Cả tuần nay, gia đình ông bà Thành vui lắm… Cháu trai "đích tôn” vào lớp 1. Trước ngày khai giảng, ông bà tranh phần bố mẹ nó đèo cháu đi mua đồ: quần áo đẹp, cặp, bút, sách… Hơi vất vả nhưng bà Thành cười tươi như hoa. Rồi về kể "thành tích” với vợ chồng con trai. Hiểu tấm lòng bố mẹ, 2 vợ chồng trẻ cũng hùa vào bình phẩm, trao đổi… Việc "cậu cả” vào lớp 1 cứ như ngày ông hay thằng con lớn vào đại học ấy. Ý nghĩa và bâng khuâng thật. Như một mốc quan trọng của đời người…

Thằng cu Tý cứ bật nhạc bài hát "Ngày đầu tiên đi học” của nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Thiện. Âm thanh vui tươi, náo nức và giàu cảm xúc trong lời ca, khiến cả nhà có thêm khí thế. Rồi bà Thành kể "tội” thằng con, bố cu Tý ấy. Ôi trời, không được tự tin và quyết tâm như cháu "đích tôn" đâu. Nó cứ khăng khăng đòi ở nhà. Vào lớp một lúc là tu tu ôm cặp chạy ra cổng khiến cô phải đuổi theo… Vậy mà được mấy bữa là quen lớp, quen cô… Đúng như lời bài hát ấy. Còn cháu nội của bà thì không thế. Nó háo hức, dễ làm quen và hòa nhập nhanh…

Điều kiện bây giờ cũng khác xưa. Khác một trời một vực. Để cho "ngày đầu tiên đi học” hôm nay các cháu không thiếu thốn thứ gì. Ông bà lo cũng đủ, chưa kể bố mẹ chúng nó. Chứ trước đây… Ngay ông nội thằng cu Tý thôi, nếu không quyết tâm làm sao có ngày hôm nay. Đi học làm gì biết đến cụm từ "ăn sáng”. Bữa chính còn thấy đói, lấy đâu bữa phụ. Con đường đến trường suốt từ cấp I đến cấp III (tên thường gọi ngày ấy) đâu được như bây giờ. Cụ nội kể rằng: ông phải dậy từ 5h30 để đi bộ, vượt dốc đồi đến lớp. Ngày mưa bùn lầy ngập mắt cá, ngã quần áo lấm bết, nhưng sách vở thì phải khô ráo. Ông cháu ham học và có ý chí thế rồi cũng vào đại học. Mặc bộ quần áo lỗi mốt về Thủ đô học cũng không khiến ông tự ti trước chúng bạn. "Ngày đầu tiên đi học” từ cấp I đến cấp III không có ai đưa đón. Thậm chí ngày vào đại học cũng chỉ có cậu bạn thân đi cùng. Người nhà đi cùng thêm tốn kém mà (thời tem, phiếu bao cấp). Cũng chẳng nghĩ nhiều, cũng chẳng tủi thân vì mọi người đều thế. Qua mấy năm đại học gian khó, tưởng có lúc bỏ cuộc vì gia cảnh khó khăn, nhưng ông nội đã vượt qua, ra trường, có việc làm, nghề nghiệp ổn định, gây dựng cuộc sống.

Tấm gương đó, các con cháu phải học tập để mà phấn đấu. Bà Thành hay nhắc, hay kể với con trai, con gái… và cháu nội như thế. Ừ, mà cậu con của ông bà cũng tiếp nối được truyền thống hiếu học của bố mẹ. Học sinh tiên tiến, học sinh giỏi suốt nhiều năm học. Đỗ vào trường đại học danh tiếng ngày xưa bố từng học, cũng đang học cao học… Thế còn gì bằng. Nên có lần bà Thành tỷ tê với cu Tý: Cháu chẳng học đâu xa, học ông nội và bố cũng đủ, khiến ông Thành và cậu con cả cười hả hê, khoái chí…

Ôi, ngày đầu tiên đi học… đi theo mỗi cuộc đời con người. Với cu Tý, hành trình vào lớp 1 có tình cảm, sự dõi theo ấm áp, cùng sự chuẩn bị mọi mặt về vật chất, tinh thần của cả gia đình. Nên ánh mắt cu cậu thật sáng, thật long lanh, hòa cùng câu hát từ máy thu hình, dù ngày đến trường chả khóc lóc gì: "Ngày đầu tiên đi học/ Mẹ dắt tay đến trường/ Em vừa đi vừa khóc/ Mẹ dỗ dành yêu thương/ Ngày đầu tiên đi học/ Em mắt ướt nhạt nhòa/ Cô vỗ về an ủi/ Chao ôi! Sao thiết tha”…


Bùi Huy


Các tin khác


Nhiễu điều

(HBĐT) - Vào tháng 9, mưa thì như thác đổ, dằng dai như nỗi giận hờn, khi nắng thì rám cong mặt lá, rực như rang. Với cái biên độ của nắng mưa, nóng lạnh như thế, sợ sinh bệnh, vợ chồng anh gọi lái bán heo. - Vậy là thêm lứa heo này nữa, mình đã có 357 triệu đồng. Năm nay anh được tuổi dựng nhà. Mình coi ngày mở móng đi anh.

Cô gái bán hoa hồng

(HBĐT) - Mấy ngày qua xuất hiện một gian hàng hoa hồng ngay trên vỉa hè, gần góc ngã tư. Chủ nhân là một cô gái trẻ, đẹp. Từ khi có gian hàng hoa của cô, nhiều khách nam đến mua hoa và thường nán lại khá lâu. Họ mua hoa là phụ, cái chính là để ngắm chủ nhân cùng những lời tán tỉnh đường mật, nhưng cô luôn từ chối thẳng thừng. Cứ tưởng như như vậy sẽ làm các chàng trai từ bỏ việc trồng cây si. Nào ngờ họ càng thích thú hơn khi tiếp cận cô chủ bán hoa theo cách nghiêm túc.

Ở phía ngoại vi thành phố

(HBĐT) - Sau nửa tháng vào năm học mới, cô chủ nhiệm lớp 7P buộc phải họp lớp bất thường với ban cán sự lớp, tập trung vào việc bạn Tú "kều”. Kể ra thì cũng nhiều tội đấy. Bạn lớp trưởng liệt kê một loạt: nhiều hôm trống báo rồi mới hớt hải chạy qua cổng trường, quần ống thấp ống cao, đầu tóc rối bù; trong giờ học thì ngủ gật liên tục (chứng tỏ đêm ít ngủ, chắc bận cày "gêm” đây mà), học không tập trung. Bộ sách giáo khoa thì cũ kỹ, thiếu be bét. Có lần, giờ học cô hỏi về nội dung bài mà bạn ấy lại trả lời sang chuyện buổi trưa nay phải ghé qua chợ mua thức ăn cho cả nhà, khiến cả lớp cười ồ, còn bạn ấy thì đỏ mặt, lúng túng gãi tai. Đã cao nhất lớp, giờ lại vô số khuyết điểm thế, Tú "kều” bỗng nổi như cồn. Nghe học sinh bình luận về những việc đó, cô Hân chủ nhiệm lớp trầm ngâm: Bạn Tú mới từ huyện chuyển lên, nhà phía ngoại vi thành phố, chúng ta chưa hiểu hoàn cảnh gia đình… nên chưa vội đánh giá, quy kết các em nhé. Để cô tính. Tuần sau, bạn Thành lớp trưởng rủ các bạn tổ trưởng đến nhà bạn Tú xem thế nào nhé. Đi nhớ phải xin phép bố mẹ.

Phép màu

(HBĐT) - Truyện ngắn của Bùi Việt Phương

Heo may ký ức

(HBĐT) - Ngay khi cậu út nhận giấy báo vào đại học, ông Dũng như thấy mình trẻ lại. Ôi sao mà háo hức, phấn khích. Mừng cho con sắp bước vào một môi trường học hành chuyên nghiệp, hướng tới tương lai rộng mở, vừa rưng rưng xúc động khi sắp được trở lại chốn xưa. Cũng gần 10 năm rồi chưa quay về. Về đây là gặp lại "lối xưa xe ngựa hồn thu thảo…”, là về với tuổi trẻ, với gió mùa thu hanh hao năm nào. Ông nói với bà: "Chuyến này, bà về cùng tôi. Tôi sẽ chỉ cho bà thấy chỗ tôi học tập ngày xưa. Bà muốn biết gì thêm, tôi kể chi tiết cho. Kỷ niệm, bạn bè…”. Bà cười nhẹ nhàng: Cứ lo nhập học cho con xong đã. Ông lại cứ lo chuyện cũ, người xưa?

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục