Mẹ Thiềng là bà mẹ Việt Nam anh hùng. Anh Tới, người con trai duy nhất của mẹ đã hy sinh cho nhiệm vụ boả vệ biên giới phía Bắc đã ngã xuống ở mặt trận Vị Xuyên.

Trước khi lên đường nhập ngũ 10 ngày, mẹ đã tổ chức kết hôn với Dung, cô giáo trường làng và là người bạn cùng lớp hồi học phổ thông. Mái rạ lớp mái nhà cho mẹ, cho vợ còn thơm mùi rơm mới. Anh Tới đã khoác ba lô ra đi và mãi mãi không về. Ngày nhận được giấy báo Tới hy sinh, vợ anh, cô Dung khóc ngất trong tay mẹ và đồng nghiệp, còn lòng mẹ như hóa đá.

Một hôm, một buổi chiều đông của hơn năm sau, mẹ thủ thủ với Dung:

- Con ạ, con còn trẻ lại chưa có con, nghe lời mẹ, con lấy chồng đi.

- Không, không! Dung òa khóc - con sẽ ở với mẹ suốt đời.

- Con nghe mẹ, con gái có thì, mẹ có bà bạn làng bên có anh con trai là thương binh ở mặt trận Quảng Trị.

Lời thủ thỉ chân tình, lời bạn bè động viên. Thế là đám cưới anh thương binh và cô giáo làng được tổ chức đơn sơ mà vui tình làng xóm. Sau đám cưới, mẹ chồng Dung đã khoe bà gả chồng cho con gái rồi núi với hai vợ chồng Dung:

- Các con về ở với bà Thu (mẹ chồng mới của Dung) cho bà ấy vui, bà ấy chỉ có một mình.

- Thế còn mẹ, vợ chồng Dung bất ngờ.

- Mẹ quen rồi và lại có anh Chung chồng con chạy đi, chạy lại là mẹ vui rồi.

Thế là từ đó, vợ chồng Dung có hai bà mẹ để thương yêu, để chăm sóc, lo lắng. Hai bà cũng dành hết tình thương yêu cho con. Hai nhà như một mái ấm.

Mẹ Thiềng tuổi cao, đổ bệnh qua đời, mẹ Thiềng trăn trối lại:

- Ngôi nhà tọa lạc trên khuôn viên, lâu nay vợ chồng Dung đã sửa sang khang trang, ngăn nắp, tôi dành cho hai con tôi là Dung và Chung còn hơn 3 sào vườn sau nhà từ cây xoan ra đường cái, tôi hiến cho xã để mở rộng nhà trẻ, cho các cháu.

Tất cả biết tấm lòng mẹ. Xúc động - vợ chồng Dung, Chung ngước lên di ảnh mẹ trong khói hương hư ảo.

                                                                                                                    Văn Song (TTV)


Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Trung thu năm ấy

(HBĐT) - Trung thu năm ấy trùng với ngày nghỉ cuối tuần. Bố bảo Trang: Ngày mai bố đưa mấy mẹ con về ngoại, cho các con đón một cái Tết Trung thu ở quê. Lâu lắm rồi mình cũng không về bà.

Cua đồng mùa gặt

(HBĐT) - Đến nhà vợ chồng người bạn chơi trong một chiều mùa thu trời khá oi bức, nắng bên ngoài dường như còn níu kéo khoảng trời mùa hạ, rát bỏng như độ giữa mùa. Mải mê, luyên thuyên chuyện trò quên khoắng là đã đến giờ trưa. Vợ bạn từ trong bếp vọng ra "Anh cứ ở lại ăn cơm với nhà em, chẳng mấy khi”. Cũng muốn từ chối nhưng không nỡ, sợ vợ chồng bạn nghĩ khách sáo. Thôi thì ở lại dùng bữa cơm vậy! ý nghĩ vừa mới thoáng chạy qua đầu thì bạn lại chêm vào "ở lại ăn cơm với nhà tao, hôm nay có món canh cua đồng tuyệt hảo đấy!”.

Chuyện đầu làng-cuối phố: Muôn nẻo... nghề nghiệp

(HBĐT) - Quán nước chè đầu khu phố X. dạo này đang râm ran chuyện cháu A. con nhà chú X. đi học nghề sửa xe ô tô ở Bắc Ninh. Chuyện lạ… vì trước đây, khu này, các cháu đều lần lượt vào hết đại học, cùng lắm là cao đẳng chứ mấy ai lại chủ động đi học nghề. Gì cũng phải trượt đại học mấy bận mới đi học kiểu đó. ông Miễn, hiện đang có 2 con sắp tốt nghiệp đại học là người lên tiếng trước. Phả khói thuốc lào ra đằng mũi một cách điệu nghệ, ông phán:

Thương chiếc đèn lồng thủ công

(HBĐT) - Một mùa Trung thu nữa lại về. Bước ra phố trong đêm, tôi choáng ngợp vì ánh sáng lung linh của những chiếc đèn lồng. Hai bên vỉa hè, người người bày biện gian hàng bánh Trung thu nhan nhản. Trẻ con thành thị tụm năm, tụm bảy xách đèn lồng điện tử nói cười nhốn nháo. Không khí Trung thu cũng như thuở nào nhưng sao nó nhạt nhẽo, hững hờ quá đỗi!