(HBĐT) - Bước vào năm cuối THPT nhưng "cậu ấm” của vợ chồng Thạch Sanh không chịu chú tâm vào học hành, ôn luyện mà suốt ngày chúi đầu vào facebook, zalo, game, thậm chí còn "ngập sâu” vào cá độ trên mạng khiến cả nhà không chỉ hao tiền, tốn của mà còn phải trăn trở, lo lắng cho tương lai, sự nghiệp của "quý tử”. Thạch phu nhân rầu rĩ, phàn nàn: "Học hành thế này chắc lại trở về nghề truyền thống của bố mày thôi, may mà búa, rìu, cung, nỏ vẫn cất ở trong kho đấy”.

Xem kết quả học kỳ I của "cậu ấm”, Thạch Sanh cũng bi quan lắm vì thấy chẳng môn nào "quý tử” vượt qua được con số 6. Nhưng với cương vị là "Tư lệnh” của một ngành ở vùng "rừng xanh, núi đỏ” nên Thạch Giám đốc vẫn cố điềm tĩnh để tính toán đường đi, nước bước cho cậu ấm "lọt” được vào cánh cửa trường đại học.

Hôm ấy, Thạch Giám đốc đang mải mê suy ngẫm thì giật thót mình khi ông anh kết nghĩa lao vào phòng như một cơn gió. Chưa kịp chào hỏi, ông anh họ đã liến thoắng: "Chú đang lo việc cho thằng nhớn phải không, chuyện nhỏ ấy mà. Năm ngoái anh sắp xếp cho con út nhà anh vào thẳng trường đại học, không tốn kém mấy mà êm ro luôn”.

Vốn đã mấy lần "trở đi mắc núi, trở lại mắc sông” với ông anh họ, Thạch Giám đốc tỏ ra rất cảnh giác: "Thôi bác ạ, sức học của nó thế nào thì chịu thế, việc nhà em bác cứ để em tự lo”. Thạch Giám đốc vừa dứt lời, ông anh họ gạt phắt: "Vì tương lai con em chúng ta, lần này chú phải nghe anh”.

Không hiểu Lý Thông thầm thì, to nhỏ bầy mưu, tính kế như thế nào, chỉ thấy vẻ mặt Thạch Giám đốc mỗi lúc một thêm hớn hở và lúc chia tay hai người bắt tay nhau rõ chặt.

Trong kỳ thi đại học năm đó, "cậu ấm” của gia đình Thạch Giám đốc được đặc cách tuyển thẳng vào trường Đại học Y khiến cả vùng "rừng xanh, núi đỏ” đều ngỡ ngàng. Không ít những lời xì xào "Thằng ấy thì tài cán gì, chắc nhờ vía bố nó thôi”; "Học dốt nhưng nhiều tiền, biết lo lót thì việc gì chẳng xong”... Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua đi, 7 năm "lều trõng”, trượt lên, trượt xuống và "cậu ấm” của gia đình Thạch Giám đốc cũng được ra trường với tấm bằng bác sỹ ngoại khoa.

Có bằng bổi đầy đủ nhưng đầu óc của bác sỹ "quý tử” rỗng tuếch, chẳng biết thăm khám, chẳng biết chẩn đoán, điều trị và vì thế cũng chẳng ai dám cho tham gia phẫu thuật. Vậy là "chữ thầy trả thầy”, nhưng vì nể Thạch Giám đốc nên bệnh viện vẫn bố trí cho làm nhân viên Khoa chống nhiễm khuẩn với công việc chính là giặt là quần, áo, ga gối của bệnh nhân.

Công việc đơn điệu khiến bác sỹ "quý tử” chán nản và lại lao sâu facebook, zalo, game và cá độ trên mạng. Hôm ấy, không biết có phải vì quá chén hay không mà giữa lúc đông người, bác sỹ "quý tử” lại gằn giọng với các bậc sinh thành: "Tôi ra nông nỗi này là tại ông, bà tất. Biết tôi học dốt còn cố mua cái giải ba quốc gia để được vào thẳng đại học. Biết tôi đầu đất còn cố bỏ tiền ra để mua điểm hết trình nọ đến trình kia. Mang tiếng là bác sỹ nhưng cũng chỉ là thằng giặt là”.

Tin dữ đồn xa, dân tình cả vùng "rừng xanh, núi đỏ” đều tỏ ra thương sót cho thân phận bác sỹ "quý tử” và đương nhiên vô cùng bất bình, bức xúc trước tình trạng mua, bán điểm thi đang ngày một lan tràn.

Đại Quang


Các tin khác


Ký ức chạm mùa đông

(HBĐT) - Những tháng ngày mùa thu rồi cũng trôi qua, tựa như một cơn gió thoảng. Mùa đông cũng vừa chạm như một nỗi nhớ da diết, bên thềm phố mây đã phủ trắng khắp trời.

"Người ấy" trên mạng..., may quá !

(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Ngày không có nắng vàng

(HBĐT)-Ngày Hoài Thương, cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học gặp anh Minh Sẻn đúng vào hôm nhóm tác giả trẻ gặp nhau ở quán "Dặm đường xa”. Anh ấy là khách mời riêng của nhóm trưởng. Nghe như giới thiệu thì đây là một con người đa năng ở miền sơn cước này. Đám viết lách mới ra trường mà nghe danh cũng xanh cả mắt. Nghe đâu là thành viên của gần chục hội nghề nghiệp, có đủ các loại thẻ.

Bây giờ đã cuối mùa thu

(HBĐT) - Người phương Đông thường ngại cắt nghĩa về thời gian. Không hẳn vì kiêng hèm sự mai một mà bởi thẳm sâu trong tâm thức, không ai muốn khuấy động dòng chảy miên man đó: Thu đến cây nào chẳng lạ lùng/Một mình lạt thuở ba đông/Lâm tuyền ai rặng già làm khách/Tài đống lương cao ắt cả dùng. (Tùng - Nguyễn Trãi)