến trường miền Đông Nam Bộ. Sau ngày giải phóng, bạn nhất định xin phục viên về quê hương với bố mẹ. Điền nói vui:

 

- Sau chiến tranh còn giữ được cái “gáo” là còn tất cả. Bây giờ tiếng gọi quê hương là số 1 với mình. Cha mẹ sinh ra đã đặt cho mình cái tên Trọng Điền gắn với ruộng đồng, quý ruộng đồng rồi.

 

Nghĩ như vậy và bạn quyết  lên xe đò với chiếc ba lô sờn lép kẹp với chiếc khung xe đạp xách theo nhờ dành dụm tiền phụ cấp mua được.

 

Từ đó, năm nào trước 30/4, bạn bè lại gọi mời nhưng lần nào bạn cũng có lý do hết con nhỏ, bố mẹ già rồi lại vết thương tái phát, cho đến bây giờ, bố mẹ ban đã quy tiên, ba đứa con bạn trưởng thành có việc   làm tử tế. Cách đây không lâu bạn hồ hởi:

 

- 30/4 năm nay kỷ niệm 45 năm ngày nhập ngũ, mình sẽ vào Sài Gòn gặp các bạn. Cả hội bạn lính ở Sài Gòn rất vui chờ đón. Nhưng đến giữa tháng 4, gia đình bạn bảo bạn đang nằm viện do di chứng của chiến tranh nên hai mắt bị biến chứng như không nhìn thấy. ôi, thế là ước mơ của bạn không biết đến bao giờ mới thực hiện được.

 

Vang lại buồn nói với bạn:

 

- Ngày xưa chiến tranh bom đạn ác liệt thế mà băng rừng, lội suối cùng đến chiến trường, nay cũng đoạn đường dài ấy với đủ các phương tiện giao thông để thực hiện ước mơ một lần mà bạn mất mấy chục năm vẫn chưa thể đến được.

 

                                                                 

                                                           Văn song (T.T.V)

 

 

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Nỗi đau mang tên chất độc da cam dioxin

(HBĐT) - Sinh ra trong một gia đình thuần nông, ông bà đến với nhau sau cuộc chiến tranh chống Mỹ. Ngày ấy ông là lính chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Khi rời quân ngũ ông trở về với một cánh tay đã mất. Bà là cô thôn nữ liền đem lòng yêu anh lính. Tình yêu của họ cũng đơn sơ, giản dị, mộc mạc như cái tên của ông bà. Ông Binh, bà Nết.

Cây lộc vừng ra hoa

Nơi góc sân phía trước nhà tôi là cây lộc vừng đang độ ra hoa. Cách đây mười mùa hoa, tôi đã đưa nó từ một nhà bà con trong xóm về trồng, thay cho cây lộc vừng mà tôi đã bán đi cùng với ngôi nhà sàn.

Vùng đất một thời oanh liệt

 (HBĐT) - Tôi có người anh tham gia quân đội năm 1968, hy sinh trong cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, mấy chục năm qua, ngoài tấm bằng "Tổ quốc ghi công”, gia đình chỉ còn lưu giữ duy nhất tờ giấy báo tử mang tên Nguyễn Văn Luyện, sinh năm 1937, quê quán xóm Đá Bạc, xã Liên Sơn, Lương Sơn, Hòa Bình, đơn vị: "Tiểu đoàn bộ 8 - KB”, hy sinh "tại mặt trận phía Nam”. Chị tôi cùng các cháu đã cất công tìm kiếm khắp nơi, kể cả đường tâm linh, ngoại cảm nhưng tất cả đều vô vọng.

Quê hương đổi mới

(HBĐT) - Quê tôi là vùng đồng chiêm trũng nghèo, người dân chịu thương, chịu khó, lam lũ quanh năm nhưng cuộc sống thiếu trước, hụt sau. Mỗi lần về quê, trong tôi đều có những cảm nhận khác nhau và lần này cũng vậy. Đến đầu làng, tâm hồn tôi đã dâng trào cảm xúc, hít một hơi thật sâu vào lồng ngực, cảm giác thật hạnh phúc. Đó là cảm nhận của đứa con xa nhà lâu ngày mới trở về bên mái ấm gia đình, được sà vào vòng tay yêu thương của cha mẹ.

Bức tranh mùa vàng

(HBĐT) - Chiều hè, tôi muốn được đứng trên bờ đê chạy theo con sông hiền hòa quê tôi để hóng gió. Những cơn gió mát rượi từ dưới lòng sông thổi lên quyện với hương thơm nồng của cánh đồng lúa chín.