(HBĐT) - Tôi bắt đầu nhớ mùa thu của mình bằng những tháng tám trong veo, khi mà nắng mùa hạ đã lùi thật xa, cái oi nồng đã dịu bớt, bầu trời trong xanh lộ cả một vầng cao bát ngát. Tháng tám đi giữa đất trời thôi cũng thấy lòng mình nhẹ dịu, bồng bềnh như những đám mây xôm xốp đang lững lờ trôi.

Những cánh sen mong manh cuối mùa nhưng lại có một sức hút về hương thơm khó cưỡng. Thường thì sen cuối mùa búp sẽ bé hơn sen độ giữa hạ, nhưng chắc chắn rằng, cánh của nó màu thắm hơn và hương cũng đằm hơn. Tôi nhớ hồi còn ở quê, nội tôi có sở thích chưng sen cuối mùa, trong căn phòng của nội lúc nào cũng ngan ngát hương sen rất dễ chịu. Nội tôi cũng đặt giữa cái bàn uống nước con con một giỏ thị vàng ươm. Những người bạn của nội, sáng sáng thường ghé qua nhâm nhi chén nước, thong thả kể chuyện xa xưa… trong hương thơm của sen và thị quyện chặt thân thương.

Vườn quê tháng tám hoa quả dịu ngọt vẫy mời. Trước tiên phải kể tới hàng ổi sẻ ngay ngắn dọc bờ ao ông tôi trồng. ổi sẻ thi thoảng ở phố tôi cũng có bắt gặp nhưng rất ít, tôi cũng chẳng dám sà xuống hàng ổi sẻ, nắm lấy vạt áo chà sơ qua rồi cho vào miệng như hồi ăn ổi ở nhà. ổi sẻ có ruột màu hồng đỏ rất mềm, rất ngọt, đặc biệt hương thơm thì thơm dịu dàng, thơm từ bờ ao thơm vào khoảnh sân trước nhà. Rồi đến na, đến bưởi, đến hồng…, quả nào cũng ngon, cũng ngọt, cũng muốn thưởng thức.

Tháng tám, nghe đâu đây trong lồng ngực của miền ký ức xanh ngời là tiếng trống trường giục giã gieo vào tôi, vào những đứa học trò nhỏ dại. Ngày ấy, đường làng chưa được đổ bê tông như bây giờ, vẫn là những con đường dính bê bết đất và cỏ dại thì mọc um tùm. Tôi nắm gấu áo mẹ, cảm giác háo hức xen kẽ sợ hãi khi lần đầu đến trường. Và không biết bao mùa tựu trường như thế, năm tháng đã nhuộm tóc mẹ bạc trắng, phủ lên khóe mắt mẹ hàng chục vết chân chim nhưng người vẫn đều đặn đưa tôi đến trường mỗi dịp khai giảng. Tôi vẫn nhớ ngày ấy, òa khóc sau lưng mẹ khi thấy giữa một biển người xa lạ, cứ chực muốn theo mẹ trở về. Bao năm qua, mỗi lần nghe tiếng trống trường, lồng ngực tôi lại bồi hồi, thèm được trở về thơ dại, thèm một cái vỗ về an ủi của mẹ và thèm những yêu thương đong đầy!

Tháng tám bây giờ không còn là học sinh nữa, tôi xa nhà, xa quê lên phố học tập rồi ở lại mưu sinh. Trong bộn bề của cuộc sống, những bon chen thường nhật, thảng trong những cơn mưa đổ xuống da diết miên man lòng cồn cào thương quê, thương mẹ bươn chải một nắng, hai sương cực khổ. Lòng an nhiên sao được khi mùa bão tháng tám lại về, mảnh vườn với rau trái của mẹ lại ngả nghiêng xiêu vẹo? Muốn được trở về thật nhanh, bên quê, bên mẹ dọn dẹp lại những ngổn ngang bão gió vừa đi qua, ủi an lòng mẹ qua những ngày gian khó…

Tháng tám, ngày mẹ sinh tôi trong một chiều mưa tầm tã. Hai mươi lăm năm qua mẹ nuôi nấng, cõng tôi đi qua những cơn mưa tháng tám, khóc cười cùng tôi chắt chiu từng giọt mồ hôi, từng tờ tiền bạc lẻ nuôi tôi khôn lớn trưởng thành. Tháng tám sinh nhật vui vì mình thêm một tuổi, buồn vì tóc mây trắng mẹ bay, thời gian nhanh vô chừng, hẹp thu khoảng cách tôi được ở bên mẹ.

Tháng tám là những ngày hoài niệm, xưa cũ, chất chứa bao khoảnh khắc có đau thương, buồn tủi và hạnh phúc. Tôi vẫn cứ mong mỗi tháng tám trôi qua sẽ thật bình yên với mẹ, với quê nhà và với bản thân mình nữa. Để tháng tám năm sau, năm sau nữa mỗi khi nhớ về quá khứ lòng sẽ thật an yên, nhẹ nhàng như những ánh nắng tháng tám trong veo.

Tản văn của Tăng Hoàng Phi


Các tin khác


Ký ức chạm mùa đông

(HBĐT) - Những tháng ngày mùa thu rồi cũng trôi qua, tựa như một cơn gió thoảng. Mùa đông cũng vừa chạm như một nỗi nhớ da diết, bên thềm phố mây đã phủ trắng khắp trời.

"Người ấy" trên mạng..., may quá !

(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Ngày không có nắng vàng

(HBĐT)-Ngày Hoài Thương, cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học gặp anh Minh Sẻn đúng vào hôm nhóm tác giả trẻ gặp nhau ở quán "Dặm đường xa”. Anh ấy là khách mời riêng của nhóm trưởng. Nghe như giới thiệu thì đây là một con người đa năng ở miền sơn cước này. Đám viết lách mới ra trường mà nghe danh cũng xanh cả mắt. Nghe đâu là thành viên của gần chục hội nghề nghiệp, có đủ các loại thẻ.

Bây giờ đã cuối mùa thu

(HBĐT) - Người phương Đông thường ngại cắt nghĩa về thời gian. Không hẳn vì kiêng hèm sự mai một mà bởi thẳm sâu trong tâm thức, không ai muốn khuấy động dòng chảy miên man đó: Thu đến cây nào chẳng lạ lùng/Một mình lạt thuở ba đông/Lâm tuyền ai rặng già làm khách/Tài đống lương cao ắt cả dùng. (Tùng - Nguyễn Trãi)