Mẹ Thiềng là bà mẹ Việt Nam anh hùng. Anh Tới, người con trai duy nhất của mẹ đã hy sinh cho nhiệm vụ boả vệ biên giới phía Bắc đã ngã xuống ở mặt trận Vị Xuyên.

Trước khi lên đường nhập ngũ 10 ngày, mẹ đã tổ chức kết hôn với Dung, cô giáo trường làng và là người bạn cùng lớp hồi học phổ thông. Mái rạ lớp mái nhà cho mẹ, cho vợ còn thơm mùi rơm mới. Anh Tới đã khoác ba lô ra đi và mãi mãi không về. Ngày nhận được giấy báo Tới hy sinh, vợ anh, cô Dung khóc ngất trong tay mẹ và đồng nghiệp, còn lòng mẹ như hóa đá.

Một hôm, một buổi chiều đông của hơn năm sau, mẹ thủ thủ với Dung:

- Con ạ, con còn trẻ lại chưa có con, nghe lời mẹ, con lấy chồng đi.

- Không, không! Dung òa khóc - con sẽ ở với mẹ suốt đời.

- Con nghe mẹ, con gái có thì, mẹ có bà bạn làng bên có anh con trai là thương binh ở mặt trận Quảng Trị.

Lời thủ thỉ chân tình, lời bạn bè động viên. Thế là đám cưới anh thương binh và cô giáo làng được tổ chức đơn sơ mà vui tình làng xóm. Sau đám cưới, mẹ chồng Dung đã khoe bà gả chồng cho con gái rồi núi với hai vợ chồng Dung:

- Các con về ở với bà Thu (mẹ chồng mới của Dung) cho bà ấy vui, bà ấy chỉ có một mình.

- Thế còn mẹ, vợ chồng Dung bất ngờ.

- Mẹ quen rồi và lại có anh Chung chồng con chạy đi, chạy lại là mẹ vui rồi.

Thế là từ đó, vợ chồng Dung có hai bà mẹ để thương yêu, để chăm sóc, lo lắng. Hai bà cũng dành hết tình thương yêu cho con. Hai nhà như một mái ấm.

Mẹ Thiềng tuổi cao, đổ bệnh qua đời, mẹ Thiềng trăn trối lại:

- Ngôi nhà tọa lạc trên khuôn viên, lâu nay vợ chồng Dung đã sửa sang khang trang, ngăn nắp, tôi dành cho hai con tôi là Dung và Chung còn hơn 3 sào vườn sau nhà từ cây xoan ra đường cái, tôi hiến cho xã để mở rộng nhà trẻ, cho các cháu.

Tất cả biết tấm lòng mẹ. Xúc động - vợ chồng Dung, Chung ngước lên di ảnh mẹ trong khói hương hư ảo.

                                                                                                                    Văn Song (TTV)


Các tin khác


Đi dọc đất Mường

(HBĐT) - Đứng giữa đất Mường, ta cảm nhận rõ những điều thiêng liêng và huyền diệu bởi đâu đây vẫn còn những dấu tích được nhắc đến trong những áng mo. Tiếng chiêng ngân vang kể cho ta nghe những điều bí ẩn trên mảnh đất này. Nhưng, xứ sở này cũng vô cùng bình dị và mộc mạc như bông lúa chín vàng dưới chân núi Cột Cờ, ruộng vườn biếc xanh bên dòng sông Bôi, những mái nhà sàn yên ả trên đất Mường Vang... Thật khó để lý giải về cội nguồn văn hóa của một dân tộc.

Người cô họ

(HBĐT) - Bố tôi là con một và ông trẻ chỉ có 1 con là cô Leng nên cô cũng được coi như thành viên của gia đình tôi. Từ nhỏ, cô đã ăn ở nhà tôi nhiều hơn nhà cô ở cuối vườn. Nhiều người lầm tưởng bố tôi và cô là anh em ruột. ông nội thấy thế chỉ cười cười.

Làm từ thiện

(HBĐT)- Được nhóm cử là trưởng nhóm các thành viên đi làm từ thiện ở xã P, ông XX phấn khởi lắm. Lần này, chắc chắn được phát biểu, được lên ti-vi, báo đài. Vì thế, ông mất 5 đêm để soạn sẵn bài phát biểu khoảng 3 trang khá lâm li, thống thiết. Cuối bài còn có một chùm lục bát khoảng 10 câu nói về quá trình quyên góp, ủng hộ của tổ của các gia đình. Ông cũng quan tâm đến phần "khánh tiết”: Nào chuẩn bị quần áo của nhóm, có lô-gô, sắc màu rực rỡ; tóc tai, giày dép cũng được tề chỉnh. Rồi mất 2 ngày để tính toán mua bán các mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết cho bà con, nay cả nhóm đã hòm hòm công việc. Cứ thế là lên đường thôi…Nhưng ông thấy vẫn chưa ổn. À, suýt nữa quên mất, còn công tác tuyên truyền nữa nhỉ…Đã mời báo đài chưa?

Nở rộ... “ca sĩ” mạng xã hội...

(HBĐT) - Giữa trưa nắng nóng, đang ngủ thì nghe âm thanh tin nhắn… teng, teng… Gì đấy, sao lại có tin nhắn vào lúc này vậy? Tin nhắn của anh bạn cùng học phổ thông. Nghe có vẻ mùi mẫn đây: Đã nhận được đĩa CD ca nhạc của cậu H.H. chưa? Cả thị trấn nhà mình đang rôm rả nghe đây này. Trên "Iu -Tu-bì” và " Phây búc” cũng có đấy… xem đi…