(HBĐT) - Sáng nay, nắng thu rực rỡ! 6h, một vài tia nắng xiên qua vòm cây báo hiệu một ngày nắng. Những ngày nắng cuối cùng của mùa thu để bắt đầu một mùa đông. Ai cũng nói đây là thời điểm đẹp nhất để ra ngoài, du lịch, trải nghiệm cuộc sống.


 Ngồi trong nhà, nhìn qua cửa sổ, lòng tự nghĩ đã lâu lắm rồi không được đi đâu, không được trải nghiệm cũng chẳng thăm thú gì. Nhớ cái cảm giác phóng xe trên đường, gió lùa tung bay mái tóc, nghêu ngao hát theo những bài ca được tải sẵn trong chiếc điện thoại sony ericsion - dòng điện thoại nghe nhạc đỉnh nhất của những năm 1990.
Nắng vàng nhạt, có khi là hơi gắt, nhưng chỉ thấy mát trên mặt và ấm trong lòng. Khi người ta trẻ, người ta thấy cuộc sống thực sự là một màu hồng, hoặc ít ra cũng lấp lánh như ánh nắng soi xuống mặt hồ. Lại nhớ những ngày một ba lô, một chiếc áo gió trùm đầu, lang thang trên những nẻo đường vùng cao, một vạt lau rừng, một dòng suối róc rách cũng đủ xao xuyến cả quãng đường dài. Cũng có lúc phải lòng một đám mây lơ lửng trên nền trời cao xanh vời vợi. Ai bảo trời thu tháng 10 đẹp nhất trong năm cơ chứ?! Cũng có khi diện một chiếc váy xòe, khoác thêm chiếc áo len mỏng, đi đôi bốt cao cổ, tìm về một bờ hồ lộng gió. Thế là hai tay đút túi áo, thảnh thơi hướng về mặt trời, tắm mình trong sương sớm mùa thu, thỉnh thoảng nheo mắt, giật mình bởi ánh nắng phản chiếu dưới mặt hồ lăn tăn gió vờn.  
Những người trẻ nhìn mùa thu để mơ mộng, với người đã ở bên kia sườn dốc, nhìn mùa thu như thấy cả lòng mình. Dường như là một chút thoảng buồn vì bước thời gian sao vội vã đi nhanh. Đời người dường như chưa cảm hết những hỉ nộ, ái ố đã vội qua để lao xao gọi nhau sống chậm. Nhưng chẳng vì thế mà hoang mang, mà buồn nản. Bởi ngoài kia, dẫu không muốn thì mùa vẫn ghé qua thật đẹp. Mở một bản nhạc yêu thích, hít hà hương cà phê, đọc một cuốn sách hay, gặp gỡ những người bạn. Chọn một không gian để có thể vừa sưởi nắng thu vừa cảm nhận được mùi cỏ, mùi cây đang dồn mình chắt chiu nhựa sống trước khi những giọt sương mai buốt giá của mùa đông phủ xuống. Xuân, hạ, thu, đông là quy luật tất yếu của cuộc sống này. Cũng như đời người, mỗi khoảng thời gian, mỗi khúc quanh đều có những dấu ấn riêng của nó. Và những điều ấy, theo quy luật lại trở thành động lực, thành sức mạnh giúp con người ta vững tin bước tiếp...
Và hôm nay, nắng thu rực rỡ! 
 
           Tản văn của Phương Linh

Các tin khác


Hương Tết xưa

(HBĐT) - Cơn mưa phùn sáng nay như kéo thời gian trôi nhanh về những ngày giáp Tết. Sáng sớm đi chợ, phát hiện ra quán xá tẻ nhạt hàng ngày bỗng nhộn nhịp bất thường bởi một mặt hàng khác lạ - hành muối. Nhớ đến những Tết xưa, đầu tháng chạp đã tất bật nén một vại dưa hành và sau lễ cúng ông Công, ông Táo tất bật dọn dẹp nhà cửa, đi chợ - là Tết sắp về. Vì vậy, thuở bé, Tết được báo hiệu bằng khoảnh khắc tìm thấy trong cái làn nhựa đi chợ của mẹ ngoài những mặt hàng quen thuộc có thêm đôi ba cân hành củ.

Nơi quê nhà

(HBĐT) - chị V. đang chuẩn bị cho bữa tối thì nghe đánh "xoảng” bên nhà bà M. Tiếng bà M. tru tréo: "Trời ạ, con với cháu, vỡ hết đống bát rồi. Ông đâu rồi…”.

Đồi hoa tam giác mạch

Truyện ngắn của Trần Văn Thiên

Chú Đức đã về

(HBĐT) - Chú Đức về thăm bản Tà Lèng... Tin đó nhanh như điện được loan khắp nơi trong bản. Chiếc xe "zíp” chạy loanh quanh một vòng chân đồi, qua mấy cây cầu bắc qua suối thì tạt vào ngõ nhà tôi. Đám trẻ xung quanh chạy túm tụm bu đông bu đỏ, y hệt cảnh chúng tôi háo hức sờ tay vào chiếc xe mô tô 3 bánh cách đây chừng 25 năm. 2 đứa con nhà tôi vui mừng, hãnh diện ra mặt vì có xe ô tô đến nhà mình, nhảy tót lên ngồi, nhún nhẩy trên nệm…

Con trai người lính

(HBĐT) - Ngày mai, ngày kia và có thể cả tuần sau, sau nữa sẽ tiếp tục là những chuỗi ngày bận rộn. Phải ăn, ngủ điều độ theo đúng quân lệnh để đảm bảo sức khỏe sẵn sàng tác chiến. Nghĩ vậy, nhưng tiếng kèn hiệu lệnh giờ đi ngủ của doanh trại đã vang lên từ lâu, Thiếu tá Lê Dũng vẫn không thể nào chợp mắt. Anh bật dậy mở toang cửa sổ để ngắm ánh trăng mờ ẩn sau lớp sương đêm dày đặc.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục