(HBĐT) - Bước vào năm cuối THPT nhưng "cậu ấm” của vợ chồng Thạch Sanh không chịu chú tâm vào học hành, ôn luyện mà suốt ngày chúi đầu vào facebook, zalo, game, thậm chí còn "ngập sâu” vào cá độ trên mạng khiến cả nhà không chỉ hao tiền, tốn của mà còn phải trăn trở, lo lắng cho tương lai, sự nghiệp của "quý tử”. Thạch phu nhân rầu rĩ, phàn nàn: "Học hành thế này chắc lại trở về nghề truyền thống của bố mày thôi, may mà búa, rìu, cung, nỏ vẫn cất ở trong kho đấy”.

Xem kết quả học kỳ I của "cậu ấm”, Thạch Sanh cũng bi quan lắm vì thấy chẳng môn nào "quý tử” vượt qua được con số 6. Nhưng với cương vị là "Tư lệnh” của một ngành ở vùng "rừng xanh, núi đỏ” nên Thạch Giám đốc vẫn cố điềm tĩnh để tính toán đường đi, nước bước cho cậu ấm "lọt” được vào cánh cửa trường đại học.

Hôm ấy, Thạch Giám đốc đang mải mê suy ngẫm thì giật thót mình khi ông anh kết nghĩa lao vào phòng như một cơn gió. Chưa kịp chào hỏi, ông anh họ đã liến thoắng: "Chú đang lo việc cho thằng nhớn phải không, chuyện nhỏ ấy mà. Năm ngoái anh sắp xếp cho con út nhà anh vào thẳng trường đại học, không tốn kém mấy mà êm ro luôn”.

Vốn đã mấy lần "trở đi mắc núi, trở lại mắc sông” với ông anh họ, Thạch Giám đốc tỏ ra rất cảnh giác: "Thôi bác ạ, sức học của nó thế nào thì chịu thế, việc nhà em bác cứ để em tự lo”. Thạch Giám đốc vừa dứt lời, ông anh họ gạt phắt: "Vì tương lai con em chúng ta, lần này chú phải nghe anh”.

Không hiểu Lý Thông thầm thì, to nhỏ bầy mưu, tính kế như thế nào, chỉ thấy vẻ mặt Thạch Giám đốc mỗi lúc một thêm hớn hở và lúc chia tay hai người bắt tay nhau rõ chặt.

Trong kỳ thi đại học năm đó, "cậu ấm” của gia đình Thạch Giám đốc được đặc cách tuyển thẳng vào trường Đại học Y khiến cả vùng "rừng xanh, núi đỏ” đều ngỡ ngàng. Không ít những lời xì xào "Thằng ấy thì tài cán gì, chắc nhờ vía bố nó thôi”; "Học dốt nhưng nhiều tiền, biết lo lót thì việc gì chẳng xong”... Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua đi, 7 năm "lều trõng”, trượt lên, trượt xuống và "cậu ấm” của gia đình Thạch Giám đốc cũng được ra trường với tấm bằng bác sỹ ngoại khoa.

Có bằng bổi đầy đủ nhưng đầu óc của bác sỹ "quý tử” rỗng tuếch, chẳng biết thăm khám, chẳng biết chẩn đoán, điều trị và vì thế cũng chẳng ai dám cho tham gia phẫu thuật. Vậy là "chữ thầy trả thầy”, nhưng vì nể Thạch Giám đốc nên bệnh viện vẫn bố trí cho làm nhân viên Khoa chống nhiễm khuẩn với công việc chính là giặt là quần, áo, ga gối của bệnh nhân.

Công việc đơn điệu khiến bác sỹ "quý tử” chán nản và lại lao sâu facebook, zalo, game và cá độ trên mạng. Hôm ấy, không biết có phải vì quá chén hay không mà giữa lúc đông người, bác sỹ "quý tử” lại gằn giọng với các bậc sinh thành: "Tôi ra nông nỗi này là tại ông, bà tất. Biết tôi học dốt còn cố mua cái giải ba quốc gia để được vào thẳng đại học. Biết tôi đầu đất còn cố bỏ tiền ra để mua điểm hết trình nọ đến trình kia. Mang tiếng là bác sỹ nhưng cũng chỉ là thằng giặt là”.

Tin dữ đồn xa, dân tình cả vùng "rừng xanh, núi đỏ” đều tỏ ra thương sót cho thân phận bác sỹ "quý tử” và đương nhiên vô cùng bất bình, bức xúc trước tình trạng mua, bán điểm thi đang ngày một lan tràn.

Đại Quang


Các tin khác


Bên bếp lửa mùa đông


 (HBĐT) - Người bạn học cũ đang sống ở miền Đông Nam bộ nhắn hỏi: "Nghe nói xứ Bắc đang lạnh lắm à? Sao mình nhớ lắm những ngày đông và bếp lửa quê nhà”. Người bạn ấy cùng làng, cùng chung dãy núi cao và dòng suối trong vắt sau nhà, cùng chung những mùa đông buốt giá đi đặt bẫy chuột núi, chung củ sắn lùi cháy cạnh và nùn rơm trên cánh đồng bãi tuổi thơ…

Vang mãi bài ca về người chiến sĩ

(HBĐT) - Những ngày này, ông chú họ có vẻ tâm trạng, đôi khi thấy ông huýt sáo một bài ca về người lính ở Trường Sơn năm nào, thời mà ông và các đồng đội từng thốt lên: "Tuổi 20 chân đi không bén đất/Đám mây trời bay dưới ba lô” (Anh Ngọc). Ông thuộc thế hệ thấm đẫm hình ảnh của những chiến sĩ Hồng quân Liên Xô qua các bộ phim truyện chiến đấu của Liên Xô, hay các bài hát Nga về người lính hào hùng mà lãng mạn.

Điều không ngờ tới

(HBĐT) - Ai như anh XX. Sao dáng đi vội vã và hơi cúi gằm như vậy? Dáng đấy không đúng với anh ấy. Anh sở hữu một tướng mạo và dáng đi đĩnh đạc lắm. Nhưng ánh mắt, không thể khác dù đeo khẩu trang choán gần hết mặt. Vẫn phải gọi… - Anh XX… Phải anh không?

Mùa cải lại về...

(HBĐT) - Một sáng mùa đông, màn sương còn bảng lảng, trắng nhờ nhờ giăng mắc xiên qua những tia nắng vàng tươi, tôi bỗng thấy mình như bé lại, thành cô công chúa nhỏ mang hài đi giữa triền hoa cải vàng rực. Lại thêm một mùa cải, thêm những xuyến xao, bâng khuâng trong lòng của những kẻ xa quê…