(HBĐT) - Con vào đại học có khác, thời nào cũng thế, đều là điều đặc biệt với mỗi gia đình. Thảo nào, tháng trước, anh bạn ở huyện M gọi điện í ới báo tin. Mừng và hân hoan lắm, giọng nói qua điện thoại thật bay bổng, du dương. Nghe nói cũng liên hoan mấy bữa cho con nhân dịp con đi học xa nhà. Ừ, thời bố mẹ không có điều kiện, học xong lớp 12, chuyện học đại học thật xa vời, nên người làm nghề nông, người đi học nghề. Lăn lộn cuộc sống cũng nuôi được mấy mặt con. Giờ thằng út vào đại học, mừng vui cũng phải thôi. Con đường học vấn cũng luôn luôn cần trong bất cứ giai đoạn nào…



Nhà không có điều kiện tài chính như nhà người tanên gia đình anh bạn cũng phải vay mượn, chạy vạy đủ để đóng các khoản đầu năm của các tân sinh viên như: Học phí, tiền phòng ký túc xá, tiền sinh hoạt, tài liệu; mua sắm quần áo… Về Thủ đô học hành nên cũng phải có đầu tư…Hôm vào trường, không đủ điều kiện đi xe riêng, bố mẹ con cái đi xe ghép nhập học, cũng vui. Giờ là hành trình cùng con, vì sinh viên ở Hà Nộikhông thể chi tiêu như hồi ở cùng bố mẹ được, nên bà mẹ cũng thu xếp theo con về Hà Nội (nghe nói kiếm việc làm thêm để "đồng hành” cùng con học đại học). Còn bố ở nhà lo chăm ruộng đồng, đàn gà lợn, thêm mấy con bò đang kỳ sinh sản… để sẵn sàng "tiếp viện”. Tấm lòng cha mẹ thời nào cũng thế… hết lòng, hết mình vì con cái. Nhưng qua tháng đầu tiên, lại thấy điện thoại của bạn. Lần này không vui nữa mà khá rầu rĩ:

 

- Ông gỡ rối cho tôi được không? - Hỏi lại thì vẫn là dư âm kéo dài: Chuyện vào đại học của cậu út nhà bạn. Hồi ở nhà, nó chân chỉ hạt bột. Về Thủ đô nhìn thấy bạn bè và nhìn lại bản thân: sao mà "quê mùa” thế. Đầu tiên là muốn có điện thoại thông mình để thay thế cho cái "cục gạch” đen trắng nặng trịch. Đành phải ngắt lời: thời buổi 4.0 có "Sờ-mát-phôn” là hợp thời chứ, tiếp cận với thế giới, tìm kiếm tài liệu học hành. Nếu cố được cũng nên đầu tư cho con cái. Nhưng mà đòi ngay bây giờ thật khó nhỉ. Nghe nói về tiện ích của điện thoại thông minh, ông bạn cũng thấy xuôi xuôi, không ca cẩm nữa. Nhưng rồi ông bạn lại nói thêm câu chuyện nữa là thằng con lại đòi ra ở ngoại trú. Ở nội trú "khổ”, gò bó quá. Thì thấy câu chuyện đã thay đổi theo chiều hướng khác. Đành phải làm nhà "tư vấn bất đắc dĩ” vậy. Bố mẹ thì cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho con cái ăn ở, học hành, nhưng chưa kịp mua điện thoại cho thích ứng thời cuộc (chuyện này không có gì quá đáng), giờ lại đòi ngoại trú cho bằng chúng, bằng bạn, cho thoải mái thì đã sang thái cực khác rồi. Đành tìm cách hoãn binh: Kiểu này… Ông phải ra tận trường để trao đổi, nắm bắt tâm tư của chúng để từng bước có hướng xử lý cho phù hợp. Ở nội trú đã 500.000 đồng/ tháng; ra ngoại trú, chỗ ở được cũng tầm 900.000 ngàn/ tháng/ chỗ. Thế ông nghe nó nói phương án học hành, sinh hoạt sắp tới của nó chưa?.

Ông bạn thở dài: Nó cũng nói, bên cạnh việc học hành, sẽ đi làm kiểu lao động chân tay để có thêm đồng ra đồng vào; hỗ trợ việc học hành. Thôi đành chịu vậy chứ biết sao. Nhưng tôi cũng đã nói rõ, việc ra ngoại trú để hết 1 kỳ học đã, còn giờ bố mẹ sẽ lo cho con cái điện thoại thông minh để "hòa nhập” cùng lớp, cùng bạn bè. Nghe nói, mọi tài liệu, thông tin lịch học, chương trình nọ kia của lớp đều qua mạng xã hội… nên tôi cố đầu tư thôi ông ạ.

Đi học đại học… mỗi thời mỗi khác, quan trọng là phải biết xem xét kỹ các tình huống mà xử lý thôi bạn à. Chả biết nói gì thêm nữa vì "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”.

 


Bùi Huy


Các tin khác


Hương Tết xưa

(HBĐT) - Cơn mưa phùn sáng nay như kéo thời gian trôi nhanh về những ngày giáp Tết. Sáng sớm đi chợ, phát hiện ra quán xá tẻ nhạt hàng ngày bỗng nhộn nhịp bất thường bởi một mặt hàng khác lạ - hành muối. Nhớ đến những Tết xưa, đầu tháng chạp đã tất bật nén một vại dưa hành và sau lễ cúng ông Công, ông Táo tất bật dọn dẹp nhà cửa, đi chợ - là Tết sắp về. Vì vậy, thuở bé, Tết được báo hiệu bằng khoảnh khắc tìm thấy trong cái làn nhựa đi chợ của mẹ ngoài những mặt hàng quen thuộc có thêm đôi ba cân hành củ.

Nơi quê nhà

(HBĐT) - chị V. đang chuẩn bị cho bữa tối thì nghe đánh "xoảng” bên nhà bà M. Tiếng bà M. tru tréo: "Trời ạ, con với cháu, vỡ hết đống bát rồi. Ông đâu rồi…”.

Đồi hoa tam giác mạch

Truyện ngắn của Trần Văn Thiên

Chú Đức đã về

(HBĐT) - Chú Đức về thăm bản Tà Lèng... Tin đó nhanh như điện được loan khắp nơi trong bản. Chiếc xe "zíp” chạy loanh quanh một vòng chân đồi, qua mấy cây cầu bắc qua suối thì tạt vào ngõ nhà tôi. Đám trẻ xung quanh chạy túm tụm bu đông bu đỏ, y hệt cảnh chúng tôi háo hức sờ tay vào chiếc xe mô tô 3 bánh cách đây chừng 25 năm. 2 đứa con nhà tôi vui mừng, hãnh diện ra mặt vì có xe ô tô đến nhà mình, nhảy tót lên ngồi, nhún nhẩy trên nệm…

Con trai người lính

(HBĐT) - Ngày mai, ngày kia và có thể cả tuần sau, sau nữa sẽ tiếp tục là những chuỗi ngày bận rộn. Phải ăn, ngủ điều độ theo đúng quân lệnh để đảm bảo sức khỏe sẵn sàng tác chiến. Nghĩ vậy, nhưng tiếng kèn hiệu lệnh giờ đi ngủ của doanh trại đã vang lên từ lâu, Thiếu tá Lê Dũng vẫn không thể nào chợp mắt. Anh bật dậy mở toang cửa sổ để ngắm ánh trăng mờ ẩn sau lớp sương đêm dày đặc.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục