Mẹ Thiềng là bà mẹ Việt Nam anh hùng. Anh Tới, người con trai duy nhất của mẹ đã hy sinh cho nhiệm vụ boả vệ biên giới phía Bắc đã ngã xuống ở mặt trận Vị Xuyên.

Trước khi lên đường nhập ngũ 10 ngày, mẹ đã tổ chức kết hôn với Dung, cô giáo trường làng và là người bạn cùng lớp hồi học phổ thông. Mái rạ lớp mái nhà cho mẹ, cho vợ còn thơm mùi rơm mới. Anh Tới đã khoác ba lô ra đi và mãi mãi không về. Ngày nhận được giấy báo Tới hy sinh, vợ anh, cô Dung khóc ngất trong tay mẹ và đồng nghiệp, còn lòng mẹ như hóa đá.

Một hôm, một buổi chiều đông của hơn năm sau, mẹ thủ thủ với Dung:

- Con ạ, con còn trẻ lại chưa có con, nghe lời mẹ, con lấy chồng đi.

- Không, không! Dung òa khóc - con sẽ ở với mẹ suốt đời.

- Con nghe mẹ, con gái có thì, mẹ có bà bạn làng bên có anh con trai là thương binh ở mặt trận Quảng Trị.

Lời thủ thỉ chân tình, lời bạn bè động viên. Thế là đám cưới anh thương binh và cô giáo làng được tổ chức đơn sơ mà vui tình làng xóm. Sau đám cưới, mẹ chồng Dung đã khoe bà gả chồng cho con gái rồi núi với hai vợ chồng Dung:

- Các con về ở với bà Thu (mẹ chồng mới của Dung) cho bà ấy vui, bà ấy chỉ có một mình.

- Thế còn mẹ, vợ chồng Dung bất ngờ.

- Mẹ quen rồi và lại có anh Chung chồng con chạy đi, chạy lại là mẹ vui rồi.

Thế là từ đó, vợ chồng Dung có hai bà mẹ để thương yêu, để chăm sóc, lo lắng. Hai bà cũng dành hết tình thương yêu cho con. Hai nhà như một mái ấm.

Mẹ Thiềng tuổi cao, đổ bệnh qua đời, mẹ Thiềng trăn trối lại:

- Ngôi nhà tọa lạc trên khuôn viên, lâu nay vợ chồng Dung đã sửa sang khang trang, ngăn nắp, tôi dành cho hai con tôi là Dung và Chung còn hơn 3 sào vườn sau nhà từ cây xoan ra đường cái, tôi hiến cho xã để mở rộng nhà trẻ, cho các cháu.

Tất cả biết tấm lòng mẹ. Xúc động - vợ chồng Dung, Chung ngước lên di ảnh mẹ trong khói hương hư ảo.

                                                                                                                    Văn Song (TTV)


Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Ký ức những ngày cuối năm

(HBĐT) - Chiều, trời trở rét, dòng người hối hả dưới làn mưa làm cho nhịp sống những ngày cuối năm thêm phần vội vã. Buổi sáng trời còn nắng chang hoàng. Cái nắng xua tan giá lạnh tê buốt của mùa đông. ánh nắng dọi xuống dòng sông Đà thơ mộng, lấp lánh như dát bạc.

Tháng mười hai đong đầy nỗi nhớ

(HBĐT) - Đã là tháng mười hai rồi đấy! Nhanh thật! Bạn lại thở dài với điệp khúc quen thuộc đến nao lòng. Mới tháng một, vậy mà…

Điều ước đêm noel

(HBĐT) - Hôm nay Thu Cúc có gì mà vui thế, tôi hỏi cháu bé vừa đi học về. Con bé bảo bác ơi ông già Noel sắp mang mẹ về cho cháu rồi. Tôi cũng vui lây vì từ nay con bé sẽ có bố mẹ cạnh bên không phải thui thủi nữa.

Cỗ bàn... “mở rộng”!

(HBĐT) - Mới tang tảng sáng, bà Mây- quán nước đầu ngõ vừa mới bê cái bàn ra đã thấy "sịch” cái trước mặt. Anh Phán làm ở công ty X., ngày nghỉ đi đâu mà sớm thế…

Chuyện đầu làng - cuối phố: Sông có khúc, người có lúc...

(HBĐT) - Quán nước chè bà Mây mấy bữa nay lại đông khách đến ngồi vào những buổi chiều tối. Một phần mùa đông, nghĩ đến chén nước trà nóng hôi hổi bên những ông bạn chơi cờ, những nhà "bình luận” thể thao, xổ số… kể ra cũng thú. Nhưng mấy vị thích ẩm thực chè chén còn thích ngồi nữa bởi bà chủ quán nước dạo này ít nói hơn và ưu tư lạ… Vẫn là bà khởi xướng: